Chương 471

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 471

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trai Cò Đánh Nhau, Ngư Ông Đắc Lợi
Lâu Thính Tứ: “Con trai, cha cũng không đồng ý, nhưng cha muốn hỏi con, vì sao đang giờ học mà con cũng có thể trả lời tin nhắn?”
Doanh Trần: “Kịch bản chọn anh ta làm nam chính, không chọn tôi làm nam chính, kịch bản bị mù hả? Không thấy thân hình và vẻ đẹp trai của ông đây sao?”
[Quản lý Bùi Du Xuyên đá Doanh Trần ra khỏi nhóm chat.]
[Quản lý Lâm Thanh mời Doanh Trần tham gia nhóm chat.]
Lâm Thanh: “Tất cả mọi người đều là người một nhà, đá ra rồi để tôi xem mấy người còn động não thế nào.”
Doanh Trần: “?”
Bùi Du Xuyên: “Ông đây cao to kể cả cơ bắp cũng khá hoàn mỹ, ông làm nam chính mới là lựa chọn thích hợp nhất.”
Lâm Thanh: “Tổng giám đốc ngang ngược da đen vai rộng mình húp!”
Doanh Trần: “Ha! Buồn cười, cái loại màu đen này của anh vừa nhìn đã biết là giả, loại màu da này của tôi mới là tự nhiên nhất. Huống chi tôi là con lai, mắt tôi màu lục, các vị đang ngồi đây có ai có mắt màu lục không?”
Lâm Thanh: “Tổng giám đốc bá đạo con lai mắt lục mình húp!”
Bùi Từ và Bùi Mộc: “Hai chúng tôi là sinh đôi tâm ý tương thông, đi tới đâu cũng là tiêu điểm thu hút ánh nhìn của người khác được không?”
Lâm Thanh: “Sinh đôi ác ma mình húp!”
Vi Sinh Hoài Lăng: “Mấy anh trai có thể đừng tầm thường như vậy không? Nhìn em thử được không? Loại hình tượng nhân vật sát thủ như em mới thích hợp để làm nam chính nhất đó được không?”
Lâm Thanh: “Nam chính ngoài mặt ngọt ngào thực tế là sát thủ điên cuồng mình húp!”
Lâm Thâm: “Còn có gì mà em không húp nữa?”
Lâm Thanh: “Loại người như anh em không húp.”
Lâm Thâm: “Em nói anh là loại thích hợp nhất để kết hôn mà.”
Lâm Thanh: “Đúng vậy, vậy nên em không húp.”
Lâm Thâm: “?”
Vi Sinh Dư Xán: “Một đường hóng hớt xem trò vui xem tới chỗ này rồi, trong lòng tôi, tôi đã định ra kết cục cuối cùng từ lâu rồi. Nếu Kiều Sở Sở đột nhiên chọn ra một nam chính, hoặc là ở bên Quý Yến Xuyên, tôi sẽ dùng một mồi lửa đốt hết các người.”
Thẩm Chước Ngôn tắt âm điện thoại đang rung ầm ầm, nhìn về phía quản gia và Thời Duật.
Thời Duật cố kỵ mà liếc nhìn Kiều Sở Sở trong phòng, đóng kín cửa nói với quản gia: “Đừng cho Quý Yến Xuyên vào, nói với anh ta tôi đang hôn mê, không gặp khách được.”
Quan hệ của anh với Quý Yến Xuyên không tốt.
Mặc dù lúc nhỏ hai người bọn họ là hàng xóm, quan hệ xem như không tệ.
Sau này từ khi số mệnh nam chính của anh chuyển lên người Quý Yến Xuyên, Quý Yến Xuyên từ từ kiêu ngạo, mà anh cũng từ từ suy yếu.
Hai người bọn họ đã không còn là bạn từ lâu rồi.
Quản gia cảm thấy khó xử: “Nhưng Quý Yến Xuyên đã nghe thấy tiếng anh gảy đàn cổ, anh ta nói anh ta biết anh đã tỉnh.”
Thời Duật từ từ đen mặt, anh quay đầu lại nhìn Kiều Sở Sở: “Vậy thì chuẩn bị hai bộ bát đũa, để chúng tôi cùng nhau ăn cơm.”

Trên bàn cơm.
Kiều Sở Sở mắt cá chết mà nhìn chằm chằm Quý Yến Xuyên đối diện.
Quý Yến Xuyên tinh thần sảng khoái mà nhìn cô, ngoài miệng lại nói chuyện với Thời Duật: “Thời Duật, hai chúng ta thật sự là rất lâu không gặp, đột nhiên nghĩ tới anh nên cố ý tới thăm anh một chút, không ngờ tinh thần anh không tệ, còn đánh đàn.”
Thời Duật chống gậy đi tới bên cạnh anh ta ngồi xuống: “Đúng vậy, tôi thậm chí đã sắp quên một người như anh rồi, kết quả đột nhiên anh xuất hiện thăm tôi, ha ha.”
“Sao anh có thể quên tôi được, tôi có sức hút như vậy.” Quý Yến Xuyên không thèm để ý tới sự quái gở của Thời Duật, còn không quên mặt dày mày dạn cười với Kiều Sở Sở: “Tôi trái lại cảm thấy, anh muốn quên tôi cũng không quên được đó.”
Ông nội Thời trong góc tối nghe vậy nhíu mày: “Sao tôi cảm thấy Quý Yến Xuyên này không phải tới tìm Thời Duật của chúng ta, trái lại hình như là đến tìm cô Kiều. Từ khi cậu ta vào nhà chúng ta thì mắt chưa từng rời khỏi người cô Kiều.”
Vân Tuệ khẽ chậc một tiếng: “Đây chính là nhân duyên phải tranh giành đó! Huống chi cô Kiều có danh tiếng, xinh đẹp, lại tài giỏi, đương nhiên người theo đuổi từng lớp từng lớp, chuyện này kỳ lạ lắm à?”
Ông nội Thời bừng tỉnh: “Cũng đúng, vậy cháu trai của chúng ta suy yếu như vậy, làm sao cạnh tranh với người đàn ông khác?”
Vân Tuệ hung hăng gõ đầu ông ấy: “Tuy rằng cháu trai của chúng ta suy yếu, nhưng khí chất lại tốt, còn giỏi kinh doanh, còn cực kỳ biết kiếm tiền, quan trọng nhất là có phong cách quý phái!”
“Nếu như đổi giới tính…” Vân Tuệ chắc chắn mà nắm tay: “Cháu trai của chúng ta chính là lớn gia khuê tú, phong phạm chính thê, trong quá khứ cũng là chủ nhân hoàng hậu!”
Ông nội Thời trầm mặc, kéo Vân Tuệ đi: “Tôi thấy hai chúng ta vãn nên rút lui đi, bà còn nói nữa thì cháu trai của chúng ta cũng thành chính phu hào môn luôn rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận