Chương 510

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 510

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cô Nói Đi, Làm Sao Bây Giờ
“Nhưng nó mất trí nhớ, bây giờ cái gì nó cũng không nhớ được!” Diệp Huy Ninh khóc nói: “Cô nói đi, làm sao bây giờ?”
Kiều Sở Sở: “? Mất trí nhớ?”
Trong tiểu thuyết hình như đúng là có một đoạn mất trí nhớ.
Mặc dù cô đã đọc thuộc tiểu thuyết làu làu nhưng chỉ có đoạn mất trí nhớ này là cô bỏ qua.
Vì cô ghét tình tiết mất trí nhớ, vì phần lớn chi tiết mất trí nhớ đều là nam chính yêu những người phụ nữ khác, không yêu nữ chính, nữ chính khóc lóc theo đuổi nam chính, tình tiết ngược nữ.
Điều duy nhất cô nhớ đến tình tiết máu chó này chính là sau khi nam chính mất trí nhớ, nữ chính đột nhiên đụng đầu, cũng mất trí nhớ theo.
Kiều Sở Sở: “?”
Từ từ.
Sau khi nam chính mất trí nhớ, nữ chính cũng mất trí nhớ nhớ theo…
Không phải là cô cũng mất trí nhớ chứ?
Kiều Sở Sở cúp điện thoại của Diệp Huy Ninh, tức giận xuống xe.
Diệp Huy Ninh không tin nổi nhìn điện thoại: “Cô ta dám cúp điện thoại của tôi?”
Bà ta nhanh chóng gọi lại.
Nhưng không gọi được.
Kiều Sở Sở đã chặn bà ta!
Diệp Huy Ninh kinh ngạc: “Lại còn chặn tôi?”
Bà ta giật lấy điện thoại của vệ sĩ, lại gọi cho Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở vừa nhìn điện thoại đã biết là ai, bực tức nhận máy: “Làm sao?”
Diệp Huy Ninh nổi giận: “Tôi còn phải hỏi cô làm sao mới đúng! Cô dám cúp điện thoại của tôi?”
Kiều Sở Sở không hiểu: “Vì sao tôi lại không dám cúp điện thoại của bà? Điện thoại của tôi tôi làm chủ.”
Diệp Huy Ninh: “? Cô hại con trai tôi bị tai nạn xe cộ, tôi gọi cô để tìm cách, cô cúp máy của tôi là muốn trốn tránh trách nhiệm sao?”
Kiều Sở Sở đi đến gara, cầm một chiếc mũ bảo hiểm khá nhẹ nhàng linh hoạt: “Tôi thả con bà xuống ở chỗ đậu xe, con bà đuổi theo xe là lựa chọn của anh ta, chẳng lẽ tôi đâm anh ta mất trí nhớ sao?”
Diệp Huy Ninh: “…Không phải.”
“Vậy bà tìm đến tôi muốn giải quyết cái gì?” Kiều Sở Sở đội mũ bảo hiểm lên, đảm bảo mình sẽ không phải chịu tác động bên ngoài: “Ai đâm con bà thì bà đi tìm người đó đi!”
Diệp Huy Ninh tức đến mức tay cũng run lên: “Nhưng dù sao tôi cũng lớn tuổi hơn cô! Ngay cả lịch sự cơ bản nhất cũng không có! Giáo dưỡng của cô ở đâu rồi?”
Kiều Sở Sở thản nhiên: “Cuộc sống của bà bình thường đều phải tự xưng là người lớn mới nhận được sự tôn trọng của người khác sao?”
Diệp Huy Ninh: “? Cái gì?”
Kiều Sở Sở lạnh lùng: “Lúc bà nói chuyện với tôi đều không có sự tôn trọng cơ bản giữa người với người, bà cũng không xem người khác là người, trước mặt tôi không ngừng khoe khoang.
Diệp Huy Ninh nâng cao giọng: “Con trai tôi vì đuổi theo xe cô nên mới bị đâm! Tại sao tôi phải có thái độ tốt với cô?”
Kiều Sở Sở: “Vậy người gọi cho tôi tại sao lại là bà mà không phải cảnh sát giao thông?”
Diệp Huy Ninh: “…”
Mặt Kiều Sở Sở không chút cảm xúc: “Còn chuyện gì nữa không?”
Diệp Huy Ninh á khẩu không trả lời được, quả quyết cúp điện thoại.
Kiều Sở Sở chặn số bà ta, đội mũ bảo hiểm vào.
Đúng lúc này Thẩm Chước Ngôn vui mừng chào đón cô: “Cậu về rồi, cậu…”
Ánh mắt anh ta nhìn vào mũ bảo hiểm trắng trên đầu Kiều Sở Sở, vẻ mặt dần cứng lại: “Tại sao cậu lại đội mũ bảo hiểm trong phòng?”
Vẻ mặt Kiều Sở Sở lạnh lùng: “Chuyện này cậu không cần quản, tôi tự có cuộc sống của tôi.”
[Chủ yếu vì ngăn ngừa mình đột nhiên đụng đầu mất trí nhớ, dù sao Quý Yến Xuyên đã mất trí nhớ, nếu như mình là nữ chính của kịch bản này, người mất trí tiếp theo sẽ là mình, cho nên trong thời gian này mình sẽ ngày ngày đội mũ an toàn đề phòng mất trí nhớ!]
Thẩm Chước Ngôn: “?”
Kiều Sở Sở về phòng mình, cầm bút lên viết power point!
[Viết số thẻ ngân hàng, viết mật khẩu, viết những vị trí mình để đồ quý của mình, viết mật mã tài khoản truyện tranh của mình, đồng thời cả tài khoản phụ nữa!]
[Truyện tranh vô cùng quan trọng, may mà bây giờ mình đang không làm bộ nào.]
[Còn nữa, còn nữa…]
Kiều Sở Sở lấy tất cả ảnh chụp của mọi người đến, lời ít ý nhiều viết một số lời giải thích lên trên rồi gửi vào điện thoại.
Nhưng như vậy không đủ.
Cô viết mật mã điện thoại lên trên tay, viết tiếp một dòng nhỏ: “Đây là mật mã điện thoại, sau khi mất trí nhớ lập tức mở WPS ra đọc! Nếu như cô mất trí nhớ thì mở cái này ra đọc, tôi đã chuẩn bị trước xong rồi!”
Nhưng…
Có phải vì cô mất trí nhớ nên mới có thể khiến người bên cạnh chết không?
Kiều Sở Sở sắp xếp xong mọi chuyện sau khi mất trí nhớ xong mới hỏi Thẩm Chước Ngôn: “Thời Duật đi làm sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận