Chương 499

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 499

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sói Xám
Phòng cho khách của nhà họ Bùi rất rộng lớn, nhưng Lâu Thính Tứ không mở đèn chính lên.
Anh ta chỉ mở chiếc đèn có ánh sáng nhu hòa nhất, khiến căn phòng tràn đầy cảm giác bầu không khí mờ ám không rõ.
Kiều Sở Sở muốn mở đèn lên: “Tại sao không bật đèn vậy? Trong này mờ quá.”
Đầu ngón tay cô khẽ chạm vào nút mở đèn lại bị bàn tay ấm nóng của Lâu Thính Tứ nắm trọn.
Lâu Thính Tứ cười cong mắt: “Tôi sắp ngủ rồi, ánh đèn sáng quá khiến tôi ngủ không ngon, cứ để như thế đi.”
Kiều Sở Sở hiểu ra, chờ mong hỏi dò: “Anh mua quà ở bên ngoài rồi sao? Quà gì vậy?”
[Lâu Thính Tứ vậy mà còn tặng quà cho mình, mới lạ vậy sao!]
[Mình thích khui quà nhất!]
[Chờ sau này mình xuất ngoại cũng mang quà về cho anh ta!]
Lâu Thính Tứ đi lấy hộp quà: “Hai ngày trước lúc tôi ra nước ngoài bàn chuyện làm ăn có đi ngang qua trung tâm thương mại, bắt gặp một đôi giày cao gót, cảm thấy có thể cô sẽ thích.”
Anh ta cầm hộp giày hàng hiệu tiến tới trước mặt cô: “Mở ra xem xem?”
Kiều Sở Sở vội vàng mở cửa ra, kinh ngạc lẫn vui mừng mở to mắt: “Chà, là kiểu dàng này sao!”
Là một đôi giày cao gót màu nude đế đỏ.
Mẫu kinh điển không bao giờ lỗi thời.
Lâu Thính Tứ nhìn chằm chằm thăm dò ánh mắt của cô, muốn tìm tòi nghiên cứu ra gì đó từ trong ánh mắt của cô: “Thích không?”
“Thích!”
Đột nhiên Lâu Thính Tứ vòng tay qua eo cô, không tốn chút sức lực nâng cô đặt lên mặt bàn!
Kiều Sở Sở bất ngờ không kịp chuẩn bị: “?”
Lâu Thính Tứ thuận thế quỳ xuống, vô cùng tự nhiên nắm lấy mắt cá chân của cô, mang giày cao gót vào cho cô.
“Kích cỡ vừa vặn.”
Anh ta ngẩng đầu chớp mắt với cô: “Xem ra tôi đoán đúng số đo rồi.”
Trong căn phòng mờ tối, giày cao gót với lớp sơn màu nude trên chân Kiều Sở Sở phản xạ ánh sáng trong căn phòng này.
Giày cao gót cao mảnh được Lâu Thính Tứ nâng trong lòng bàn tay rộng lớn.
Ánh mắt anh ta dịu dàng triền miên: “Thích không?”
Kiều Sở Sở không cười nổi.
Cô cảm thấy khó xử nhiều hơn là vui mừng, lễ phép gật đầu: “Thích, cảm ơn.”
[Sao tự dưng nói ôm là ôm mình lên vậy, động tác thay giày cho mình còn làm tự nhiên tới vậy, lúng túng quá đi thôi.]
Lâu Thính Tứ để hết ngoài tai, lại đưa một chiếc hộp cho cô: “Mở cái này ra thử xem?”
Kiều Sở Sở mở chiếc hộp được đóng gói tinh xảo ra, hai mắt tỏa sáng.
Vậy mà lại là vương miện.
Nó tỏa ánh sáng lấp lánh nằm trong hộp quà, vừa thấy là biết giá trị không nhỏ, còn điểm xuyết một viên đá quý màu đỏ.
Cô vừa mừng vừa lo: “Trên này toàn là kim cương thật sao?”
Lâu Thính Tứ nhận lấy chiếc hộp, nhíu mày nói: “Cô cảm thấy tôi có thể tặng kim cương giả sao?”
Anh ta tiến lại gần cô, dẫn dắt dụ dỗ từng bước như hồ ly: “Nếu cô có vương miện, cô sẽ muốn trở thành công chúa hay là muốn trở thành nữ vương?”
Kiều Sở Sở tựa lưng vào tường, bị anh ta dồn vào trong không gian chật chội, không nhịn được ngửa đầu ra sau: “Vậy chắc chắn là nữ vương rồi.”
Lâu Thính Tứ nở nụ cười sâu xa, lùi lại một bước, cúi người đưa chiếc hộp tới trước mặt cô: “Vậy được, nữ vương bệ hạ của tôi, mời cô đeo vương miện.”
Kiều Sở Sở giật mình, buồn cười: “Anh cũng biết diễn quá rồi đó.”
Cô cẩn thận từng li từng tí đội vương miện lên đầu, chờ mong nhìn anh ta: “Sao hả? Trông đẹp không? Có ra vẻ quá không?”
Ánh sáng lấp trong đôi mắt của cô còn sáng hơn cả viên ngọc.
Lâu Thính Tứ nghiêng đầu nhìn cô, trong mắt toàn là cô: “Cô Kiều là người thích hợp với kim cương.”
Kiều Sở Sở càng vui vẻ hơn: “Anh nói chuyện khéo thật!”
Cô nhảy từ trên bàn xuống, chạy tới trước gương soi bản thân: “Đẹp đấy, kiểu dáng anh chọn cũng rất phù hợp với tôi!”
Cô vui vẻ nhìn sang Lâu Thính Tứ: “Lần sau tôi ra nước ngoài cũng sẽ mang quà về cho anh, anh yên tâm nhé!”
Lâu Thính Tứ nhướng mày, biết Kiều Sở Sở có ý gì.
Chính là không muốn chiếm lợi từ anh ta.
Anh ta mở miệng: “Không bằng cô giúp tôi một việc đi.”
Kiều Sở Sở nóng vội thưởng thức bản thân trong gương, nghe thấy lời này thì tinh thần tỉnh táo lại ngay: “Vội gì chứ?”
“Lâu Nguyệt Tuyệt có một bài tập về nhà, bảo là cần thành viên trong gia đình hỗ trợ hoàn thành một bức tranh.”
Lâu Thính Tứ lấy ra một chiếc máy tính bảng: “Nhưng tôi không biết vẽ tranh, cô có thể vẽ giúp tôi không?”
Cô đi tới trước mặt anh ta, đưa tay lấy máy tính bảng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận