Chương 451

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 451

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tác Phẩm Là Chết, Người Là Sống
Người này không phải là đang đùa cô đấy chứ?
Mua tranh còn muốn giữ cô ở lại đây?
Cô cũng không phải nhàn rỗi.
Cô quả quyết từ chối: “Không được, anh có thể tùy ý đưa giá, tôi có thể cân nhắc mua, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không làm những chuyện này với anh.”
Quý Yến Xuyên sững sờ: “Nhưng đây là tác phẩm đầu tiên của mẹ cô khi còn sống, chẳng lẽ cô không muốn có nó sao? Bức tranh này đối với cô mà nói chắc có ý nghĩa rất quan trọng?”
“Tác phẩm là chết, người là sống, tuy có ý nghĩa rất quan trọng nhưng cũng không quan trọng như vậy.”
Kiều Sở Sở nhíu mày, rất không thích lời anh ta vừa nói, cô nhíu mày nói: “Nếu như mẹ tôi vẫn còn, bà tuyệt đối sẽ không hi vọng tôi vì một bức tranh bà vẽ mà bị bắt cóc hay chịu uất ức.”
Cô nhấc chân rời đi: “Vậy đi, tôi đi trước, anh có thể suy nghĩ lại, nghĩ kĩ rồi tôi lại đến mua.”
Quý Yến Xuyên bối rối nắm lấy tay cô: “Chờ một chút!”
Kiều Sở Sở nhìn về phía anh ta.
Quý Yến Xuyên như bị bỏng, nhanh chóng thu tay lại, do dự nói với cô: “Thật xin lỗi, những gì tôi vừa nói quá vô lễ, thật ra tôi không có bạn, muốn tìm người để nói chuyện mà thôi.”
Anh ta ngượng đến mức mặt đỏ bừng, sợ bị Kiều Sở Sở phát hiện ra mình giở trò nên hạ mắt nói dối: “Hiếm khi tôi thấy có người thích tranh của họa sĩ Kiều Tiếu, chỉ mong có thể trò chuyện thêm một chút, tôi thật sự không có ác ý.”
“Không thì hai tiếng đi.” Anh ta thử đổi giọng thăm dò: “Cô có thể cho tôi hai tiếng không? Tôi tuyệt đối sẽ không đưa ra yêu cầu vô lý gì, chỉ tâm sự về tranh với cô mà thôi.”
Kiều Sở Sở do dự một chút, cảm thấy cũng không tệ lắm: “Được.”
Quý Yến Xuyên vui mừng nhướng mày, ra hiệu mời cô ngồi: “Mời!”
Hai tiếng cũng được.
Chỉ cần anh ta nói chuyện hợp ý cô, khiến cô cảm thấy có thiện cảm với mình, anh ta có thể nghĩ cách để Kiều Sở Sở tha thứ cho mình!
Dù sao từ nhỏ đến lớn anh ta không thiếu người theo đuổi, vừa đẹp trai vừa giàu, chỉ hơi thể hiện một chút sức hấp dẫn là Kiều Sở Sở đã có thể thích anh ta!
Một bên khác, Thẩm Chước Ngôn đứng ngoài hành lang chờ họ.
Diệp Huy Ninh đi đến trước mặt anh ta, nhìn anh ta từ trên xuống dưới rồi bắt bẻ: “Cậu là Thẩm Chước Ngôn của nhà họ Thẩm, đúng không?”
Thẩm Chước Ngôn trầm mặt, lạnh lùng nhìn về phía bà ta.
Khóe miệng Diệp Huy Ninh nâng lên, mỉm mai cười: “Không ngờ người như cậu lại còn có thể tìm được việc, người thuê cậu không ngại việc cậu là tội phạm giết người sao? Hay là cậu vẫn luôn che giấu sự thật, không để cho chủ thuê của mình biết?”
Thẩm Chước Ngôn nhìn về phía khác, làm như không nghe thấy.
Diệp Huy Ninh cũng biết chắc anh ta sẽ không trả lời, tiếp tục chế giễu anh ta: “Nếu như con trai tôi và Kiều Sở Sở có thể quen nhau, việc cậu làm vệ sĩ là điều đầu tiên tôi không đồng ý, cậu nhất định phải dọn đồ rời đi!”
Thẩm Chước Ngôn nhíu mày, cuối cùng cũng nhìn về phía bà ta: “Bà có ý gì?”
Diệp Huy Ninh khoanh tay trước ngực, kiêu ngạo nói: “Không có ý gì, ý của tôi là, người như cậu sẽ uy hiếp đến sự an toàn của người khác, không có tư cách để bảo vệ người thuê an toàn.”
Ánh mắt Thẩm Chước Ngôn dần trở nên độc ác: “Nếu như tôi phạm sai lầm thì sẽ có cô chủ của tôi răn dạy, còn chưa đến lượt bà nói tôi.”
Diệp Huy Ninh cười lạnh: “Tôi ghét nhất là thứ sói mắt trắng như cậu, cha cậu cần cù chăm chỉ nuôi cậu lớn vậy mà cậu lại làm ra chuyện quá đáng như vậy, tôi có đến tang lễ của cha cậu, cậu có biết bà cậu khóc lóc đau lòng đến mức nào không?”
“Tôi quan tâm bọn họ đau lòng hay không sao?” Thẩm Chước Ngôn nghiến răng, đè nén sự tức giận khẽ quát lên: “Cha tôi ép chết mẹ tôi!”
Diệp Huy Ninh không quan tâm bật cười: “Là năng lực chịu đựng của mẹ cậu quá kém, là mẹ cậu sai, liên quan gì đến cha cậu? Loại người như cậu ấy mà, phạm sai lầm còn muốn lấy cớ cho bản thân!”
Kiều Sở Sở nghe thấy giọng Diệp Huy Ninh ở bên ngoài, nhíu mày nói: “Hình như tôi nghe thấy bên ngoài có tiếng cãi nhau?”
Quý Yến Xuyên không cho là đúng: “Không cần phải quan tâm, chắc là mẹ tôi, lúc bà ấy nói chuyện thường nói khá to, cho nên nghe giống như đang cãi nhau.”
Kiều Sở Sở không quan tâm đến anh ta, đứng lên đi ra cửa nghe.
Hai tay Thẩm Chước Ngôn nắm chặt, mắt nhìn căn phòng đang đóng cửa.
Dù anh ta có tức giận đến đâu cũng không thể cãi nhau, anh ta là vệ sĩ, anh ta chỉ cần làm tốt việc của mình là được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận