Chương 445

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 445

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cô Làm Gì Vậy
Xùy, định làm ngựa của cô hoảng à?
Cô khống chế thả chậm tốc độ, liếc mắt nhìn Quý Yến Xuyên đang đuổi theo.
Quý Yến Xuyên lộ vẻ mặt vui mừng!
Anh ta sắp vượt qua rồi!
Anh ta chờ mong nhìn về phía Kiều Sở Sở, lại thấy Kiều Sở Sở đột nhiên tăng tốc, chạy tới bên cạnh người đàn ông kia!
Quý Yến Xuyên: “?”
Cô ấy muốn làm gì?
Người đàn ông kia cũng bất ngờ không kịp chuẩn bị trước hành động của Kiều Sở Sở, xoay đầu bỏ chạy: “Á! Cô làm gì vậy?”
Kiều Sở Sở không thèm trả lời, lúc mắt thấy sắp tông vào người đàn ông đó rồi thì cô khống chế ngựa quay trở lại đường đua!
Người đàn ông kia còn chưa hoàn hồn, hoang mang nhìn theo bóng lưng của cô, bực tức ném hòn đá trong tay về phía cô: “Cô bị điên à!”
Đúng lúc Quý Yến Xuyên chạy ngang.
Hòn đá nện thẳng vào đầu con ngựa của anh ta!
Ngựa giật mình hí thành tiếng, móng trước giơ lên cao, bắt đầu chạy điên!
Quý Yến Xuyên lại không kịp điều khiển ngựa, bị ngựa hất văng xuống, ngã mạnh trên mặt đất miệng đầy bùn: “A!”
Người đàn ông kia hết hồn, hoảng loạn chạy về phía Quý Yến Xuyên: “Tổng giám đốc Quý! Tổng giám đốc Quý, anh không sao chứ?”
Kiều Sở Sở xoay đầu nhìn về phía Quý Yến Xuyên ngã từ trên ngựa xuống, khẽ xùy một tiếng, vui sướng chạy đi.
Bùi Bất Tiện kinh ngạc bật cười ha hả: “Ha ha ha ha, Quý Yến Xuyên này cũng gà quá đi thôi? Vậy mà ngã rồi!”
Bùi Phong Lộng suy nghĩ kỹ càng, hứng thú nói: “Chẳng lẽ đây chính là anh hùng cứu mỹ nhân Quý Yến Xuyên nói? Kết quả bị Sở Sở trả đũa?”
Bùi Mộc và Bùi Từ hai mắt sáng như đèn ô tô, huýt sáo hoan hô: “Sở Sở trâu bò lắm!”
Thẩm Chước Ngôn mím môi, nhìn chằm chằm theo bóng dáng của Kiều Sở Sở.
Ánh mắt Vi Sinh Lẫm chuyên chú, không thèm di chuyển.
Kiều Sở Sở vung tay về phía bọn họ: “Này!”
Bùi Du Xuyên phấn khích đến mức toàn thân run rẩy, nhìn bóng dáng cô cưỡi ngựa, hai tay siết chặt ở trước người: “Tuyệt vời, anh con mẹ nó cảm thấy yêu em ấy chết đi được!”
Ở bên kia, Quý Yến Xuyên đau đến mức không nói thành lời, ngũ quan đã vặn vẹo lại với nhau, chờ tới khi đầu óc tỉnh táo trở lại mới hoảng hốt nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở đã chạy xong thêm một vòng, đang chạy hướng về phía anh ta.
Ánh mắt của cô khóa chặt vào anh ta.
Quý Yến Xuyên nằm sấp trên mặt đất, kinh ngạc nhìn cô.
Trời xui đất khiến, anh ta cảm thấy Kiều Sở Sở sẽ tới đỡ anh ta dậy.
Đến tận khi người đàn ông ở bên cạnh liên tục kêu to, bảo anh ta mau tỉnh táo lại: “Tổng giám đốc Quý đứng dậy đi! Cô ấy sắp tông trúng rồi!”
Quý Yến Xuyên phát hiện chậm trễ, nhận ra Kiều Sở Sở không hề giảm tốc!
Cô thúc ngựa xông thẳng về phía anh ta!

Quý Yến Xuyên muốn đứng dậy, tự dưng cổ tay truyền đến cảm giác đau nhói, đau đến mức không đứng dậy nổi, chỉ có thể hoảng hốt nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Ánh nắng rực rỡ vẩy xuống người cô.
Cô cưỡi ngựa, mặc kệ mọi thứ chạy thẳng về phía anh ta.
Kế tiếp, ngựa vọt qua, nhẹ nhàng phóng qua trên người anh ta!
Ánh mắt anh ta trừng to, tim gan xô đẩy sắp nhảy vọt ra khỏi lồng ngực tới nơi nhưng ánh mắt vẫn còn dõi theo cô!
Trên mặt Kiều Sở Sở tràn đầy vẻ vui vẻ giảo hoạt, càn rỡ quay đầu lại cười với anh ta: “Quý Yến Xuyên, anh thua rồi!”
Quý Yến Xuyên giật mình sửng sốt đến mức không nói ra được thành lời.
Kể từ lúc bắt đầu Kiều Sở Sở đã mang tâm thế khinh thường không để anh ta vào trong mắt.
Cô đã chắc chắn anh ta không thể thắng cô.
Cộng thêm, vừa rồi cô chủ động tấn công người anh ta sắp xếp sẵn, làm rối loạn tiết tấu của anh ta…
Chẳng lẽ cô đoán được anh ta sẽ chơi xỏ cô?
Vẻ mặt Quý Yến Xuyên thay đổi!
Nếu Kiều Sở Sở thật sự đoán được, vậy cô còn là con người không?
Sao chuyện gì cô cũng biết hết vậy? Hơn nữa, tại sao cô luôn có thể đè đầu anh ta thế?
Một loại cảm giác nghĩ mà sợ, dựng cả tóc gáy kèm theo một cảm giác tê dại như giật điện kỳ lạ lan ra khắp toàn thân.
Quý Yến Xuyên lảo đảo bò dậy, nhìn chằm chằm theo bóng lưng của Kiều Sở Sở.
Cô đang thúc ngựa chạy về phía người đàn ông có mái tóc bạch kim.
Kiều Sở Sở vươn tay ra với Bùi Bất Tiện: “Bùi Bất Tiện, muốn lên chơi không?”
Bùi Bất Tiện kinh ngạc mở to mắt, không chút do dự nắm chặt lấy tay của cô.
Kiều Sở Sở thoáng dùng sức, kéo anh ấy lên ngựa!
Bùi Du Xuyên nóng ruột: “Kiều Sở Sở sao lại không dẫn anh theo với!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận