Chương 464

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 464

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chế Độ Mất Điện
Đứa cháu trai đau ốm bệnh tật này thật đúng là Thời Duật mà cô biết kia sao?
Cô kinh ngạc nói: “Vài ngày trước anh ấy còn mua tranh của cháu, còn nói chuyện với cháu một lúc, giờ anh ấy làm sao vậy?”
Hốc mắt Vân Tuệ đỏ ửng, nhẹ nhàng dùng tay áp xuống đôi mắt sưng đỏ: “Nó vẫn hôn mê bất tỉnh, bác sĩ nói lần này rất khó tỉnh lại, cho nên tôi gọi cô đến đây, là để nói chuyện quan trọng với cô.”
Vân Tuệ đi thẳng vào vấn đề: “Tôi biết cô kéo chân Vương Như Đường là muốn đoạt vị, nhưng vị trí của Vương Như Đường, cô quá trẻ lại không đủ kinh nghiệm sẽ không ngồi được, mặc dù tôi thay thế bà ta, nhưng tôi không phải là kẻ địch, chúng ta có thể trở thành đồng minh, dù sao tôi và Vương Như Đường cũng có thù cũ, hơn nữa cô cũng thấy đấy, người thừa kế duy nhất của tôi chính là Thời Duật, đứa nhỏ này lại là người biết kinh doanh, không có người thứ hai có thể đe dọa đến người của cô.”
Kiều Sở Sở không ngạc nhiên, gật đầu: “Cháu hiểu được ý của bà, cháu cũng muốn trở thành học trò của bà.”
Cô có chút để ý Thời Duật: “Cháu có thể lại xem cậu Thời không?”
Vân Tuệ uể oải gật đầu.
Kiều Sở Sở đứng lên, cố gắng không để cho giày cao gót của mình phát ra âm thanh, đi đến bên giường Thời Duật.
Thời Duật im lặng nằm ở trên giường.
Bộ dạng anh nhắm mắt lại, so với lúc trợn tròn đẹp hơn nhiều.
Như là một mỹ nhân ngủ say động vào là vỡ, hít thở rất nhẹ.
Cô nhíu mày: [Lần trước anh ấy nói với mình, thể chất của anh ấy rất dễ dàng hôn mê, thì ra là thật, lúc trước anh ấy còn thêm Wechat của mình, là sau khi thêm Wechat không bao lâu thì hôn mê sao?]
Thẩm Chước Ngôn im lặng canh giữ ở cửa lập tức nhìn về phía Thời Duật nằm ở trên giường, hơi nhíu mày lại.
Kiều Sở Sở nhìn về phía tủ nhạc cụ: “Thời Duật biết chơi đàn cổ sao?”
Vân Tuệ gật đầu, nhớ lại nói: “Đàn cổ, đàn tranh, nó đều biết, nó thích những thứ cổ điển, còn có thể viết thư pháp, vẽ quốc họa.”
Nói tới đây, Vân Tuệ lại nghẹn ngào : “Trước kia nó vẫn luôn ở nhà đánh đàn cổ, nhưng lần này… nó có thể sẽ không tỉnh lại.”
Kiều Sở Sở nhìn về phía Thời Duật, nhướng mày.
[Không ngờ anh ấy thật sự nghiêm trọng đến thế, sớm biết như vậy, lúc ấy mình nên bàn bạc với anh ấy kỹ hơn.]
Thẩm Chước Ngôn: “…”
Anh ta nghe không hiểu, nghi hoặc nghiêng đầu.
Kiều Sở Sở chú ý tới trên mặt đất có một chuỗi hạt châu: “Của ai đây?”
Vân Tuệ đứng lên: “Là chuỗi hạt trừ tà tôi thỉnh cho nó, chắc là vừa mới rời tay, để tôi đeo vào cho nó.”
Bà ấy tỏ vẻ sẽ ngồi xổm xuống nhặt lên.
Kiều Sở Sở vội vàng ngăn bà ấy lại: “Để cháu giúp bà.”
Người lớn ở chỗ này, làm sao có thể để cho người lớn ngồi xổm xuống nhặt đồ chứ?
Cô nhanh nhẹn nhặt lên, nhẹ nhàng đeo chuỗi vòng tay hạt gỗ lên cổ tay Thời Duật.
Thời Duật cảm giác được một cỗ sức lực từ cổ tay truyền lên, thúc giục anh mở mắt ra.
Đập vào mắt anh, chính là hình ảnh Kiều Sở Sở tự tay đeo vòng cho anh.
Anh tưởng là ảo giác, “Bộp!” một cái nắm lấy tay Kiều Sở Sở!
Kiều Sở Sở: “!”
Vân Tuệ: “?!”
Thẩm Chước Ngôn: “?”
Thời Duật nằm ở trên giường, cảm thấy được độ ấm chân thật của Kiều Sở Sở, ánh mắt dần dần trở nên nóng rực: “Tôi ngày nhớ đêm mong, cuối cùng cũng chờ được cô đến đây rồi, Kiều Sở.”
Kiều Sở Sở dần phát ngốc.
Thời Duật khó khăn đứng dậy, nở một nụ cười suy yếu với cô: “Cô đến chọn tôi, đúng không?”
Vân Tuệ kinh ngạc không khép được miệng!
Bà ấy nhìn Thời Duật tinh thần phơi phới, lại nhìn Kiều Sở Sở đang khiếp sợ, giọng nói cũng run rẩy: “Cô, cô làm như thế nào vậy?!”
Kiều Sở Sở đần ra nhìn về phía Vân Tuệ.
Cô cũng không biết là cô đã làm như thế nào.
Vân Tuệ đưa mắt nhìn qua lại trên người cô và Thời Duật, kích động đến đỏ mắt: “Cô vừa mới đụng vào cháu trai tôi, cháu trai tôi đã tỉnh rồi!”
Kiều Sở Sở quá sợ hãi, xua tay phủi hết quan hệ: “Không liên quan đến cháu mà bà Vân! Không thể mê tín phong kiến được, đây là Thời Duật tự mình chuyển biến tốt, không phải cháu đụng vào một cái là anh ấy tỉnh! Là anh ấy vừa mới tỉnh!”
Thẩm Chước Ngôn bước đi đến bên giường, nhìn thấy Thời Duật dần dần có tinh thần, giữ lông mày nhăn đến độ có thể kẹp chết một con ruồi.
Anh ta đứng ở góc độ kia, tận mắt thấy Thời Duật đột nhiên mở to mắt ra.
Giống như được bật nguồn điện lên vậy!

Bình luận (0)

Để lại bình luận