Chương 409

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 409

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cứu Người
[Nếu mình không ở đây, anh ta sẽ thô bạo với chị gái người mẫu như vậy phải không? Không tôn trọng như vậy!!]
[Loại người có thể làm vệ sĩ của mình được à?! Không chừng mới ngày đầu tiên đã có thể bán mình đi rồi!]
Thẩm Chước Ngôn loạng choạng đứng dậy, nghe thấy tiếng lòng quen thuộc này, hơi thở cứng đờ!
Người tóc đỏ không phải là Kiều Sở Sở.
Người mẫu này mới phải!
Tên cặn bã kia lại còn xúc phạm cô!
Toàn bộ máu trong cơ thể anh ta lập tức tụ lại trên đỉnh đầu, gần như không cần suy nghĩ, anh ta đẩy người đàn ông xuống đất, tháo mặt nạ của kẻ đó ra, hung hăng đấm vào đầu anh ta mấy cái!
Cứ một đấm rồi một đấm!
Anh ta dùng hết sức vung tay, giống như một tên điên cố chấp, hoàn toàn không biết dừng tay, mãi đến khi người đàn ông kia hoàn toàn bất tỉnh mới dừng lại.
Kiều Sở Sở: “…”
Cô cảm nhận được luồng khí giận dữ tỏa ra từ người đàn ông này.
Cô rụt người lại, dựa lưng vào ghế, bối rối nhìn anh ta.
Thẩm Chước Ngôn đứng dậy khỏi người người đàn ông, chú ý đến giày của Kiều Sở Sở đã rơi ra.
Anh ta dứt khoát quỳ xuống giúp cô mang giày.
Động tác đột ngột thay đổi ấy khiến Kiều Sở Sở được trân trọng mà lo sợ, nhanh chóng cúi người xuống: “Đừng đừng đừng, tôi tự mang được!”
[Trên tay anh ta vẫn còn máu kìa!]
Thẩm Chước Ngôn cúi đầu: “Quy định nói bây giờ cô đang trong trạng thái hôn mê, không thể nói chuyện cũng không thể cử động.”
Anh ta dùng đôi tay to lớn ôm lấy mắt cá chân thon thả của cô, nhẹ nhàng xỏ đôi giày trắng vào cho cô: “Cô không cần khách sáo, tôi là người của cô, chăm sóc cô là chuyện nên làm.”
Cô sửng sốt, chỉ có thể để mặc anh ta giúp, cắn môi dưới: [Cũng may là mình đã tắm rồi, còn thay tất và giày mới, nếu không thì mình sẽ xấu hổ chết mất.]
Thẩm Chước Ngôn cười cười khẽ, buộc một chiếc nơ bướm trên dây giày cô.
Kiều Sở Sở: “?”
[Sao bàn tay này nhìn quen thế?]
Thẩm Chước Ngôn ngước mắt nhìn cô.
Cách một lớp mặt nạ, đôi mắt anh ta dài mà dịu dàng, như có thể vắt ra nước.
Anh ta biết vị trí vệ sĩ bên cạnh Kiều Sở Sở ngoại trừ anh ta ra không thể là ai khác.
Đột nhiên, một bóng đen từ trong bóng tối lao vào!
Anh ta theo phản xạ né tránh, vừa quay đầu lại thì thấy một người đàn ông đeo mặt nạ đỏ đang chĩa con dao gỗ vào mình!
Kiều Sở Sở: “?”
[Đây có phải là nhân vật phản diện do Vi Sinh Lẫm thủ vai không?!]
Thẩm Chước Ngôn: “?”
Vi Sinh Lẫm?
Anh ta đến đây tham gia trò vui gì?! Không phải anh ta là tổng giám đốc của công ty vệ sĩ này sao?!
Vi Sinh Lẫm cầm dao, nhìn Thẩm Chước Ngôn đầy khiêu khích.
Anh ta biết người này chính là Thẩm Chước Ngôn, bạn học cũ của Kiều Sở Sở.
Anh ta cũng biết mục đích Thẩm Chước Ngôn tới đây.
Nhưng anh ta không nói với người nhà họ Bùi.
Bởi vì anh ta thích xem trò vui, cũng thích tham gia vào trò vui.
Vi Sinh Lẫm rút súng ra, bắn thẳng vào Thẩm Chước Ngôn!
Ngay khi anh ta rút súng ra, Thẩm Chước Ngôn đã trốn sau công sự!
Đạn sơn màu đỏ nổ tung trên tường!
Vi Sinh Lẫm ôm Kiều Sở Sở bỏ chạy, biến mất ở góc đường nhanh như chớp.
Thẩm Chước Ngôn tránh né không nghe thấy tiếng động gì, thò đầu ra mới phát hiện Vi Sinh Lẫm và Kiều Sở Sở đều đã biến mất.
Vẻ mặt anh ta lập tức thay đổi, nhanh chóng đuổi theo!
Vi Sinh Lẫm ôm Kiều Sở Sở vừa cười vừa chạy: “Thú vị quá! Thú vị quá! Cả đời này tôi chưa từng giật đồ từ trong miệng người khác, cô nói xem cảm giác vịt đến bên miệng còn chạy mất là cảm giác gì?”
Kiều Sở Sở bị anh ta xóc nảy đến mức đau dạ dày: “Anh thích diễn quá đi.”
[Đích thân đóng vai BOSS phản diện cuối cùng, nếu nói anh ta không thích chơi trò gia đình thì mình cũng không tin.]
Vi Sinh Lẫm giật mình.
Chơi trò gia đình?
Sao anh ta có thể thích chơi trò gia đình được?
Anh ta chỉ thích mấy tình huống huấn luyện, bởi vì chuyện gì cũng diễn ra suôn sẻ thì quá nhàm chán!
Anh ta quen đường đưa Kiều Sở Sở chạy vào ngõ cụt.
Trong ngõ cụt có một tủ quần áo ba chiều dùng để làm cảnh.
Anh ta không chút do dự đẩy Kiều Sở Sở vào, thuận thế bước vào tủ, đóng cửa tủ lại đợi Thẩm Chước Ngôn tìm đến.
Bên trong tủ rất hẹp, nhét hai người họ vào đã rất chật chội rồi.
Kiều Sở Sở bị chen lấn đến mức không thở được, bất đắc dĩ nói: “Anh Lẫm, sao anh không ra ngoài đợi người đi, hai chúng ta ở đây chật chội quá.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận