Chương 480

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 480

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phiền Muốn Chết
“Cậu cũng không được đi theo tôi.” Kiều Sở Sở ra lệnh: “Bây giờ cậu ở trong nhà cho tôi!”
Thẩm Chước Ngôn: “…”
Kiều Sở Sở phiền chán mà nhìn bọn họ, không quay đầu lại bỏ đi.
[Dính người, nội chiến, lục đục với nhau, cũng không biết đấu đá cái gì nữa!]
[Phiền muốn chết!]
Kiều Sở Sở dứt khoát tới gara ở tầng hầm, tùy tiện chọn một chiếc xe thể thao, lái xe rời khỏi nhà.
Tiếng động cơ từ bên ngoài truyền tới.
Bọn họ nhao nhao đi tới bên cửa sổ, nhìn thấy Kiều Sở Sở lái xe thể thao rời khỏi, nhíu chặt mày, đồng loạt nhìn về phía Thời Duật.
Thời Duật mất đi biểu cảm yếu ớt, cao ngạo liếc bọn họ: “Tranh giành tình cảm, vì nhỏ mà mất lớn chính là nói đám lòng dạ hẹp hòi các người đấy.”
Bọn họ: “…”
Kiều Sở Sở bực bội cầm điện thoại lên, lái xe tới cửa nhà Lâm Thanh, muốn gọi Lâm Thanh ra ngoài chơi.
Đúng lúc, Lâm Thanh ăn mặc tinh xảo từ trong nhà đi ra.
Phía trước Kiều Sở Sở có một chiếc xe thể thao, một người con trai rất anh tuấn bước xuống, cầm hoa hấp tấp chạy tới trước mặt Lâm Thanh.
Lâm Thanh cao ngạo mà nhận lấy bó hoa, hôn người con trai một cái.
Người con trai vui mừng nhướng mày, nhanh chóng mở cửa xe cho cô ấy, để cô ấy lên xe.
Kiều Sở Sở: “…”
Hình như người con trai này là nam diễn viên đang nổi tiếng gần đây.
Cô rất vui mừng đặt điện thoại xuống, trong nháy mắt tâm trạng đã tốt hơn nhiều.
Sau khi chị Lâm Thanh thoát khỏi số phận nữ phụ độc ác, cuộc sống đã đi đúng hướng.
Thật tốt, đây mới là cuộc sống mà chị Lâm Thanh phải có!
Kiều Sở Sở bấm số điện thoại của chị Dư Xán.
Nửa tiếng sau, cô tới cửa một ngôi nhà khác của chị Dư Xán, nhấn chuông cửa.
Một người đàn ông tóc dài anh tuấn mở cửa ra.
Kiều Sở Sở kinh ngạc trợn tròn mắt, còn tưởng mình tới nhầm nhà: “Xin hỏi có phải Vi Sinh Dư Xán ở đây không?”
Người đàn ông gật đầu, nghiêng người để cho cô vào.
Trong phòng khách có mấy người con trai tuấn tú, bọn họ đều đang xem phim, nghe thấy tiếng động thì quay lại nhìn cô một cái, gật đầu xem như chào hỏi.
Kiều Sở Sở câu nệ đứng ở cửa.
Giọng nói của Vi Sinh Dư Xán từ chỗ cao vang lên: “Sở Sở, chị ở trên lầu!”
Cô ngẩng đầu vội vàng đáp lời, nhanh chóng chạy lên lầu.
Vi Sinh Dư Xán đang mặc quần áo ở nhà, vịn lan can chờ cô ở cầu thang: “Tâm trạng không tốt à?”
Kiều Sở Sở nắm chặt dây đeo của túi đeo chéo, trung thực gật đầu: “Ừm, em thấy phiền muốn chết.”
Cô vẫn còn sợ hãi với những người dưới lầu “Mấy người con trai kia là…”
Vi Sinh Dư Xán gật đầu: “Đúng, như em nghĩ đó.”
Kiều Sở Sở chấn động trừng to mắt, không khỏi giơ ngón cái: “Chị Dư Xán trâu bò thật!”
Nhưng cô lại nghi hoặc: “Chị không cảm thấy ồn ào sao?”
[Mình cảm thấy người trong nhà đều là bạn bè, tập trung một chỗ khiến mình thấy rất ồn ào.]
Ý cười của Vi Sinh Dư Xán sâu hơn, thú vị nói: “Người bên cạnh chị đều rất biết điều, bởi vì chị nắm mạch máu kinh tế của bọn họ, bọn họ không dám quá làm càn với chị.”
Vi Sinh Dư Xán đưa cô vào phòng, nói một cách ám chỉ: “Mà những người khác thì sao, bình thường về mặt công việc thì quyết đoán, có tính công kích, xâm lược, ham muốn chiếm hữu đêu rất mạnh, khó lắm mới cây vạn tuế ra hoa, một thân hormone không có chỗ trút, lại dưới tình huống sói nhiều thịt ít, nhất định sẽ tranh giành.”
Kiều Sở Sở nhíu mày, cảm thấy miêu tả này rất quen thuộc, nhạy bén hỏi: “Chị đang nói tới người bên cạnh em ư?”
Vi Sinh Dư Xán ngoái đầu lại nhìn cô, mờ ám cười cười: “Không phải, chị đang nói người khác.”
Cô ấy ngồi xuống sofa, đưa cho Kiều Sở Sở một cái máy tính bảng: “Vừa rồi em gọi điện thoại nói với chị em bực bội nên chị đã cho người lập ra danh sách này, đây là những hoạt động em có thể làm hiện tại. Chị còn có thể mời mấy người mẫu nam xinh đẹp chơi đùa với em.”
Vi Sinh Dư Xán hơi cao giọng: “Nhưng chị đoán… có lẽ bây giờ em không muốn nhìn thấy đàn ông nhỉ!”
Kiều Sở Sở không phủ nhận, nghiêm túc xem: “Chị vậy mà chuẩn bị hoạt động cho em? Chị Dư Xán chị là tốt nhất!”
[Thật ra mình muốn ra ngoài hít thở một chút thôi, tìm bạn trò chuyện, nhưng không muốn tìm bạn nam, không ngờ rằng chị Dư Xán lại tốt như vậy, tri kỷ như vậy!]
Vi Sinh Dư Xán cười khẽ: “Phát tiết một chút cũng tốt, bình thường áp lực của em quá lớn.”
Nói xong, cô ấy cầm điện thoại lên, đi tới bên cửa sổ bấm số.
“Ừm, phải, em ấy ở chỗ tôi.”
Cô ấy lén nhìn Kiều Sở Sở: “Đừng tới, cho người ta một chút không gian riêng tư đi, các người nên làm gì thì làm.
Ép quá chặt sẽ bị ghét đấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận