Chương 493

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 493

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ốm Tập Thể
[Rõ ràng trước kia đều là người trưởng thành độc lập tự chủ, ai cũng lạnh lùng không thích để ý tới người khác, còn là lớn lão trâu bò phong vân một cõi được miêu tả trong kịch bản, bây giờ sao mỗi ngày đều lảng vảng trước mặt mình?]
[Lần trước cưỡi ngựa cũng thế, lần này cũng vậy!]
[Mình chỉ muốn yên tĩnh trong chốc lát!]
Bọn họ thay đổi sắc mặt, có chút tổn thương mà nhíu mày: “Em không muốn nhìn thấy bọn anh như vậy sao?”
Bùi Phong Lộng dựa vào kính, uể oải nói: “Anh… anh chỉ lo cho em, Sở Sở, anh không có ác ý.”
Hai mắt anh biến thành màu đen, dần dần không mở ra được, suy yếu cúi người: “Xin lỗi, anh đi ngay, em đừng tức giận…”
Kiều Sở Sở giật mình, đi tới trước mặt Bùi Phong Lộng: “Sao mặt anh lại đỏ như vậy?”
Bùi Phong Lộng không nói chuyện, chỉ mệt mỏi nhìn cô.
Kiều Sở Sở sờ đầu anh, thay đổi sắc mặt: “Anh sốt rồi!”
Bùi Phong Lộng loạng chà loạng choạng: “Chỉ sốt mà thôi, không sao…”
“Sao có thể không sao được?”
Kiều Sở Sở cảm thấy không đúng, nhìn về phía những người khác: “Sắc mặt của các anh đều bất thường.”
Cô hốt hoảng đi tới trước mặt Bùi Uyên, sờ lên trán Bùi Uyên.
Nóng bỏng tay.
Cô lại sờ Bùi Triệt.
Cũng nóng bỏng tay.
Cô sụp đổ: “Không phải là các anh đều sốt đấy chứ?”
Bọn họ thấy cô lo lắng như vậy, khóe miệng mơ hồ cong lên, đồng thanh nói: “Anh/Tôi cũng không biết.”
Bọn họ mong đợi nhìn cô: “Nếu không… em/cô tới kiểm tra thử được không?”
Kiều Sở Sở không nói tới câu thứ hai, xắn tay áo lên chuẩn bị sờ từng người một.
Tư thế của cô cứ như đang lột da cho heo.
“Ai cũng không khỏe!”
Bọn họ đều nhìn cô với ánh mắt chờ đợi không nói chuyện.
Bùi Du Xuyên loi choi giơ tay nói: “Sở Sở, anh thứ ba, dựa theo thứ tự tới lượt sờ anh!”
Cô vội đi tới trước mặt anh ấy, dùng tay chạm trán của anh ấy.
Nóng tới giật mình.
Cô không nhịn được quở trách: “Anh xem đi, ban đầu em đã nói các anh tránh xa em chút, các anh không chịu giữ khoảng cách với em, quả nhiên bị em lây bệnh rồi!”
[Tính lây nhiễm của bệnh cảm cúm này mạnh như thế, bị rồi là dễ gây sốt, nóng đến mức phổi có triệu chứng bị viêm rất thường thấy, có hại cho cơ thể biết bao!]
Cô hận sắt không thành thép.
[Lúc mình bị sốt còn không để mình được uống nước lạnh nữa kia, tới khi bản thân ngã bệnh cũng không biết tự chăm sóc bản thân một chút! Còn ra ngoài đắc ý!]
Nghe thấy giọng điệu kiểu này của cô, không hiểu sao trong lòng bọn họ đều thấy ấm áp.
Bùi Du Xuyên cảm giác được bàn tay non mềm của cô đặt lên trán, vậy mà vô cùng thoải mái.
Anh ấy không nhịn được đặt hai tay sau eo Sở Sở, kéo cô tới trước người mình: “Anh nhìn thấy em trên phát sóng trực tiếp rồi.”
Kiều Sở Sở giật mình.
Bàn tay to dày của Bùi Du Xuyên vòng lấy eo của Kiều Sở Sở, trọn vòng eo thon trong tay anh ấy cảm giác vừa vặn bàn tay, anh ấy càng cười si mê hơn: “Anh nhìn thấy có tên oắt muốn kết bạn Wechat, đấy không phải do anh sợ em bị lừa gạt hay sao?”
Những người khác nghe vậy, không thoải mái nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Cô gỡ tay Bùi Du Xuyên ra: “Vậy em đã nói sẽ thêm chưa? Tên kia cứ luôn gào lên ở ghế phụ của em, tai em sắp bị cậu ta làm điếc luôn rồi, anh cảm thấy cậu ta có phù hợp với em không?”
[Hơn nữa sau khi tên kia xuống xe là nôn, nôn thốc nôn tháo, còn thêm bạn Wechat gì nữa, nhà ở đâu còn chả biết kia!]
Bùi Du Xuyên lại vòng ôm eo của cô, kéo cô tới trước người, giọng điệu lưu luyến: “Anh lo lắng mà, dù sao em cũng là người chưa từng nói chuyện yêu đương, lỡ như em yêu vào bị mù quáng thì sao?”
Vẻ mặt Kiều Sở Sở lập tức sa sầm: “Anh muốn ăn đòn hả? Em là loại người yêu đương mất não sao?”
Cô lại đẩy mạnh tay của anh ấy ra: “Còn cái tay này của anh sao đã sốt còn không thành thật vậy? Đừng chạm vào em!”
Bùi Du Xuyên bị đánh cho rụt tay về, nhưng vừa rút về thì chà xát lòng bàn tay, nở nụ cười ngây ngô lấy lòng: “Anh, anh sốt tới mức hồ đồ rồi, ha ha.”
Những người còn lại: “…”
Là bị sốt tới sảng rồi sao?
Kiều Sở Sở không nói thêm nữa, tiếp tục thử thân nhiệt cho người kế tiếp.
Vi Sinh Biệt Hạc miễn cưỡng tựa người trên sô pha, khi được sờ còn nhắm mắt lại.
Anh ta như chú mèo xụi lơ uể oải, vừa ngoan ngoãn vừa lười biếng dưỡng bệnh.
Vi Sinh Dư Xán cầm theo khẩu trang mượn từ chỗ nhân viên công tác, nhìn Kiều Sở Sở đi tới trước mặt từng người một, sờ trán từng người, sau khi xác nhận thân nhiệt xong thì đổi sang người kế.

Bình luận (0)

Để lại bình luận