Chương 463

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 463

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hôm Nay Còn Có Lịch Trình Gì Thế
So sánh ra, Quý Yến Xuyên mới chính là người làm cho cô vướng chân vướng tay.
Chỉ cần một ý nghĩ trong đầu anh ta, bọn họ không thể chống lại.
Nhưng cô cũng coi như là người từng trải bị hệ thống dùng đau khổ ép phục tùng, mấy trò vặt vãnh của Quý Yến Xuyên và kịch bản này đối với cô mà nói không tính là cái gì, vẫn nên làm việc chính trước thì hơn.
Cô ngắt điện thoại, sau khi tìm mấy nữ vệ sĩ đi cùng Tề Tiểu Giai, có chút mệt mỏi tựa vào trên ghế xe: “Hôm nay còn có lịch trình gì thế?”
Thẩm Chước Ngôn nhìn lịch trình: “Có một vị phu nhân tên là Vân Tuệ mời cậu đi tham gia tiệc trà xã giao, ngay một tiếng sau.”
Kiều Sở Sở phản ứng một chút.
Đúng rồi.
Lần trước lúc ở tiệc từ thiện, cô đối đầu với Vương Như Đường trước mặt mọi người, lúc ấy tất cả mọi người đều đứng xem, cũng chỉ có một vị phu nhân cùng cô đối đầu với Vương Như Đường.
Bà ấy tên là Vân Tuệ.
Vương Như Đường bị một đám phóng viên đuổi theo, bộ dạng chạy trối chết đã thành hiện tượng nóng khắp cõi mạng, người vốn được ca tụng là tượng đài nghệ thuật như bà ta hoàn toàn sập phòng, danh tiếng đã không thể cứu vãn được nữa.
Vân Tuệ cũng là một nhân vật kỳ cựu cực kỳ có danh tiếng, Vương Như Đường vừa rơi xuống, bà ấy đã thuận thế được đưa lên, tiếp nhận vị trí của Vương Như Đường, chiếm lấy hơn một nửa tài nguyên của Vương Như Đường.
Thật ra cô cũng muốn ngồi vào vị trí của Vân Tuệ.
Đáng tiếc tuổi của cô quá trẻ, mặc dù là danh tiếng và thực lực đều có, nhưng trải nghiệm không đủ cũng không đảm nhận được.
Nhưng trong hai ngày cô bị ốm kia Vân Tuệ đã gọi điện thoại cho cô, lớn ý là muốn bồi dưỡng cô trở thành người nối nghiệp kế tiếp, có ý muốn xây dựng mối quan hệ tốt với cô.
Cô tin bà ấy.
Vân Tuệ không có con cái, có một người chồng doanh nhân, còn có một cháu trai ốm yếu.
Ngoài bà ấy ra, những người khác đều không phải họa sĩ.
Hơn nữa nghe nói bệnh của cháu trai bà ấy rất nghiêm trọng, là kiểu bệnh khám mãi không ra, động một tí là hôn mê vài ngày.
Kiều Sở Sở xuýt một tiếng, nhịn không được nói thầm: “Đứa cháu trai ốm yếu này, sao mình cảm thấy rất quen thuộc nhỉ?”
Thẩm Chước Ngôn nghi hoặc: “Cái gì rất quen thuộc?”
Cô lắc lắc đầu: “Không có gì.”
[Có chút giống Thời Duật, nhưng hẳn là không phải đâu?]
Thẩm Chước Ngôn: “…”
Thời Duật? Thời Duật là ai?

Vân Tuệ ngồi ở bên giường Thời Duật, xót xa nhìn anh gầy yếu.
Từ hôm Thời Duật trở về từ buổi đấu giá, anh lại hôn mê ba ngày bốn đêm.
Bệnh viện kiểm tra mấy lần, khám không ra nguyên nhân bệnh, cơ thể Thời Duật còn liên tục suy kiệt.
Bởi vì dùng thuốc gì cũng không có tác dụng, Thời Duật cũng không thích ở bệnh viện tốn công vô ích, cho nên đưa về nhà.
Bác sĩ cũng đã ám chỉ bà ấy có thể chuẩn bị hậu sự rồi.
Vân Tuệ khóc nức nở kéo góc chăn cho Thời Duật: “Thời Duật, cháu mới hai mươi lăm tuổi, cháu không thể đi, cháu phải sống thật tốt, ông bà nội đã mất cha mẹ cháu rồi, bà nội không thể lại mất đi cháu nữa!”
Quản gia nhẹ nhàng gõ vang cửa phòng: “Thưa bà, cô Kiều đến rồi.”
Vân Tuệ lau nước mắt, khép áo choàng ngồi thẳng thân mình: “Để cho cô Kiều vào đi.”
Kiều Sở Sở tiến vào phòng, nhìn cách trang hoàng trong phòng ngủ mắt sáng lên.
Vừa rồi nhà của Quý Yến Xuyên hết sức xa hoa, mà nhà của bà Vân Tuệ lại mang phong cách cổ điển kiểu Trung Quốc.
Bên trong tủ nhạc cụ bày ra rất nhiều nhạc cụ.
Tỳ bà, đàn tranh, còn có đàn cổ đều được lau không dính một hạt bụi, không khí bên trong tràn ngập mùi đàn hương nhàn nhạt, mỗi một chi tiết nhỏ đều là gu của chủ nhân căn phòng này.
Kiều Sở Sở nhìn người đang nằm trên giường, lễ phép tránh ánh mắt đi: “Bà Vân.”
Vân Tuệ quay đầu về phía cô cười: “Cô tới rồi.”
Bà ấy lau nước mắt ở khóe mắt, đứng lên ý bảo Kiều Sở Sở ngồi vào bên kia: “Nào, ngồi chỗ này.”
Kiều Sở Sở thuận theo ngồi xuống, đưa trà thượng hạng mình đã chuẩn bị ra: “Không biết bà thích cái gì, cho nên cháu mang theo trà cho bà, hy vọng bà thích.”
Cô lại đưa mắt nhìn về phía người nằm trên giường: “Vị kia là…”
“Cháu trai tôi.” Vân Tuệ mất mát không kể xiết: “Cũng xấp xỉ tuổi cô, nhưng chắc cô không biết nó, nó vẫn luôn ở nhà tự học, nó tên là Thời Duật.”
Kiều Sở Sở: “? Thời Duật?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận