Chương 449

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 449

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Mời
Nhưng Bùi Nam lại chặn bà ta ở góc khuất hành lang, nói với bà ta rằng bạn bè của Kiều Tiếu chỉ có thể có một mình Bùi Nam, bảo bà ta bỏ cuộc đi.
Bà ta cảm thấy Bùi Nam bị điên, tìm cơ hội nói lại chuyện này cho Kiều Tiếu, định gây xích mích mối quan hệ của hai người.
Đương nhiên Kiều Tiếu tức giận, đi chất vấn Bùi Nam.
Cũng không biết Bùi Nam cố tình hay vô ý, ngã từ trên cầu thang xuống, ngã gãy chân luôn.
Không chỉ hù dọa Kiều Tiếu.
Mà cũng hù dọa cả bà ta.
Bởi vì bà ta nhìn thấy Bùi Nam tựa trên bả vai Kiều Tiếu, vừa khóc vừa trừng mắt với bà ta.
Bà ta thiên suy nghĩ theo cách nói gen xấu dễ di truyền hơn.
Bảy người con trai của nhà họ Bùi nhất định đã di truyền sự cố chấp và biến thái của Bùi Nam.
Kiều Sở còn trưởng thành cùng với bảy người này.
Thì có thể là loại người tốt đẹp gì được?
Bà ta do dự: “Hai ngày tới đừng để cậu chủ ra ngoài, tìm người tới truyền nước biển đi.”
Quý Yến Xuyên nắm chặt đệm chăn, còn đang nói sảng: “Kiều Sở Sở, em nghe anh giải thích, em nghe anh giải thích đi…”
Diệp Huy Ninh: “…”
Bà ta do dự mãi, đau lòng nhắm nghiền mắt: “Quản gia, ông tìm người gọi điện thoại cho Kiều Sở, nói trong tay tôi có bức tranh đầu tiên mà mẹ cô ta bán, hỏi xem cô ta có muốn mua lại không.”
Lúc Kiều Tiếu qua đời, giá tác phẩm của bà ấy tăng như bão táp.
Không ít phu nhân nhà giàu đuổi theo trào lưu này.
Bà ta là người phát triển nhất trong vòng phu nhân này, gián tiếp mua được tác phẩm đầu tiên của Kiều Tiếu, duy trì hình ảnh của bản thân trong vòng phu nhân.
Dùng bức tranh đầu tiên của mẹ ruột bàn làm mồi câu, Kiều Sở nhất định sẽ đến.
Bà ta muốn cô tới chăm sóc con trai vàng ngọc của bà ta!
Hôm sau.
Kiều Sở Sở đứng trước một trang viên xa hoa, cảm giác như mình đang đứng trước phiên bản 2.0 của nhà Vi Sinh vậy.
Thật khoe khoang.
Thật xa hoa.
Cảm giác như đi từ cổng chính đến cửa chính cũng phải mất đến năm phút.
Diệp Huy Ninh đứng trên tầng hai, tay cầm tách trà, rủ mắt nhìn cô.
Kiều Sở Sở trang điểm tinh xảo, mặc một bộ đồ len dệt kim màu vàng nhạt nhảy chân sáo đi về phía nhà bà ta.
Bên cạnh Kiều Sở Sở có một vệ sĩ đi theo.
Anh ta cao hơn Kiều Sở Sở hai cái đầu, vai rộng chân dài, mặc một bộ âu phục vừa vặn, đi cùng với cô.
Anh ta đẹp trai nhưng vẻ mặt lại âm u thiếu sức sống, giống như bao phủ một tầng mây đen, khí thế chèn ép người khác.
Hơn nữa càng nhìn càng quen mắt.
Đột nhiên người đàn ông ngẩng đầu nhìn về phía bà ta.
Đồng tử Diệp Huy Ninh đột nhiên co lại, không thể tin nổi che miệng.
Trời ạ, vệ sĩ của Kiều Sở Sở là con trai cả nhà họ Thẩm, Thẩm Chước Ngôn!
Là đồ nghiệt chủng giết cha kia!
Ánh mắt Thẩm Chước Ngôn dừng lại trên mặt bà ta mấy giây, sau đó lạnh lùng thu ánh mắt về.
Diệp Huy Ninh vẫn chưa hoàn hồn, cảm giác như mình bị sói theo dõi, sau lưng lạnh lẽo.
Kiểu vệ sĩ này tuyệt đối không thể đến gần con trai bà ta!
Bà ta nhanh chóng chạy đến chỗ Quý Yến Xuyên: “Con trai, đứng dậy, khách đến.”
Quý Yến Xuyên khó chịu mở mắt ra, giọng khàn như muốn bốc khói: “Con hết sức rồi, con không muốn tiếp.”
Diệp Huy Ninh dùng sức đỡ anh ta dậy, vừa dỗ dành vừa khuyên nhủ: “Đứng lên đi, đây là một vị khách vô cùng quan trọng, sẽ khiến con vui vẻ.”
Quý Yến Xuyên bực bội đẩy bà ta ra: “Không đi! Bây giờ thứ gì cũng không thể khiến con vui lên được.”
Trừ khi là Kiều Sở Sở.
Diệp Huy Ninh suýt chút nữa trẹo chân, cũng không tức giận, ngồi bên cạnh giường vuốt tóc anh ta, ôn tồn dỗ dành: “Khách đến mua tranh, trí nhớ con tốt, lại có thể giới thiệu cho người ta, mau đi rửa mặt đi.”
Quý Yến Xuyên không thể làm gì khác, chỉ có thể xuống giường: “Đưa đơn giới thiệu cho con.”

Kiều Sở Sở đứng trong phòng vẽ tranh, chăm chú nhìn từng bức tranh trên tường.
Là mẹ của cô vẽ.
Cô liếc mắt thôi cũng có thể nhìn ra.
Mẹ giỏi nhất là vẽ trường phái ấn tượng, đây là tác phẩm đầu tiên mẹ bán được.
Nghe mẹ Bùi nói, số tiền mẹ cô bán bức tranh đầu tiên dùng để thanh toán học phí cho hai người họ.
Cô mong đợi nói: “Tôi nhất định phải mua được bức tranh này, tôi đã chuẩn bị xong tiền rồi.”
Tài sản của cô chia làm ba phần, một phần do mình kiếm, một phần là hoa hồng công ty cổ phần nhà họ Bùi, một phần là lì xì người nhà cho.
Chỉ riêng lì xì đã vài tỷ rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận