Chương 507

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 507

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Việc Gấp
[Mình là người vô cùng hư vinh, một khi giúp đỡ người khác, mình muốn thanh danh, mình muốn tiền bạc, mình muốn tiếng thơm, mình muốn cả bạn bè, chắc chắn không thể làm chuyện vô ích, cho nên nhốt lại không phải kế sách tốt nhất.]
[Hơn nữa, lỡ như sau khi nhốt các anh ấy cùng một chỗ bị lửa thiêu chết thì phải làm sao bây giờ?]
Bọn họ: “…”
Kiều Sở Sở chăm chú suy nghĩ: [Hiện tại ngay cả chị Dư Xán và chị Lâm Thanh đều có nguy hiểm, dù cho ai là người chết, mình đều sẽ đau lòng, mình không thể để mọi người đối mặt với rủi ro này.]
Tiểu Tạ đột nhiên gõ cửa một cái.
Kiều Sở Sở nhìn về phía cô ấy.
Tiểu Tạ lại gần với vẻ mặt hốt hoảng: “Cô chủ, trong nhà tôi xảy ra chút việc gấp, tôi muốn xin nghỉ phép.”
Kiều Sở Sở nhíu mày: “Việc gấp gì?”
Tiểu Tạ e dè liếc nhìn các anh em nhà họ Bùi: “Mẹ tôi đâm trúng một chiếc xe đắt tiền, tôi muốn đi giúp đỡ giải quyết một lúc, được không ạ?”
“Xe đắt tiền?” Kiều Sở Sở kinh ngạc: “Được, vậy cô lấy cái xe mua thức ăn của chúng ta mà đi, tôi đồng ý.”
Tiểu Tạ thở phào nhẹ nhõm: “Cảm ơn cô chủ!”
Kiều Sở Sở gật đầu, nhưng lại nhíu mày lo lắng.
[Người chết sẽ là Tiểu Tạ ư?]
Cô nhìn Tiểu Tạ rời đi, quyết định đi theo: “Tôi đi cùng Tiểu Tạ.”
Thẩm Chước Ngôn đứng lên: “Vậy tôi cũng đi cùng cậu.”
“Không sao, cậu đừng quan tâm.” Kiều Sở Sở nhìn anh ta với ánh mắt cảnh cáo: “Cậu ở nhà trông mấy người bệnh này, tôi đi là được.”
[Trong lời dự đoán không nói mình sẽ chết, mình đi ra ngoài cũng không có vấn đề, Thẩm Chước Ngôn vẫn coi như là một trong số đó.]
Thẩm Chước Ngôn không yên lòng: “Nhưng nếu như cậu xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì sao?”
“Sẽ không có ngoài ý muốn.” Kiều Sở Sở khẳng định nói: “Tôi lái xe đi nhanh về nhanh, không có gì ngoài ý muốn thì trên dưới một tiếng có thể quay về.”
Thẩm Chước Ngôn mở to mắt nhìn cô rời khỏi, lo sợ bất an.
Bùi Uyên cũng không yên tâm, khàn giọng ra lệnh: “Thẩm Chước Ngôn, cậu lén đi theo đi.”
Thẩm Chước Ngôn được cho phép, quyết đoán rời đi.
Thời Duật: “Anh Bùi, nếu Thẩm Chước Ngôn chết, liệu Kiều Sở Sở có trách anh không?”
Bùi Uyên hơi giật mình.
Thẩm Chước Ngôn cũng dừng lại nhìn về phía Thời Duật.
Thời Duật đặt hai tay chắp vào nhau lên đùi, rất hứng thú nhìn về phía bọn họ: “Tiếng lòng vừa nãy của Kiều Sở Sở nói rất rõ ràng, cô ấy đi dự đám tang, chứng minh cô ấy chưa chết, người chết là một người khác, dưới tình huống như vậy còn để Thẩm Chước Ngôn ra ngoài, một khi Thẩm Chước Ngôn chết, không biết Kiều Sở Sở có trách tội người mà bảo Thẩm Chước Ngôn ra ngoài hay không?”
Bùi Uyên ngạc nhiên: “… Anh cũng nghe được tiếng lòng?”
Nụ cười của Thời Duật càng rạng rỡ hơn: “Tôi cao hơn các anh một bậc, tôi không chỉ có thể nghe thấy tiếng lòng, thậm chí tôi còn là nam chính cũ đã thức tỉnh, cho nên dựa theo hiểu biết của tôi với kịch bản, lần này Kiều Sở Sở ra ngoài nhất định không có việc gì, nhưng Thẩm Chước Ngôn ra ngoài chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.”
Nói xong những lời này, Thời Duật đầy hào hứng nhìn về phía Thẩm Chước Ngôn: “Hiện tại, cậu còn muốn chuốc thêm phiền phức cho cô chủ thân yêu của cậu ư?”
Thẩm Chước Ngôn: “…”

Kiều Sở Sở lái xe, bám cách Tiểu Tạ một đoạn, đi tới địa điểm tai nạn xe cộ.
Khoảng cách rất xa đã thấy một người phụ nữ trung niên khá bình thường đang xin lỗi một người mặc vest trước xe.
Hình như tài xế kia đang càu nhàu.
Người phụ nữ khom lưng, dường như đang nhịn đau, không dám thở mạnh.
Tiểu Tạ vội vàng xuống xe chạy đến bên cạnh người phụ nữ trung niên: “Mẹ, mẹ không sao chứ?”
Người phụ nữ trung niên lắc đầu: “Mẹ không sao, nhưng mẹ cọ xước sơn xe người ta.”
Tiểu Tạ thở phào nhẹ nhõm: “Người mẹ không sao thì tốt rồi, để con giải quyết.”
Cô ấy nhìn về phía người lái xe: “Ngài mang đi sửa, bên tôi sẽ bồi thường.”
Một người đàn ông đi xuống từ trong xe: “Nếu như là cô, tôi không cần cô bồi thường tiền.”
Kiều Sở Sở đỗ xe xong, đeo khẩu trang và đội mũ lưỡi trai đứng lề đường, nhìn về phía bóng lưng người đàn ông kia.
Tiểu Tạ cũng kinh ngạc nhìn người đàn ông: “Ngài là?”
Người đàn ông mặc áo khoác da, tay cắm túi, thần thái cao ngạo: “Cô là phó quản gia trong nhà Kiều Sở Sở, Tạ Nhạc Nhạc, đúng không?”
Tiểu Tạ ngơ ngác: “Vâng.”
“Tôi tên là Quý Yến Xuyên.” Quý Yến Xuyên đưa một tấm danh thiếp cho Tiểu Tạ: “Tôi cố ý đến tìm cô.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận