Chương 417

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 417

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sẽ Là Bạch Nguyệt Quang Chết Sớm Trong Lòng Chúng Tôi
[Cuối cùng thì thủ đoạn dùng để để xóa sổ mình khỏi thế giới này là ra tay vào bệnh tật sao?! Nhưng chẳng phải mình đã trở thành khí vận nữ chính rồi sao?! Chẳng lẽ quá trình xóa sổ của mình vẫn còn tiếp tục?!]
Cô đột nhiên cảm thấy khó thở, yếu đuối ôm ngực, khóc đến cùng cực như những người xưa trong phim truyền hình: “Nếu như tôi bị bệnh, tôi sẽ trở thành nhân vật nữ ác độc đoản mệnh rồi!”
Vi Sinh Lẫm vội vàng cúi xuống, nhẹ nhàng an ủi cô: “Không, nếu cô chết vào lúc này, cô sẽ là bạch nguyệt quang chết sớm trong lòng chúng tôi.”
Kiều Sở Sở: “?”
Những người khác: “?”
Bùi Triệt không thể nhịn được nữa: “Đem tên ngốc này đá ra khỏi đây!”
Sáng sớm, sáu giờ.
Tiểu Tạ ở trong bếp nhà họ Bùi, có chút lo lắng.
Căn nguyên mọi chuyện là thế này.
Cô ấy vẫn luôn ghi lại những chuyện vặt vãnh trong cuộc sống thường ngày của mấy ông chủ đẹp trai trên một app nào đó, vì thế được nghênh đón trên mạng, trở thành một blogger nổi tiếng trên internet.
Vì có Kiều Sở Sở tham gia, những chuyện vặt trong cuộc sống hằng ngày mà cô ấy kể lại có thêm một cô tám.
Bởi vì điện thoại di động bây giờ cô ấy đang dùng là Kiều Sở Sở tặng, hơn nữa cô ấy cũng khen ngợi Kiều Sở Sở rất nhiều, danh tiếng của cô tám trên mạng vô cùng tốt, hơn nữa còn có một nhóm người hâm mộ riêng của cô tám.
Nhưng cũng chỉ trong ngày hôm nay, Kiều Sở Sở đột nhiên trở nên cực kỳ nổi tiếng trên mạng, tài khoản của cô ấy cũng nổi tiếng theo!
Vô số người bên dưới hỏi cô ấy, rốt cuộc Kiều Sở Sở có phải là cô tám không.
Cô ấy cố hết sức phủ nhận không phải!
Nhưng vô ích.
Bởi vì trong những gì cô ấy ghi lại trước đó, lão tam Bùi Du Xuyên là một người đàn ông da đen cơ bắp.
Hoàn toàn chính là một người so với Bùi Du Xuyên cường tráng đang hôn mê trong trong video!
Hơn nữa, cô tám trong truyền thuyết có mái tóc xoăn màu nâu đỏ, biết vẽ tranh.
Kiều Sở Sở cũng biết vẽ tranh, hơn nữa cô còn có mái tóc xoăn màu nâu đỏ, cho nên việc cô chính là cô tám đã được cư dân mạng phân tích rõ ràng đâu ra đấy, chỉ hận không thể viết một vài luận văn!
Mà cô Kiều cả ngày bận rộn, hơn nữa điện thoại cũng bị vào nước rồi, căn bản không xem được người trên mạng nói thế nào về cô.
Kiều Sở Sở còn không biết cô ấy đã kể những cuộc sống vụn vặt thường ngày của bọn họ lên mạng.
Mấy anh Bùi lại càng không cần phải nói, bọn họ căn bản sẽ không lướt mạng, hoặc là nói cho dùbọn họ có xem điện thoại cũng sẽ không lướt đến cùng phạm vi với cô ấy.
Cô Kiều là người dễ dàng phát hiện nhất.
Một khi bị phát hiện, nói không chừng cô Kiều có thể sẽ tức giận.
Vậy thì công việc này của cô ấy cũng đừng hòng còn.
Cô ấy muốn xóa tài khoản của mình, nhưng nếu cô ấy xóa thì lại càng như giấu đầu hở đuôi, hơn nữa nội dung cũng đã được cư dân mạng chụp màn hình tổng hợp lại rồi.
Vì thế…
Hay là đi chăm sóc cô Kiều đang bị sốt, chủ động thừa nhận lỗi lầm, hy vọng có thể nhận được sự tha thứ của cô Kiều.
Tiểu Tạ quyết định, chuẩn bị nấu cháo Kiều Sở Sở ăn.
Cô ấy là phó quản gia, đã không cần làm việc ở phòng bếp nữa.
Nhưng để xin lỗi, vẫn nên đích thân làm là tốt nhất.
Cửa phòng bếp đột nhiên mở ra.
Tiểu Tạ quay đầu nhìn lại: “Bùi Uyên tiên sinh?”
Bùi Uyên gật đầu, đi thẳng vào bếp lục lọi.
Cô ấy ngạc nhiên bước tới hỏi: “Anh cần gì? Tôi giúp anh.”
“Không cần, cô chủ ngã bệnh, lúc em ấy bị bệnh rất thích ăn cháo.” Bùi Uyên tìm được gạo, thuần thục đổ vào bồn.
Tiểu Tạ cố gắng giành lại: “Không bằng để tôi làm đi?”
Bùi Uyên né tránh tay cô ấy, không ngẩng đầu lên: “Cô ra ngoài đi, lúc này em ấy chỉ ăn đồ tôi nấu thôi.”
Tiểu Tạ: “…”
Vậy thì cô ấy đi chuẩn bị nước nóng đi.
Tiểu Tạ vùi đầu đi ra khỏi phòng, đi đến phòng trà.
Vi Sinh Lẫm đang cúi người lấy gì đó trong phòng trà.
Cô ấy có một dự cảm không tốt: “Ngài Vi Sinh, anh có cần gì không?”
Vi Sinh Lẫm bước sang một bên, nghiêm mặt nói: “Tôi muốn nấu một bình nước nóng mới, nhưng tôi không biết làm, cô nói cho tôi biết xem cái máy này dùng như thế nào.”
Tiểu Tạ: “? Ngay cả nước nóng anh cũng không biết nấu à?”
Vi Sinh Lẫm cau mày một cái: “?”
Cô ấy ngượng ngùng bước tới: “Anh không biết dùng cũng không sao, để tôi làm là được rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận