Chương 477

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 477

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Miệng Cháu Ngứa Nên Gãi
Vân Tuệ gật đầu, lại nghi hoặc nhìn về phía Thời Duật: “Thời Duật, sau miệng cháu lại đỏ lên vậy?”
Thời Duật đang đăm chiêu vuốt miệng, nghe vậy thì hoàn hồn nhìn về phía Vân Tuệ.
Anh há to miệng, lại nghĩ tới điều gì, lén lút nhìn Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở còn đứng trước mặt hai vị trưởng bối, trên mặt còn treo nụ cười máy móc, đụng phải ánh mắt của anh, cô còn nghiêng đầu một chút, nhướng mày chờ đợi câu trả lời của anh.
Thời Duật: “..”
Anh khô nóng mà liếm môi một cái, ngoan ngoãn nhìn về phía hai vị trưởng bối: “Miệng cháu ngứa nên gãi.”
“Đứa nhỏ này.” Vân Tuệ tức giận mà cười, lấy lòng nhìn Kiều Sở Sở: “Sau này phải gây thêm phiền phức cho cô rồi, cô Kiều.”
Kiều Sở Sở lắc đầu: “Không phiền, có thể giúp đỡ hai vị trưởng bối là vinh hạnh của cháu.”
Thời Duật nhìn cô giả vờ giả vịt, lăn xe lăn tới phía sau cô, duỗi ngón tay nhẹ nhàng chọc chọc vào lòng bàn tay cô.
Kiều Sở Sở: “..”
Cô liếc mắt nhìn anh.
Thời Duật không chút kiêng dè nhướng mày với cô.
Vân Tuệ vui thay cho anh từ tận đáy lòng: “Nhìn Thời Duật của chúng ta vui chưa kìa, hiếm khi thấy nó hoạt bát như vậy.”
Thời Duật điều khiển xe lăn tới bên cạnh cô: “Bởi vì cháu đã bắt đầu chờ mong cuộc sống ở chung với cô Kiều rồi.”
Trên mặt anh tràn đầy vẻ vui sướng: “Cháu chờ mong phát hiện nhiều gương mặt của cô Kiều hơn!”
Kiều Sở Sở nghe ra hàm ý khác trong câu nói của Thời Duật, cô quay đầu không để ý tới anh, lại chạm phải ánh mắt của Quý Yến Xuyên.
Quý Yến Xuyên đứng trong góc rẽ, gương mặt dữ tợn mà nhìn chằm chằm vào cô.
Đầu tóc anh ta bù xù, che ngang tròng mắt, khóe miệng còn bị đánh tới xanh tím, trông rất chật vật.
Kiều Sở Sở nhướng mày.
Sao?
Muốn đánh nhau đúng không?
Quý Yến Xuyên không trả lời, trái lại có ý muốn giết người sáng loáng tuôn trào từ trong ánh mắt.
Thẩm Chước Ngôn giống như quỷ từ phía sau anh ta bước ra, vòng tới trước mặt anh ta: “Nhìn cái gì đó?”
Toàn thân Quý Yến Xuyên run lên, nhìn thấy Thẩm Chước Ngôn thì ngực phập phồng dữ dội hơn, giống như đang tức giận nhưng lại không dám lên tiếng.
Cuối cùng, anh ta bỏ lại ánh mắt các người chờ xem, xoay người chạy đi.
Thẩm Chước Ngôn hừ lạnh: “Phế vật.”
Anh ta lại nhìn về phí Kiều Sở Sở, ánh mắt lại hiện lên một chút chua xót u oán, yên lặng đi tới sau lưng cô, nhíu mày nhìn chằm chằm vào Thời Duật.
Lúc bảy giờ tối.
Trên bàn cơm hình chữ nhật của nhà họ Bùi đầy người ngồi.
Bùi Uyên ngồi ở chủ vị, sắc mặt u ám.
Mà đối diện Bùi Uyên chính là một chủ vị khác, người đang ngồi là Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở nhìn bàn ăn đầy người ngồi.
Lần bàn cơm đầy người như vậy vẫn là lúc mẹ Bùi mở tiệc chiêu đãi khắp nơi, ăn no uống say với đám đối tác làm ăn của mình ở nhà.
Cô dời mắt sang trái, nhìn về phía trận doanh nhà họ Bùi.
Lấy anh cả Bùi Uyên làm chủ vị, thứ vị bên dưới lần lượt là Bùi Triệt mặt mày u ám.
Bùi Du Xuyên gác tay lên ghế, mặt mũi tràn đầy khó chịu.
Bùi Phong Lộng khoanh tay đặt trên bàn, sắc mặt nặng nề.
Bùi Mộc và Bùi Từ cùng dùng tư thái kiêu ngạo vắt chéo chân.
Bùi Bất Tiện ôm chó, biểu cảm hung ác.
Cô lại nhìn sang bên phải.
Bên cạnh Bùi Uyên chính là anh cả của gia tộc Vi Sinh Vi Sinh Văn Trạm.
Hai chân anh ta bắt chéo, trên mặt không lộ vẻ gì, rất lạnh nhạt mà nhìn về phía này của cô.
Vi Sinh Lẫm một tay chống cằm, lười nhác mà nhìn về phía cô, ánh mắt lại giấu một chút tức giận.
Vi Sinh Biệt Hạc cái có cái không mà lần Phật châu, mặt mày u ám nhìn chằm chằm vào người nào đó bên cạnh cô.
Vi Sinh Hoài Lăng dứt khoát viết khó chịu lên mặt, khoanh tay, nhìn chằm chằm vào người bên cạnh Kiều Sở Sở.
Thẩm Chước Ngôn đứng bên cạnh Kiều Sở Sở, tầm mắt liếc bên cạnh cô.
Cả phòng ăn đều bị một loại tịch mịch không nói được bao trùm.
Mà nguồn gốc của loại tĩnh mịch này chính là Thời Duật.
Anh ngồi trên xe lăn, ở bên cạnh Kiều Sở Sở, dáng vẻ ngây thơ như không biết vì sao mọi người lại thù địch mình như vậy, gật đầu mỉm cười với mọi người.
Kiều Sở Sở cảm thấy mình đang ở trong một cái lồng chụp bằng thủy tinh, ý thù địch trong những ánh mắt kia đều lách qua cô, thống nhất công kích về phía Thời Duật.
[Đạo lý mình đều hiểu.]
Cô dựa lưng vào ghế, ánh mắt di chuyển qua lại: [Anh của mình vì trong nhà đột nhiên có thêm một người lạ mà không vui, chuyện này rất bình thường, nhưng vì sao người của gia tộc Vi Sinh cũng không vui.]

Bình luận (0)

Để lại bình luận