Chương 486

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 486

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cược
Hạ Tuyết Thuần đứng bên cạnh trào phúng: “Kiều Sở Sở, đừng khoác lác nữa, cô biết lái xe không có nghĩa là cô biết đua xe.”
Quản lý do dự, nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở lười nhác mà đút tay vào túi, nắm chắc thắng lợi trong tay: “Anh có thể không chọn tôi, tôi chỉ muốn tìm chuyện vui chơi một chút.”
Quản lý kinh ngạc: “Chơi? Cô biết đây là thi đấu không?”
“Biết.” Cô nghiêng đầu cười, tự tin nói: “Nhưng chơi trò chơi là phải thắng.”
Cô chỉ nghĩ nếu có thể sẵn tiện lấy được những loại quà tặng kèm miễn phí như cúp và tiền lúc chiến thắng có thể khiến cô càng vui hơn.
Quản lý giật mình, do dự mà nhìn về phía Vi Sinh Dư Xán.
Vi Sinh Dư Xán nhìn chằm chằm Kiều Sở Sở, giống như gặp được chuyện mới lạ, cặp môi đỏ mọng từ từ cong lên.

Bùi Bất Tiện vùi mình trên sofa, trong ngực ôm cún con thơm mềm, liên tục nhìn ra ngoài cửa sổ.
Kiều Sở Sở vẫn chưa trở lại.
Cơ thể của anh ấy nhẹ bỗng, cũng cảm thấy hoa mắt chóng mặt, có chút muốn ngủ.
Nhưng anh ấy cố gắng không ngủ, buông chó của mình ra, mệt mỏi nói: “Các anh gọi điện thoại cho Kiều Sở Sở đi, hỏi xem chừng nào em ấy về nhà.”
“Sao em không hỏi?” Bùi Phong Lộng đứng bên cửa sổ, bóp ấn đường.
Đầu anh ấy rất đau, trên người cũng rất đau, mũi thở ra cũng cảm thấy nong nóng.
Nhưng Kiều Sở Sở chưa về nhà thì anh ấy sẽ không nghỉ ngơi.
Bùi Bất Tiện chịu đựng không thoải mái, dựa vào sofa: “Em quá dính em ấy, lần trước là em, lần này cũng không thể vẫn là em đúng không?”
Anh ấy nhìn về phía Bùi Du Xuyên: “Bùi Du Xuyên anh đi, anh là một tên ngốc, Kiều Sở Sở sở không giận anh.”
Bùi Du Xuyên uể oải ôm gối: “Đến lúc đó em ấy nổi giận trách anh, em sẽ đổ hết trách nhiệm lên người anh, đúng không?”
Bùi Bất Tiện: “Phải.”
Bùi Du Xuyên: “…”
Những người khác đều không nói lời nào, có chút không yên lòng làm việc của mình.
Thời Duật không vui: “Vừa tới chỗ này đã một mình trông phòng, tôi thật thảm.”
Bùi Mộc và Bùi Từ trừng anh: “Anh còn tiếp tục nhiều chuyện thì tôi sẽ may miệng anh lại! Trà xanh chết tiệt, tất cả là tại anh!”
Thời Duật không cho là đúng: “Không phải tại tôi, là vì các người, ngoại trừ tôi, các người đều có trách nhiệm.”
Chuông cửa bỗng nhiên vang lên.
Có người giúp việc ra mở cửa: “Tới đây!”
Bọn họ lập tức ngồi thẳng người dậy, mừng rỡ nhìn về phía cửa.
Lâu Thính Tứ vui vẻ đi vào phòng khách, trong tay còn mang theo hai hộp quà: “Các anh em, đã lâu không gặp, nhớ tôi không?”
Vốn dĩ trên mặt đám đàn ông đều có vui vẻ, trong nháy mắt nhìn thấy Lâu Thính Tứ đã trở nên ảm đạm, lạnh lùng quay đầu đi không để ý tới anh ta.
Lâu Thính Tứ bị lạnh nhạt cũng không tức giận, cười tủm tỉm đi tới: “Sở Sở đâu? Tôi mang theo quà cho cô ấy, cô ấy hết sốt chưa?”
Anh ta lại chú ý tới Thời Duật ngồi trên xe lăn, nụ cười cứng đờ, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén: “Vị này lại là anh hùng ở đâu mới xuất hiện vậy?”
Thời Duật cười giả tạo vươn tay: “Xin chào, tôi là Thời Duật, bạn cùng nhà mới của cô Kiều.”
Nụ cười của Lâu Thính Tứ không chạm tới đáy mắt: “Bạn cùng nhà mới?”
Anh ta hoang mang nhìn về phía gia tộc Vi Sinh: “Các người ở cùng nhau à?”
Vi Sinh Văn Trạm đỏ mặt, gắng lên tinh thần xem máy tính.
Vi Sinh Lẫm sống dở chết dở mà dựa vào sofa ngủ.
Vi Sinh Biệt Hạc nằm sấp trên bàn, buồn bã ỉu xìu.
Sắc mặt Vi Sinh Hoài Lăng đỏ bừng, giống như con tôm bự bị đun sôi, khó chịu ngồi trên sofa không nói lời nào.
Lâu Thính Tứ suy nghĩ một phen, đột nhiên hiểu ra, nắm ngược lại tay Thời Duật: “Xin chào, tôi cũng là bạn cùng nhà mới, tôi là Lâu Thính Tứ.”
Anh ta lại nhìn về phía mấy người nhà họ Bùi: “Sao sắc mặt các người lại tệ như vậy, cả đám đều mặt đỏ mắt đỏ, có phải sốt rồi không? Bị Kiều Sở Sở lây bệnh hả?”
Anh ta vừa nói vậy, tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn về phía anh ta.
Hình như là vậy.
Vi Sinh Hoài Lăng chậm chạp suy nghĩ một chút, bỗng nhiên cười ngây ngô đứng dậy, vỗ tay, thu hút sự chú ý của mọi người.
Cậu hào hứng khua tay múa chân: “Nói vậy thì chỉ có một mình tôi phát sốt là vì hôn Kiều Sở Sở bị lây bệnh!”
Mặt Lâu Thính Tứ trầm xuống: “Cậu nói gì?”
Thời Duật gần như muốn đứng dậy khỏi xe lăn: “Hai người hôn nhau sao?”
Những người khác uể oải quăng ánh mắt giết người về phía Vi Sinh Hoài Lăng.
Vi Sinh Biệt Hạc chịu đựng đau đầu nói: “Vi Sinh Hoài Lăng, em lại nói chuyện người khác không muốn nghe rồi đúng không? Người ta suýt chút nữa đã cắt đứt với em, em không cần mặt mũi đúng không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận