Chương 491

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 491

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tất Thắng
Hai người lập tức không muốn sống mà tăng tốc tới gần Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở chú ý tới hai người đuổi theo, cũng tăng tốc.
Thiếu niên ở ghế phụ hét lên: “Mẹ ơi! Con sắp chết rồi mẹ! Con thật hối hận mẹ! Con không nên tới mẹ!”
Kiều Sở Sở liếc mắt nhìn về phía kính chiếu hậu.
Hai chiếc xe đã sắp đuổi tới rồi.
Nhưng cũng đã tới ngã rẽ.
Rẽ bằng tốc độ này quá nguy hiểm.
Cô cân nhắc một chút, bỗng nhiên có hai chiếc xe vượt qua hạng hai và hạng ba, nhưng lại đồng thời giữ khoảng cách rất gần xe.
Hạng hai không kịp xử lý, đâm thẳng vào chiếc xe đột nhiên xuất hiện.
Hạng ba dồn sức đánh tay lái, xe lật nghiêng.
Ba chiếc xe trong nháy mắt đã mất khả năng thi đấu.
Kiều Sở Sở: “?”
Cô bình tĩnh giảm tốc độ, trượt bánh sau bẻ cua, an toàn vượt qua điểm mấu chốt, nhưng cả người đều ngơ ngác.
[Mẹ nó! Có chuyện gì vậy? Tại sao cảm giác hai chiếc xe đâm tới này như đang cố ý giúp mình chặn người thế?]
Long Vân Tiêu nhìn thấy cảnh này thì kinh ngạc bật dậy khỏi ghế.
Hạ Tuyết Thuần thất vọng: “Hai người bọn họ có bị bệnh không! Trước đó có nhiều cơ hội như vậy cũng không vượt qua được, khó khăn lắm mới sắp vượt qua còn tông xe hả?”
Quản lý của chiến đội mừng rỡ: “Kiều Sở Sở tất thắng!”
Long Tuấn thấp giọng mắng một tiếng: “Mẹ kiếp, cô ta vậy mà thật sự có thể giành hạng nhất.”
Lúc này trong phòng thủy tinh trong suốt vang lên tiếng vỗ tay ồ ạt.
Bùi Mộc và Bùi Từ mừng rỡ nhảy cẫng lên: “Quan hệ của anh tư cứng thật, trong khoảng thời gian ngắn đã làm xong, bây giờ Sở Sở an toàn rồi!”
Bùi Triệt thở phào nhẹ nhõm, chóp mũi đều là mồ hôi, ta run rẩy che mắt: “Thật tốt quá.”
Bùi Uyên mệt mỏi gật đầu: “Đúng vậy, thật tốt quá.”
Bùi Du Xuyên ôm Bùi Phong Lộng, cố lên tinh thần khen ngợi anh ấy: “Không ngờ đó lão tứ, bình thường em đàng hoàng như vậy, lúc nên đánh trả thì rất tàn nhẫn!”
Bùi Phong Lộng không trả lời, chỉ nhìn ba chiếc xe bốc khói trên màn hình, vẻ mặt tàn nhẫn: “Em lại không phải người tốt gì, bình thường không tranh không giành chỉ là vì chưa đụng phải người em quan tâm mà thôi.”
Anh ấy loạng chà loạng choạng mà đứng dậy: “Còn một Long Vân Tiêu nữa, chúng ta cũng phải xử lý, ông ta làm như vậy với Kiều Sở Sở, không thể để cho ông ta…”
Hai mắt Bùi Phong Lộng tối đen, lại ngã vào sofa, mệt mỏi nói: “Kiêu ngạo như vậy…”
Vi Sinh Văn Trạm cầm điện thoại lên, gắng lên tinh thần: “Để tôi giải quyết ông ta.”
Vi Sinh Dư Xán nhìn bên trái, lại nhìn bên phải, phát hiện trên mặt đám đàn ông này đều có đỏ ửng rất kỳ lạ.
Đặc biệt là người quanh năm mặt không có một chút máu như Vi Sinh Văn Trạm, bây giờ trên mặt lại có hai luồng đỏ ửng.
Sắc đỏ nhàn nhạt kéo tới mũi, giống như kiểu trang điểm cháy nắng đang hot dạo gần đây.
Loại sắc đỏ giống như má hồng này tạo thành sự đối lập rõ ràng với âu phục ủi nóng không nếp uốn của anh ta.
Vi Sinh Dư Xán dần dần cảm thấy không đúng.
Lúc trước trong căn phòng thủy tinh trong suốt này chỉ có một mình cô ấy.
Từ khi bọn họ tiến vào, cô ấy đã nghe thấy tiếng hít thở ồ ồ liên tục.
Cô ấy không để ý, còn cho là trong lòng đố kỵ của bọn họ mạnh đang tức giận.
Hiện tại…
Cô ấy cảm thấy có một cơn tê dại từ sau lưng lan tới đỉnh đầu, đứng dậy khỏi ghế: “Có phải các anh đều đang sốt không?”
Vi Sinh Lẫm khó hiểu nhìn về phía cô ấy: “Sốt thì sao?”
Vi Sinh Biệt Hạc đeo Phật châu vào, yếu ớt nói: “Chị, bọn em đều bị Kiều Sở Sở lây bệnh, nhưng chị yên tâm, bọn em không sao, chị không cần lo cho bọn em.”
Vi Sinh Dư Xán hít vào một hơi, bịt miệng mũi lại: “Ai quan tâm mấy người! Chị sợ mấy người lây cho chị!”
Bọn họ: “?”
Vi Sinh Dư Xán cầm túi xách lên bỏ chạy: “Chị thật sự chịu đựng đám người chỉ biết có yêu đương như mấy đứa đủ rồi! Phát sốt còn ra ngoài chạy lung tung!”
Vi Sinh Văn Trạm đang gọi điện thoại quát khẽ: “Anh đã nói anh không có chỉ biết yêu đương rồi!”
Anh ta hét xong thì chóng mặt từng đợt, ôm đầu cố nhịn nói với bên kia điện thoại: “Là tôi, lại đây giải quyết một người cho tôi!”
Kiều Sở Sở không còn bị phía sau truy đuổi, lại bắt đầu rong ruổi trên đường đua, không hề có áp lực mà xông tới vạch đích.
Thắng!
Cô dừng xe ở bệ kiểm tra, bước xuống xe, nhìn người ở khu quan sát đều đang reo hò vì mình.
Cô tháo mũ bảo hiểm xuống, vui vẻ vẫy tay với mọi người: “Cảm ơn!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận