Chương 472

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 472

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đương Nhiên Tôi Sẽ Không Quá Đáng
Hai người già vừa đi, phòng ăn chỉ còn lại bốn người.
Kiều Sở Sở, Thẩm Chước Ngôn, Thời Duật, Quý Yến Xuyên.
Kiều Sở Sở lười biếng chống cằm, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Quý Yến Xuyên: “Anh tới tìm tôi sao?”
Quý Yến Xuyên hất cằm: “Không phải, tôi chỉ tới thăm người bạn đã nhiều năm không gặp của mình, trùng hợp đụng phải cô mà thôi.”
Thời Duật nhẹ nhàng mà tiếp lời: “Chúng ta không phải bạn, tôi bị bệnh nhiều năm như vậy anh cũng chưa từng tới thăm tôi, chúng ta chỉ là người lạ biết tên nhau mà thôi.”
Quý Yến Xuyên mặt dày mày dạn nhìn về phía Thời Duật: “Không sao, tôi cũng đã mang theo quà gặp mặt của tôi đưa cho ông bà nội của anh rồi, anh cũng đâu thể nhận quà xong thì đuổi tôi ra ngoài đúng không, Thời Duật?”
Thời Duật dần dần lạnh mặt, còn phải giữ giáo đưỡng tốt đẹp: “Điều kiện tiên quyết là anh đừng quá đáng.”
“Đương nhiên tôi sẽ không quá đáng rồi.” Quý Yến Xuyên khiêu khích nhìn về phía Kiều Sở Sở, ánh mắt khóa chặt Kiều Sở Sở: “Tôi chỉ tới xem thử sức khỏe anh thế nào, tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện gì quá đáng.”
Anh ta lại dời mắt nhìn thấy Thẩm Chước Ngôn sau lưng Kiều Sở Sở: “Vệ sĩ lùi về sau vài bước đi, chúng tôi phải ăn cơm.”
Thẩm Chước Ngôn: “…?”
Lửa giận của Kiều Sở Sở từ từ bốc lên: “Quý Yến Xuyên anh tới tìm đánh đúng không?”
Quý Yến Xuyên nhìn về phía cô, còn rất ấm ức: “Lúc chúng ta ăn cơm có một vệ sĩ canh giữ bên cạnh cô đã rất kỳ lạ rồi, tôi kêu cậu ta lùi về sau vài bước, đừng ảnh hưởng đến việc dùng bữa của tôi, việc này cũng không được ư cô Kiều?”
Anh ta ngả ngớn mà nhếch miệng: “Nếu tôi nhớ không nhầm, đây hẳn không phải nhà của cô đúng không? Cô ngang ngược như vậy cẩn thận không có người đàn ông nào muốn.”
Kiều Sở Sở trả lời lại một cách mỉa mai: “Tôi không cần đàn ông, trái lại là anh miệng mẻ như vậy, nên cẩn thận có đàn ông muốn anh hay không.”
Quý Yến Xuyên: “?”
Ánh mắt Thời Duật đảo qua đảo lại trên người hai người đang cãi nhau, có một ý tưởng.
Anh mở miệng: “Cậu Thẩm ngồi xuống đi, chúng ta cùng nhau ăn cơm.”
Quý Yến Xuyên: “?”
Thẩm Chước Ngôn: “?”
Kiều Sở Sở kinh ngạc nhìn về phía Thời Duật: “Không cần, cảm ơn anh đã mời.”
Thời Duật cười ôn hòa: “Vừa rồi cô đã nói với tôi Thẩm Chước Ngôn là bạn của cô, vậy cậu ta cũng là bạn của tôi, bạn bè với nhau ăn cơm chung có gì không được?”
Anh ra hiệu cho Thẩm Chước Ngôn ngồi xuống: “Ngồi xuống đi, cùng ăn.”
Thẩm Chước Ngôn không đồng ý: “Không, mọi người ăn đi, tôi trông chừng bên cạnh là được.”
Trên mặt Thời Duật hiện lên vẻ thất vọng: “Cậu Thẩm vẫn chưa tha thứ cho sự vô lễ vừa rồi của tôi sao?”
Anh buồn bã mà nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Sớm biết vậy tôi đã không nói rồi.”
Kiều Sở Sở giật mình, dứt khoát kéo Thẩm Chước Ngôn ngồi bên cạnh.
Thẩm Chước Ngôn: “?”
Cô cẩn thận mà cười với Thời Duật: “Cảm ơn anh, Thẩm Chước Ngôn cũng rất vui, chỉ là con người cậu ấy hơi chậm chạp, nhưng trong lòng cậu ấy rất vui đấy.”
Kiều Sở Sở có chút căng thẳng.
[Đáng ghét, mình thật sự rất không yên lòng với loại thể chất bệnh tật như Thời Duật, sợ anh ta tức giận sẽ đau tim đau gan đau đầu.]
Ý cười của Thời Duật sâu hơn, anh chăm chú nhìn Kiều Sở Sở: “Được, vậy thì cùng nhau ăn cơm đi.”
Quý Yến Xuyên ngồi bên cạnh, cảm giác mình như một tên hề: “Thời Duật, anh kêu vệ sĩ ăn cơm với chúng ta, anh nuốt trôi sao?”
“Có gì không trôi?” Thời Duật cầm bát lên, quay đầu nhìn về phía anh ta: “Ở chỗ này của tôi, mỗi người đều ngang hàng, sinh mệnh không phân biệt cao thấp sang hèn, cũng không có giai cấp gì
“Huống chi đây là bạn của cô Kiều.” Thời Duật lại nhìn về phía Kiều Sở Sở, ánh mắt dịu dàng kéo dài: “Đương nhiên tôi phải dùng lễ tiếp đón.”
Quý Yến Xuyên: “…”
Thẩm Chước Ngôn: “…”
Kiều Sở Sở hơi hé miệng, cảm thán: “Thời Duật, người như anh thật sự hiếm thấy trong giới của chúng ta.”
[Thời Duật có một loại cảm giác ôn hòa với tất cả, giống như đóa hoa trắng không bị thế tục vấy bẩn.]
[Chẳng lẽ đây là sức quyến rũ của dưỡng bệnh trong nhà từ nhỏ, không hề nhìn thấy bên ngoài sao?]
Ánh mắt Thời Duật lập lòe, giống như lén giấu ngôi sao.
Thẩm Chước Ngôn không vui nhìn về phía Thời Duật.
Thời Duật trái lại tự nhiên hào phóng mà cười với anh ta.
Thẩm Chước Ngôn đứng dậy, đi tới phía sau Kiều Sở Sở: “Tôi không nên ăn thì hơn, tôi không đói bụng, cảm ơn.”
Anh ta không đói bụng, cũng không tham ăn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận