Chương 476

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 476

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Công Ty Cũng Phải Giúp Đỡ Lẫn Nhau
Bà ấy nhìn về phía Kiều Sở Sở với vẻ mong chờ: “Cô Kiều, cô yên tâm, cháu tôi tuyệt đối sẽ không gây phiền phức cho cô. Từ nhỏ nó đã ngoan ngoãn, còn hiểu quy củ. Mỗi tháng tôi cho cô năm trăm nghìn tiền thuê, thuê một căn phòng của cô, phí nấu ăn tính riêng. Nhà chúng tôi bỏ ra một tài xế và một giúp việc nam, phụ trách sinh hoạt hằng ngày của Thời Duật. Tôi và ông nhà tôi vĩnh viễn cũng không tới nhà của các cô, tuyệt đối sẽ không ảnh hưởng tới cuộc sống riêng tư của các cô, cô thấy thế nào?”
Kiều Sở Sở trợn tròn mắt: “Năm trăm nghìn? Không cần tới mức đó chứ?”
Vân Tuệ nhiệt tình nắm chặt tay cô: “Cần cần, dù sao sức khỏe cháu tôi không tốt, ảnh hưởng tới tâm trạng của các cô, mà sau này trong công việc bên phía tôi nếu có hoạt động gì cũng phải đưa cô theo! Sau này chúng ta chính là người một nhà! Công ty cũng phải giúp đỡ lẫn nhau!”
Thời Duật nằm dưới đất mặt mũi tràn đầy chờ mong: “Cô Kiều, như vậy cô không chê tôi chứ, tôi rất sợ gây thêm phiền phức cho cô.”
Kiều Sở Sở: “…”
Kiều Sở Sở mặt mày bình tĩnh ghé vào tai anh: “Đừng giả bộ, còn gì phiền phức hơn anh tự làm mình ngã gãy xương sao?”
Thời Duật giật mình, mới lạ mà cười: “Thì ra cô Kiều hung dữ như vậy sao?”
Kiều Sở Sở hạ giọng: “Tôi chưa bao giờ che giấu bản tính của mình, anh vừa giả vờ đáng thương gạt tôi, còn đánh đàn cho tôi, phát hiện tôi không đồng ý thì dứt khoát ngã bị thương để nhận được sự đồng tình của tôi, tâm nhãn của anh còn nhiều hơn lỗ trong tổ ong.”
Con ngươi Thời Duật xoay vòng, ngây thơ ngước mắt: “Không phải, tôi thật sự rất suy yếu.”
Kiều Sở Sở ngoài cười nhưng trong lòng không cười: “Đúng, chỉ có suy yếu là thật, những thứ khác không phải.”
Nụ cười của Thời Duật sâu hơn, mỉm cười nhìn cô không phủ nhận.
Kiều Sở Sở hừ lạnh một tiếng.
[Mệt cho mình còn tưởng rằng anh ấy là một đóa hoa trắng không nhuốm bụi trần, thì ra là hoa ăn thịt người.]
[Nhưng vì mạng sống cũng có thể hiểu được, nếu đổi lại là mình muốn sống, lúc kêu mình ngã gãy chân mình cũng sẽ không chút do dự ngã gãy chân.]
[Tuy rằng người này tính kế là mình.]
Nụ cười trên mặt Thời Duật dần dần biến mất, tò mò nhìn chằm chằm vào Kiều Sở Sở.
Cô vậy mà vẫn có thể hiểu anh?
120 nhanh chóng tới.
Vân Tuệ và ông nội Thời vô cùng lo lắng mà mang Thời Duật đi khám bệnh.
Cũng may Thời Duật chỉ bị gãy mắt cá chân trái, bó bột, tĩnh dưỡng cho tốt là được.
Anh ngồi xe lăn, lăn bánh xe tới bên cạnh Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở dựa vào tường hành lang ngẩn người.
Thời Duật nhìn trái nhìn phải, xác nhận ông bà nội không có ở đây thì vươn tay ra, nắm lấy góc áo của Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở rũ mắt nhìn anh.
Thời Duật ngồi trên xe lăn, ngửa đầu nhìn cô, trong mắt tràn đầy lấy lòng: “Cô vẫn đang tức giận vì tôi tính kế cô sao?”
Cô lạnh mặt không trả lời.
“Đừng tức giận.” Thời Duật lay lay vạt áo cô: “Sau này tôi có thể sống tiếp thật tốt, cũng có thể làm việc thật tốt, cô muốn gì tôi cũng mua cho cô, tôi còn có thể chuyển một phần cổ phần của công ty tôi cho cô. Cổ phần công ty xem như là phí vất vả cô ở chung với tôi, sau này cô cũng không cần làm việc nữa, tôi nuôi cô.”
Mặt Kiều Sở Sở trầm xuống, bóp chặt miệng anh.
Thời Duật đau tới nhíu mày: “Á!”
Anh không biết phải làm sao: “Ưm ưm ưm!”
Làm gì vậy?
Vẻ mặt Kiều Sở Sở khinh thường, tay từ từ kéo ra, kéo miệng của anh như một ấm trà: “Vừa rồi đúng là tôi cân nhắc không thấu đáo, không cảm nhận được tâm trạng sốt sắng muốn sống tiếp của anh. Nếu như hai chúng ta đổi vị trí cho nhau, tôi cũng sẽ dốc hết sức để anh ở cùng với tôi. Tôi có thể hiểu được tính toán của anh đối với tôi, nhưng hiểu không có nghĩa là tôi sẽ không tức giận, biết chưa?”
Thời Duật chớp mắt, gật gật đầu.
Biết.
Bàn tay nắm miệng anh của Kiều Sở Sở hơi dùng sức: “Nếu sau này là bạn cùng nhà, tôi vẫn phải nói cho anh biết, tôi ghét nhất là đàn ông nói nuôi tôi. Người nhà của tôi có thể tùy tiện nói, nhưng người ngoài không được. Nếu anh còn dám nói một lần nữa, anh cứ về nhà chờ chết luôn đi.”
Thời Duật kinh ngạc trừng to mắt.
Ghét nhất là những lời này sao?
Kiều Sở Sở buông tay.
Vân Tuệ và ông nội Thời đúng lúc theo bác sĩ đi tới: “Thời Duật, bên bọn ta xong rồi.”
Kiều Sở Sở nhanh chóng nở nụ cười thân thiện với hai vị trưởng bối: “Vậy chúng ta đi nhé?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận