Chương 458

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 458

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bạn Cùng Bàn
Cô cầm điện thoại di động quét một xe điện công cộng ven đường, trèo lên xe điện bắt đầu đuổi theo!
Thẩm Chước Ngôn nói ra một địa chỉ: “Học viện Đường Thanh.”
Anh ta dựa vào cửa sổ xe, nghĩ đến ngày mà anh ta và Kiều Sở Sở chính thức quen biết.
Lễ khai giảng, anh ta ngẩn ngơ ngồi ở cầu thang.
Bởi vì cha mẹ anh ta lại cãi nhau.
Anh ta không nhịn được, muốn mẹ ly hôn.
Mẹ anh ta lại nói như thế nào cũng không ly hôn, nói cha anh ta sẽ hồi tâm chuyển ý.
Anh ta thật sự không hiểu nổi, vì sao sẽ có người yêu một người khác sâu đậm như vậy, cho dù bị tổn thương, vẫn vui vẻ chịu đựng ở lại bên người đó.
Anh ta ngồi ở cầu thang không người, bỗng nhiên nghe được tốp năm tốp ba nam nữ ở trên lầu nói: “Cái tên Thẩm Chước Ngôn kia cũng giỏi giả vờ thật đấy.”
Ấn đường anh ta nhíu lại, vểnh tai nghe.
Một nữ sinh nói: “Ai nói không phải chứ, chị em của tôi muốn nói chuyện với cậu ta, cậu ta lạnh nhạt đáp lại, mời cậu ta ăn cơm, cậu ta cũng từ chối, mời cậu ta làm gì cũng đều từ chối, nghĩ mình là ai chứ? Thật buồn cười.”
Một nam sinh khác cất giọng mỉa mai: “Tôi cũng vậy muốn làm quen với cậu ta, lôi kéo quan hệ, để cho cha mẹ hai bên có thể bàn chuyện làm ăn với nhau, kết quả người ta đối với tôi cũng lạnh nhạt, rủ cậu ta đi ra nước ngoài, cậu ta cũng không sẵn lòng.”
“Cậu ta không có bạn bè, cái này còn nhìn không ra được sao? Cậu ta chính là đối với ai cũng đều lạnh như băng đó.”
“Tôi đây thấy phiền người như thế, giả vờ cho ai xem chứ.”
“Nếu không chúng ta thả sâu vào trong bàn học của cậu ta đi? Dù sao cậu ta cũng không khiến người khác thích, vậy cậu ta hẳn có thể chịu được trò đùa dai của người khác nhỉ?”
“Ê ê ê! Ý này được đó!”
Bọn họ cười ha ha, sôi nổi thảo luận xem thả cái gì vào ngăn bàn học của anh ta thế nào, đổ keo dán cứng lên ghế của anh ta ra sao.
Anh ta càng xem thường, dứt khoát đứng lên, chuẩn bị đi tìm bọn họ nói chuyện.
Vào lúc này một giọng nữ sang sảng vang lên: “Có gan làm mấy trò này, sao không có gan đi đến trước mặt Thẩm Chước Ngôn hỏi cậu ta một chút?”
Anh ta ngẩn ra, nhẹ nhàng rón rén đi đến trên lầu, ló đầu ra.
Khi đó Kiều Sở Sở còn chưa nhuộm tóc, một đầu tóc xoăn màu đen khéo léo xõa xuống, đứng ở bậc thang trên cao rũ mắt nói: “Nhỡ đâu người ta đơn giản chỉ là ít nói kiệm lời, không thích ra ngoài xã giao thì sao? Lại thế nào cũng phải thuận theo ý các mấy người sao? Mấy người nghĩ mấy người là ai?”
Mấy học sinh đứng ở cầu thang nói bậy đều là học sinh cá biệt ở các lớp, nhìn thấy Kiều Sở Sở mặt đều biến sắc, lôi kéo xô đẩy nhau chạy đi: “Là Kiều Sở Sở biến thái, đừng dây vào cậu ta, đi đi đi!”
Bọn họ vừa đi, trong hành lang cũng chỉ còn lại hai người họ.
Kiều Sở Sở kiêu ngạo hếch cằm lên, như là một con công đánh nhau giành phần thắng, chậm rãi đi xuống lầu, vừa lúc gặp được anh ta đang nghe lén.
Anh ta có chút xấu hổ: “Cảm ơn cậu nói chuyện giúp tôi.”
Kiều Sở Sở không nói gì, ôm máy tính bảng nhìn anh ta.
Thật ra miệng anh ta có phần hơi vụng, không phải không thích đáp lại người khác, chỉ đơn giản là không nói, cũng không biết phải giao tiếp với người khác như thế nào, dứt khoát xoay người chuẩn bị trở về lớp học.
Giọng nữ thanh thúy vang lên từ phía sau: “Thẩm Chước Ngôn, hai ta làm bạn cùng bàn đi!”
Anh ta ngẩn ra, quay đầu nhìn Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở ôm máy tính bảng, thoạt nhìn thong dong, thật ra cũng hơi xấu hổ: “Bạn cùng bàn của tôi bây giờ không muốn ngồi cùng bàn với tôi nữa, nhưng nội quy ở Đường Thanh phải là hai người ngồi chung một bàn, cậu đã giống tôi như vậy, không ai muốn ngồi cùng bàn với cậu, không bằng hai ta ngồi chung một bàn đi, khỏi phải ép buộc người khác.”
Anh ta cảm thấy kỳ quái: “Làm sao cậu biết bạn cùng bàn của cậu không muốn ngồi cùng bàn với cậu?”
“Cậu ấy tìm chủ nhiệm xin đổi chỗ ngồi, bị tôi nghe thấy.” Kiều Sở Sở thẳng thắn cười với anh ta: “Chủ nhiệm lớp nói không ai muốn ngồi chung một bàn với tôi, bảo bạn cùng bàn của tôi trước tiên nhịn một chút, tôi cũng không muốn làm khó người khác.”
Anh ta: “Cho nên cậu tới làm khó tôi?”
Kiều Sở Sở cười khúc khích vui vẻ, lướt qua anh ta: “Cậu không muốn thì bỏ đi vậy!”
Anh ta ngây ra, vội vàng sửa miệng: “Không, tôi đồng ý.”
Kiều Sở Sở hớn hở nhìn về phía anh ta: “Cậu đồng ý?”
Anh ta cứng ngắc gật đầu: “Tôi đồng ý.”
Nhưng anh ta không nghĩ tới, hai năm ngồi chung bàn sau đó, anh ta không còn từ chối đề nghị gì của cô nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận