Chương 513

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 513

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cẩu Huyết
Bác sĩ: “…Người nhà bệnh nhân xin đừng cố ý gây chuyện.”
Quý Yến Xuyên che vết thương, lung lay đi ra bên ngoài, vừa ra đã thấy một đám người hốt hoảng mang theo một cô gái chạy đến phòng cấp cứu.
Ma xui quỷ khiến thế nào, anh ta giống như bị thứ gì đó hấp dẫn đi theo.
Kiều Sở Sở được Lâm Thâm đặt lên giường bệnh.
Bùi Triệt nói qua gì đó với bác sĩ, bọn họ vội vàng đẩy giường Kiều Sở Sở nằm vào phòng chụp CT.
Anh ta đứng trước cửa quan sát những người đàn ông kia.
Không biết vì sao.
Anh ta cảm thấy rất chướng mắt.
Ngược lại cô gái kia lại rất quen thuộc, có một loại cảm giác ràng buộc không thể hiểu.
Không bao lâu sau cô được đẩy ra vào phòng bệnh VIP.
Những người đàn ông kia lo lắng đứng ở hành lang nói chuyện với bác sĩ.
Có một số người có vấn đề về sức khỏe, sắc mặt yếu ớt dựa vào tường, miễn cưỡng giữ vững tinh thần nghe bác sĩ nói chuyện.
Quý Yến Xuyên nhân lúc rối loạn đi vào phòng bệnh, lặng lẽ ngồi bên cạnh giường bệnh nữ sinh quan sát cô.
Vết thương của cô gái đã được băng bó, yên tĩnh ngủ.
Hai tay anh ta nắm lấy giường bệnh, nhìn đến ngẩn người, nhẹ nhàng chọc vào mặt cô.
Thật mềm mịn.
Anh ta chọc đến nghiện, liên tục chọc mấy lần.
Kiều Sở Sở nhíu mày, cảm giác có người đang không ngừng đụng vào cô, yếu ớt tỉnh lại, đúng lúc bốn mắt nhìn nhau với Quý Yến Xuyên.
Động tác của Quý Yến Xuyên dừng lại, trong mắt hiện lên sự kinh ngạc, nhịn không được mà cảm thán: “Oa, cô thật xinh đẹp.”
Kiều Sở Sở cảm thấy đầu rất đau, cũng không nhận ra anh ta: “Anh là ai? Tôi là ai? Đây là đâu?”
Quý Yến Xuyên: “?”
Cô cũng mất trí nhớ?
Trong đầu hiện lên mấy suy nghĩ như vậy, Quý Yến Xuyên như bị điện giật, suy nghĩ lóe lên trong não, vô cùng thành thạo nói: “Em không nhớ rõ anh sao.”
Anh ta ngồi bên giường cô, đặt cằm lên giường, mong đợi nhìn cô: “Anh là bạn trai của em đó!”
“Bạn trai?” Kiều Sở Sở hoang mang nghiêng đầu: “Vậy vì sao tôi vừa nhìn thấy mặt anh lại muốn nôn, còn muốn tát anh một cái thật mạnh?”
Quý Yến Xuyên: “?”
Anh ta nhìn ra ngoài, nghĩ đến việc người nhà Kiều Sở Sở đang nói chuyện với bác sĩ, nhanh chóng nắm lấy tay cô: “Thật ra chúng mình là một đôi uyên ương số khổ không được người nhà ủng hộ, bây giờ em mau đi theo anh đi, anh sẽ khiến em hạnh phúc.”
Kiều Sở Sở bị anh ta kéo xuống giường, đột nhiên rút tay về: “Người nhà chúng ta đều không đồng ý cho chúng ta ở bên nhau, sao anh có thể khiến tôi hạnh phúc được? Rõ ràng là anh có vấn đề.”
Quý Yến Xuyên: “?”
Kiều Sở Sở cao giọng gọi: “Có người nhà tôi ở đây không! Người đàn ông này muốn khiến tôi hạnh phúc! Có người không, đến giúp tôi với!”
Quý Yến Xuyên: “?”
Một đám đàn ông ló đầu vào như trăm hoa đua nở, ai nấy cũng đều rất đẹp trai!
Lúc bọn họ nhìn thấy Quý Yến Xuyên đều trầm mặt: “Quý Yến Xuyên?”
Quý Yến Xuyên kinh ngạc nhìn về phía Kiều Sở Sở!
Kiều Sở Sở nhìn thấy họ lại cảm thấy thân thiết, chỉ vào Quý Yến Xuyên nói: “Anh ta là bạn trai tôi sao?”
Bùi Bất Tiện tức đến mức thiếu chút nữa bốc khói: “Bạn trai? Sao có thể là bạn trai được?”
Anh ta nhào về phía Quý Yến Xuyên, yếu ớt đấm anh ta một cái: “Anh đúng là cao da chó âm hồn không tan!”
Đầu Quý Yến Xuyên choáng váng, không hề có lực đánh trả, dùng tay cản trước mặt: “Không được phép công kích tôi! Tôi nói cho cậu biết, tôi mất trí nhớ, đầu óc tôi không được tốt lắm!”
Bùi Bất Tiện đang sốt cao đánh anh ta: “Anh cho rằng đầu tôi tốt sao?”
Những người khác đều vây quanh Quý Yến Xuyên!
Kiều Sở Sở đứng cạnh giường bệnh, cảm giác nhẹ nhõm.
Đúng vậy.
Chính là cảm giác này.
Nhưng rốt cuộc cô là ai?
Vì sao bên cạnh lại có nhiều người đến giúp cô như vậy?
Cô nhân lúc ồn ào ra khỏi phòng bệnh, mê man dựa vào tường suy nghĩ.
Chẳng lẽ cô là lớn lão trâu bò sao?
Một đám nhân viên y tế đẩy người trên giường bệnh đang chảy máu đi sát qua cô: “Tránh hết ra!”
Tay người trên giường bệnh buông thõng xuống, trên tay là hình xăm kì quái, đầu ngón tay còn chảy máu.
Cô cảm thấy hình xăm kia nhìn rất quen mắt.
Giống như đã từng thấy trên người ai vậy.
Một vệ sĩ người toàn máu đi theo sau giường bệnh, lúc nhìn thấy Kiều Sở Sở, sắc mặt thay đổi, lao đến trước mặt cô.
“Cô Kiều! Lão lớn chúng tôi gặp chuyện!”
Kiều Sở Sở mơ màng nhìn về phía anh ta: “Cái gì?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận