Chương 419

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 419

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vì Người Mình Yêu Sẽ Chơi Tâm Cơ
Đôi mắt sâu thẳm của Bùi Triệt tràn ngập sự lạnh lùng, nhìn anh ta không nói lời nào.
Kiều Sở Sở khó nhọc bò dậy, bước xuống giường.
Bùi Triệt vội đỡ cô: “Em tỉnh rồi à? Muốn đi vệ sinh sao?”
Kiều Sở Sở đẩy anh ấy, loạng choạng đi vào phòng vệ sinh, khóa cửa lại.
Đến khi cô ra ngoài lại, trước cửa đã dán một lớp người.
Bọn họ mặc quần áo ở nhà của mình, cúi đầu nhìn cô, tự nhiên cứ như đang sống chung với cô thật vậy, đồng thanh nói: “Em thế nào rồi, thấy dễ chịu hơn chưa?”
Kiều Sở Sở: “…”
Hình như cô bị sốt nóng đầu rồi, phản ứng cũng ngốc nghếch, nhìn bọn họ một lúc lâu cũng không nghĩ ra mình nên làm gì, phản ứng duy nhất là…
[Có thật nhiều người.]
Bọn họ giật mình, quay sang nhìn nhau, càng lo lắng hơn.
Bùi Du Xuyên ló đầu hỏi: “Không phải xem sốt đến ngốc rồi chứ?”
Vi Sinh Biệt Hạc huých anh ấy một cái: “Không nói được thì đừng nói.”
Kiều Sở Sở cảm thấy choáng váng lần nữa, quay lại bồn rửa mặt, bắt đầu rửa mặt.
Bùi Phong Lộng đẩy bọn họ ra: “Để anh lấy nước cho em.”
Anh ấy điều chỉnh nhiệt độ nước, ra hiệu cho Kiều Sở Sở rửa mặt, sau đó cầm sữa rửa mặt đứng canh.
Kiều Sở Sở không còn sức lực động đậy, có người giúp đỡ thì cô thuận thế rửa sạch.
Bùi Du Xuyên ở bên cạnh đưa sữa rửa mặt cho cô, rồi lại dùng khăn mặt lau mặt cho cô, sau đó đưa bàn chải đánh răng cho cô đánh răng, hỗ trợ cô trong suốt quá trình.
Cho dù Bùi Phong Lộng đã cẩn thận từng li từng tí, nhưng lực đạo vẫn có chút mạnh, khiến Kiều Sở Sở trông giống như một con nghé con bị trâu liếm, da thịt trên mặt bị kéo qua kéo lại.
Cô cảm thấy tỉnh táo hơn, loạng choạng quay lại giường: “Mọi người đi đi, đừng ở chỗ em, em muốn ở một mình.”
[Mấy người này vừa cao lớn vừa nói nhiều, cứ như một đống tủ lạnh biết nói chuyện mọc trong phòng mình, chật chội quá.]
Bọn họ: “?”
Bọn họ là tủ lạnh sao?
Bùi Triệt rửa sạch tay, cản cô lại: “Há miệng ra cho anh xem.”
Cô mệt mỏi mở miệng.
Bùi Triệt bật đèn pin điện thoại lên: “A đi.”
Kiều Sở Sở yếu ớt mở lớn miệng: “A a a a a…”
Bùi Triệt cúi xuống, nhìn thật kỹ cổ họng cô, mày nhíu chặt.
Cổ họng cô bị viêm vô cùng nặng.
Anh ấy quan sát, bỗng nhiên thay đổi sắc mặt.
Kiều Sở Sở nhìn phản ứng của anh ấy, cảm thấy có gì đó không ổn, cô vẫn còn mở miệng: “A a a? A a a a a a a a a?”
Chuyện gì vậy? Cổ họng của cô rất nghiêm trọng sao?
Bùi Triệt không nói gì, ánh mắt càng trở nên u ám phức tạp, lồng ngực loáng thoáng có chút phập phồng.
Anh ấy đưa tay ra: “Đừng cử động, nhìn không rõ.”
Những ngón tay thon dài trắng nõn đưa vào miệng cô, từ một đến hai ngón, đè lên lưỡi cô.
Những người khác: “?”
Bùi Triệt liếm môi dưới, thu tay lại: “Viêm rất nặng, nếu hôm nay không hạ sốt thì phải đến bệnh viện.”
Kiều Sở Sở tức giận đẩy anh ấy ra: “Biết rồi.”
Cô bước ra khỏi đám đông, nhanh chóng lăn lên giường tiếp tục ngủ.
Bùi Triệt chắp hai tay sau lưng, xoa xoa đầu ngón tay hai cái rồi bước ra khỏi phòng vệ sinh.
Vi Sinh Văn Trạm đẩy Bùi Triệt về lại: “Cậu khoan đi đã.”
Văn Trạm là người đầu tiên tiến lên, những người khác cũng đầy nghi ngờ bao vây anh ấy, chặn lại trong phòng vệ sinh không cho anh ấy rời đi.
Vi Sinh Biệt Hạc thẳng thừng đóng cửa lại.
Bùi Triệt nhướng mày, ánh mắt bình tĩnh lướt qua mặt từng người: “Sao? Có vấn đề gì không?”
Vi Sinh Văn Trạm hạ giọng: “Hành động vừa rồi của cậu không phải có gì đó là lạ sao?”
“Có gì không đúng chứ?” Vẻ mặt Bùi Triệt bình tĩnh như người vô tâm không biết gì cả: “Tôi kiểm tra cổ họng của em ấy, kiểm tra thì có gì sai?”
Bùi Du Xuyên cười lạnh, nói thẳng: “Anh hai, đừng nói láo nữa, anh dùng ngón tay ấn vào lưỡi người ta à? Anh cũng làm như vậy với những bệnh nhân khác à?”
Bùi Triệt cây ngay không sợ chết đứng nói: “Anh rửa tay rồi.”
Sắc mặt Bùi Phong Lộng âm trầm: “Anh hai, đây không phải là chuyện rửa tay hay chưa.”
Bùi Du Xuyên phụ họa: “Đúng vậy, ngay cả kẻ ngốc như lão tứ cũng nhìn ra được, không phải là anh mưu đồ làm loạn sao?”
Bùi Phong Lộng: “? Anh nói ai ngốc đấy?”
Vi Sinh Biệt Hạc lần phật châu, âm trầm cười: “Bùi Triệt tiên sinh, tôi thấy người tâm cơ nhất trong nhà họ Bùi là anh mới đúng nhỉ?”
Bùi Triệt bị mọi người bao vây cũng không luống cuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận