Chương 415

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 415

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Yếu Thế
Vi Sinh Lẫm áy náy lui về phía sau một bước.
Thẩm Chước Ngôn chăm chú nhìn Kiều Sở Sở, trong mắt tràn đầy lo lắng.
Bùi Uyên nổi trận lôi đình, quát lớn: “Vi Sinh tiên sinh, không phải tôi đã nói là sau khi tìm được em gái tôi, cứ để em ấy đợi bọn tôi đến đón em ấy rồi sao? Sao anh lại đưa em ấy đi chơi?! Anh có biết cả ngày hôm nay em ấy mệt đến mức nào không?!”
Toàn thân Vi Sinh Lẫm cứng đờ, khí thế lập tức yếu đi.
Anh ta như một tội nhân bị dạy bảo luật lệ, anh ta rũ mắt xuống chân thành xin lỗi: “Thật xin lỗi, tôi không biết cô ấy bị sốt, lúc tìm thấy cô ấy vẫn ổn, tôi không biết cô ấy lại nổi cơn sốt.”
Bùi Uyên vẫn im lặng, ngược lại nhìn về phía Thẩm Chước Ngôn.
Thẩm Chước Ngôn vốn đang sững sờ, sau đó vẻ mặt càng kiên quyết hơn: “Cô Kiều vừa quyết định tôi sẽ làm vệ sĩ cho cô ấy, xin hãy để tôi đi cùng cô ấy.”
Bùi Từ và Bùi Mộc kinh ngạc, đồng thanh từ chối: “Cho cậu đến chẳng phải là dẫn sói vào nhà?! Bọn tôi sẽ không đồng ý!”
“Nhưng tôi là người thắng!” Thẩm Chước Ngôn thẳng lưng, khí thế không hề yếu chút nào: “Tôi cũng có thể cam đoan, bất luận có thứ gì cám dỗ tôi cũng sẽ không phản bội Kiều Sở Sở. Chẳng lẽ các người vì chuyện tôi thầm mến cậu ấy mà muốn chặn một người đối xử thật lòng với cậu ấy ở ngoài cửa sao?!”
Bùi Mộc và Bùi Từ không thèm ngó tới: “Anh em bọn tôi thay nhau bảo vệ em ấy là được rồi!”
Kiều Sở Sở bị ồn ào mở mắt ra: “Anh?”
Bùi Uyên lo lắng nhìn cô: “Sở Sở?”
Kiều Sở Sở cảm thấy toàn thân vô cùng đau đớn, đầu cô cũng bắt đầu đau nhức dữ dội: “Em muốn về nhà… Đúng rồi, Thẩm Chước Ngôn đã thắng, Thẩm Chước Ngôn có thể trở thành vệ sĩ của em, cậu ấy cần công việc này.”
Thẩm Chước Ngôn khẽ giật mình, nhanh chóng đi tới trước mặt cô: “Sở Sở.”
Kiều Sở Sở giơ tay lên, yếu ớt nói với anh ta: “Cậu rất lợi hại, Thẩm Chước Ngôn, cậu là người trọng tình trọng nghĩa, cậu làm vệ sĩ thì tôi rất yên tâm, huống chi… cậu cần một công việc.”
Thẩm Chước Ngôn vô thức nắm lấy tay cô, trong mắt tràn đầy lo lắng: “Tôi không phải vì công việc, tôi là vì…”
Bùi Uyên giao Kiều Sở Sở vào vòng tay của Bùi Du Xuyên.
Lòng bàn tay của Thẩm Chước Ngôn trống rỗng, ngơ ngác nhìn Bùi Uyên.
Mặt Bùi Uyên không chút biểu cảm, mặt mày lộ rõ sự tức giận đang bị đè nén: “Có thời gian thử việc một tháng, một khi tôi phát hiện ra cậu đang lợi dụng cơ hội hai người ở một riêng để leo lên thì cút đi cho tôi.”
Thẩm Chước Ngôn không chút do dự, thẳng lưng: “Được.”
Bùi Uyên bước tới bên cạnh Kiều Sở Sở, vỗ nhẹ bả vai đánh thức cô: “Sở Sở, chúng ta đến bệnh viện được không? Bây giờ em đang sốt cao lắm.”
Kiều Sở Sở chống cự, cau mày nói: “Em không muốn đi bệnh viện, em muốn về nhà.”
[Mình đã chạy bên ngoài cả ngày rồi, mình rất muốn về nhà.]
Bùi Uyên đau lòng muốn chết, không muốn từ chối cô: “Được rồi, về nhà đi, nhưng chỉ cần sốt nặng hơn thì phải đến bệnh viện, được không?”
Kiều Sở Sở không trả lời, chìm vào giấc ngủ.
Vi Sinh Lẫm đề nghị: “Tôi đi cùng các cậu.”
Bùi Uyên khó chịu liếc nhìn anh ta.
Vi Sinh Lẫm có chút áy náy sờ đầu: “Dù sao… tôi không để cô ấy nghỉ ngơi, là lỗi của tôi, lẽ ra tôi nên đi cùng cô ấy.”
Bùi Uyên mỉm cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt: “Được rồi, vậy mời anh trai anh cũng tới đi.”
Vi Sinh Lẫm: “?”
Bùi Uyên quay người, lạnh lùng nói: “Để tôi kể cho anh trai anh nghe về hành động vĩ lớn mang theo em gái của người khác chạy vào mê cung hôm nay của anh.”
Vi Sinh Lẫm: “…”

Vi Sinh Văn Trạm đứng bên giường, nhìn Kiều Sở Sở đang mê man.
Mặt Kiều Sở Sở rất đỏ, trên trán dán một miếng dán hạ sốt, nhưng dường như không có tác dụng mấy, hơn nữa lại vì sốt cao nên cô ngủ cũng không ngon giấc.
Anh ta đưa tay sờ lên cằm cô.
Vẫn còn rất nóng.
Anh ta dùng nhiệt kế điện tử, đo nhiệt độ cơ thể cô.
Ba mươi tám phẩy năm độ.
Vi Sinh Văn Trạm nhướng mày, quay đầu nhìn Vi Sinh Lẫm: “Em có biết mình bao nhiêu tuổi rồi không?”
Vi Sinh Lẫm chắp hai tay sau lưng, lòng bàn tay vẫn còn quấn cái cà vạt lúc nãy của anh ta, nghèn nghẹn nói: “Em biết.”
Vi Sinh Văn Trạm nhìn về phía Kiều Sở Sở, vẻ mặt đáng sợ: “Vậy em biết cô ấy bao nhiêu tuổi không?”
Vi Sinh Lẫm: “… Em biết.”
“Em biết mà em còn làm như vậy sao?!” Trong mắt Vi Sinh Văn Trạm tràn đầy tức giận: “Trước mặt em thì cô ấy chỉ là một đứa trẻ, em không biết thương tiếc cho đứa trẻ đó sao?!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận