Chương 442

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 442

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cô Hiểu Rõ Mùi Của Tôi Sao
Ánh mắt của cô vô tình lướt qua bắt gặp chiếc giày ở chỗ góc khuất, sắc mặt chợt thay đổi.
Bùi Bất Tiện còn đang xoắn xuýt chuyện anh hùng cứu mỹ nhân của Quý Yến Xuyên.
Đột nhiên Kiều Sở Sở tiến tới trước mặt bọn họ: “Các anh đang nhìn trộm tôi sao?”
Bùi Bất Tiện giật mình, hoảng hốt lùi lại!
Anh ấy giẫm một phát lên chân của Bùi Du Xuyên!
Bùi Du Xuyên: “!”
Kiều Sở Sở cảnh giác nhìn chằm chằm vào mặt của bọn họ.
Từng người trong số họ đều đeo kính râm vừa dày vừa nặng và khẩu trang cùng với nón của câu lạc bộ. Không đợi Kiều Sở Sở nhìn kỹ, toàn bộ bọn họ đều cúi đầu xuống, né tránh ánh mắt của cô.
Bùi Bất Tiện ép cuống họng, nói: “Không phải thưa cô, chúng tôi chỉ đi ngang qua thôi. Bởi vì cô đang ở đây, quản lý của chúng tôi không cho chúng tôi làm phiền cô, nên chỉ có thể chờ đợi ở đây.”
Ngược lại, Kiều Sở Sở không hoài nghi gì trước lý do này.
Nhưng…
Trong không khí tràn ngập mùi hương rất quen thuộc với cô.
Mà còn là rất nhiều loại mùi hương quen thuộc trộn lẫn với nhau.
Cô nhón chân lên hít hà, nhích lại gần Bùi Bất Tiện: “Trên người anh có mùi rất quen.”
Hai mắt Bùi Bất Tiện phát sáng: “Hở? Cô hiểu rõ mùi của tôi sao?”
Những người khác: “?”
Em mê gái mà không thèm nhìn tình hình à!
“Kiều Sở Sở?” Quý Yến Xuyên đi tới bên cạnh Kiều Sở Sở, nghi ngờ ngước mắt nhìn đám người mặc đồng phục nhân viên phục vụ trước mặt cô: “Cô đang làm gì vậy?”
Kiều Sở Sở bị ngắt lời, phản ứng bình tĩnh: “Không có gì, tiếp theo đi đâu đây?”
“Đi cưỡi ngựa đi, tôi nghe nói cô rất thích cưỡi ngựa.” Quý Yến Xuyên đắc chí, nói: “Chắc là cô không nghĩ tôi đã điều tra được hết tất cả sở thích của cô chứ gì!”
Kiều Sở Sở mỉm cười với anh ta: “Ừm, không ngờ.”
Cô cười vô cùng trào phúng.
Bởi vì, nếu Quý Yến Xuyên còn điều tra kỹ càng thêm nữa sẽ biết cô cưỡi ngựa vô cùng thành thạo.
Cô thích mấy môn cạnh tranh tốc độ kích thích.
Nhưng trong mắt Quý Yến Xuyên, nụ cười này đã hơi thay đổi ý nghĩa rồi.
Vì vẻ mặt của cô trở nên tốt hơn, khác hoàn toàn so với nụ cười trào phúng anh ta vừa nãy.
Giống như là đã đồng ý với anh ta vậy.
Quý Yến Xuyên nhìn chằm chằm theo Kiều Sở Sở đi lướt qua bên vai anh ta, khóe miệng vô thức cong lên, nhưng rất nhanh bị ép hạ xuống, xoay người đi song song với cô.
Hai người một cao một thấp, phong cách ăn mặc cũng không khác nhau mấy, nhìn từ bóng lưng cũng khá hòa hợp.
Quý Yến Xuyên liên tục liếc mắt nhìn về phía Kiều Sở Sở, khóe miệng mím rồi lại mím, cuối cùng hơi nhếch lên một chút.
Bùi Bất Tiện nhặt dao ăn lên muốn xông tới!
Bùi Du Xuyên nhanh tay tịch thu: “Em không nghe thấy Kiều Sở Sở vừa mới nói cưỡng chế giết Quý Yến Xuyên sẽ bị giết ngược lại sao? Em định tạo thêm phiền phức cho em ấy nữa sao?”
Bùi Bất Tiện nhíu mày, nhặt đá cuội dùng để trang trí trong bồn hoa lên, nhắm thẳng vào sau ót Quý Yến Xuyên mà ném!
Sau gáy Quý Yến Xuyên bị ném trúng bất ngờ: “A!”
Kiều Sở Sở lấy làm lạ nhìn về phía anh ta.
Anh ta dùng tay che sau ót: “Ai lấy đá ném tôi đó!”
Kiều Sở Sở giật mình, ngoái nhìn về phía góc khuất nọ.
Mấy nhân viên phục vụ trong góc rẽ kia đã không còn ở đó nữa.
Nhưng mùi hương thoang thoảng trên người bọn họ vẫn còn.
Vương một ít trên người cô.
Xen lẫn với một ít mùi sữa tắm mà cô rất thích.
Kiều Sở Sở suy tư một hồi, ngước mắt nhìn về phía camera giám sát.
Bốn người đàn ông đối diện với cô thông qua camera giám sát, vẻ mặt hơi thay đổi, vô thức chột dạ dời ánh mắt đi.
Nhưng nghĩ lại Kiều Sở Sở cũng đâu có nhìn thấy bọn họ, mới đưa mắt nhìn lại vào màn hình lần nữa.
Cô chậm rãi ung dung rời mắt, đứng ngay bên dưới camera giám sát: “Anh chảy máu rồi à?”
Quý Yến Xuyên ngơ ngác, bụm ót nhìn cô: “Không có.”
Cô gật đầu: “May đấy.”
Quý Yến Xuyên: “… Sao cô lại hỏi tôi có chảy máu không?”
Kiều Sở Sở không để tâm, xoay người rời đi.
Quý Yến Xuyên bước từng bước một đi theo phía sau cô, giọng điệu không che giấu nổi sự hân hoan: “Cô đang quan tâm tôi à? Bà điên?”
Cô không đáp lời, liếc mắt nhìn về sau lưng.
Có một người đứng trong góc khuất sát khí bừng bừng lao ra!
Bị một người khác cứng rắn túm về!
Kiều Sở Sở: “…”
Tự dưng cảm thấy đau đầu quá đi.
Cô xoa mi tâm, đợi đến khi đã rời khỏi phạm vi của camera giám sát mới nói thẳng với Quý Yến Xuyên: “Không có, tôi chỉ muốn nói đùa với anh thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận