Chương 467

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 467

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tôi Không Miễn Cưỡng Nữa
Kiều Sở Sở giật mình, nghi hoặc nhìn về phía Thẩm Chước Ngôn: “Vì sao không được?”
Sắc mặt Thẩm Chước Ngôn bình tĩnh: “Anh Bùi Uyên đặc biệt căn dặn tôi một tấc cũng không rời cô chủ, nếu lúc tôi không ở đây xảy ra chuyện gì, tôi cũng không có cách nào ăn nói với anh Bùi Uyên.”
Thời Duật tiếp lời: “Được, vậy tôi không miễn cưỡng nữa.”
Anh mỉm cười nhìn về phía Kiều Sở: “Hiên tại đúng lúc tôi có chút sức lực, chi bằng tôi đàn cho cô Kiều một khúc nhé?”
Kiều Sở Sở sững sờ, quyết đoán từ chối: “Bây giờ anh suy yếu như vậy, đàn một khúc mệt bao nhiêu, vẫn nên thôi đi.”
[Hơn nữa loại chuyện đàn một khúc cho mình này, cảm giác là lạ.]
Tuy rằng Thời Duật suy yếu, nhưng thái độ lại cứng rắn: “Không mệt, cô là khách, tôi là chủ nhà, biểu diễn cho cô một khúc cũng nên thôi.”
Anh chống gậy đi tới trước tủ nhạc cụ của mình: “Tôi đàn một khúc đàn cổ cho cô đi.”
Tủ nhạc cụ tự động mở ra.
Anh đưa tay lấy đàn cỏ một cách khó khăn.
Kiều Sở Sở không dám để anh di chuyển, tiến lên ôm đàn cổ xuống, đặt trên bàn đàn.
Thời Duật cảm kích nhìn cô một cái: “Cảm ơn cô Kiều.”
Ánh mắt của anh mềm mại như có thể kéo tơ, đầu ngón tay lơ đãng sờ nhẹ bàn tay rút về của cô.
Kiều Sở Sở cười gượng xoa tay: “Không cần khách sáo.”
Trong lòng cô lẩm bẩm: [Không phải là Thời Duật muốn đánh đàn nhận được hảo cảm của mình đấy chứ?]
[Cũng không đến mức đó, mình cũng không thể tự mình đa tình.]
Thời Duật ngồi xuống, ngón tay thon dài nhẹ nhàng đặt lên dây đàn.
Cô không khỏi bị đôi tay này thu hút.
Có lẽ là vì Thời Duật bệnh tật quanh năm, vì vậy nếu so ra thì bàn tay còn trắng hơn Bùi Triệt.
Tay của Bùi Triệt là đẹp nhất trong số những người bên cạnh cô.
Đốt ngón tay của Thời Duật mảnh hơn Bùi Triệt, từng khớp xương đều ửng hồng, giống như son phấn tự nhiên hoàn mỹ.
Ngay cả mạch máu màu xanh nhạt trên mu bàn tay của anh cũng là điểm xuyết.
Cô có chút không dời mắt sang chỗ khác được.
[Thật là một đôi tay đẹp, giống như trời sinh là dùng để đánh đàn vậy.]
Thẩm Chước Ngôn không khỏi cụp mắt nhìn ngón tay của mình.
Tay anh ta cũng thon dài, nhưng khớp xương khá to, rõ ràng thô ráp hơn Thời Duật rất nhiều, hơn nữa lòng bàn tay còn có vết chai dày.
Anh ta có chút không vui đưa tay ra sau lưng, giống như một bức tượng u oán.
Thời Duật lén nhìn Kiều Sở Sở, ý cười sâu thêm, gảy dây đàn, tiếng đàn du dương lay động lọt vào tai.
Tất cả mâu thuẫn của Kiều Sở Sở hóa thành hư không trong nháy mắt này, cô chăm chú lắng nghe.
Thời Duật tao nhã đánh đàn, giống như một người không thuộc về thời lớn gì, từng cái giơ tay nhấc chân đều mang đậm phong độ của người trí thức.
Đầu ngón tay của anh nhẹ nhàng nhảy múa trên dây đàn, đối diện với ánh mắt của Kiều Sở Sở, mỉm cười.
Vân Tuệ và ông nội Thời ở bên ngoài dán vào cửa nghe, sau khi nghe thấy tiếng đàn thì kích động tới mức nhìn nhau.
Trời ạ!
Đây là Thời Duật đang gảy đàn.
Thời Duật thậm chí có sức đánh đàn rồi.
Vân Tuệ kích động tới muốn bật khóc, vỗ mạnh vào vai ông nội Thời: “Tôi đã nói cháu trai chúng ta chỉ cần một chính duyên thôi mà, ông còn không tin. Chẳng phải là chính duyên đã tới rồi sao, vừa hôn mê tỉnh lại đã có thể đánh đàn cho người khác rồi!”
Ông nội Thời kích động đến mức hốc mắt đỏ hồng: “Không hổ là cháu của tôi, biết đánh đàn sẽ khiến con gái có hảo cảm, có phong phạm năm đó của tôi! Dù gì thời buổi này piano gì gì đó chỗ nào cũng gặp, thả thính vẫn cần tới nhạc cụ Trung Quốc của chúng ta!”
Vân Tuệ tức giận liếc ông ấy: “Đây là trọng điểm sao? Trọng điểm là cháu trai của chúng ta đã có chuyển biến tốt, muốn ăn cơm, thậm chí có sức ngồi dậy đánh đàn rồi!”
Ông nội Thời kích động gật đầu, xin chỉ thị của Vân Tuệ: “Vậy tôi còn đi vào chào hỏi cô nhóc này không?”
“Tạm thời đừng chào hỏi, chúng ta không thể làm kỳ đà cản mũi được, lúc này đang là lúc hai đứa bé nói chuyện! Đợi lát nữa ăn cơm cũng để hai bọn nó ăn với nhau!”
Vân Tuệ lau nước mắt, chắp tay trước ngực tạ ơn trời xanh: “Cô Kiều đến nhà chúng ta, để cho cô ấy tới phòng ngủ của Thời Duật đều là số phận đã sắp đặt!”
Dặ theo phép lịch sự, bà ấy không thể để cho cô tiến vào phòng ngủ của Thời Duật.
Nhưng bà ấy thật sự rất sợ Thời Duật tắt thở, vậy nên một tấc không rời khỏi anh.
Lịch sự hay không lịch sự gì, dưới sinh mệnh đều là chuyện nhỏ.
Bà ấy cho Kiều Sở Sở vào.
Thì ra mỗi bước này đều là ông trời đã định sẵn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận