Chương 516

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 516

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Em Cho Rằng Anh Muốn Sao
Kiều Sở Sở vô cùng vui sướng nhìn về phía anh ta.
[Mình vừa nhìn người đàn ông này đã cảm thấy rất tin tưởng, mặc dù những người trước mắt mình cũng đều tin tưởng nhưng cậu ấy rất đặc biệt, mình cảm giác có thể giao sau lưng mình cho cậu ấy.]
Bùi Bất Tiện thở dài nhẹ nhõm: “…Em thiếu chút nữa ngất!”
Bùi Phong Lộng yên lòng.
Bùi Triệt xoa lòng bàn tay đầy mồ hôi, khó nén bực bội: “Anh cả, lúc đầu em đã nói đừng để thằng nhãi này đến rồi!”
Bùi Uyên cũng không gấp: “Em cho rằng anh muốn sao? Cậu ta là do Sở Sở chọn, không phải anh chọn.”
Bùi Du Xuyên khó chịu quay đầu càu nhàu với hai anh trai: “Lúc trước chọn vệ sĩ nên chọn vệ sĩ nữ mới đúng, là Vi Sinh Lẫm nói không cần để ý đến giới tính, phải có nhiều khả năng!”
Anh ấy trừng mắt nhìn bóng lưng Thẩm Chước Ngôn: “Lần này thì hay rồi, khả năng này quá lớn, đều có thể phát triển từ phương diện này!”
Vi Sinh Lẫm cũng có chút hối hận: “Lúc đó tôi chỉ muốn xem kịch thôi, nhưng không thể phủ nhận đề nghị của tôi là đúng, Thẩm Chước Ngôn rất trung thành.”
Vi Sinh Văn Trạm cười lạnh: “Cậu ta trung thành là vì cậu ta thích, nếu có một ngày không thích nữa, em nhìn xem cậu ta còn trung thành hay không trung thành.”
Vi Sinh Biệt Hạc nhắm mắt lại, vân vê phật châu, vẻ mặt bình thản: “Dám phản bội thì giết cậu ta, nhiều lời như vậy làm gì.”
Vi Sinh Hoài Lăng cất đao móng vuốt, lạnh lùng tàn nhẫn nhìn chằm chằm Thẩm Chước Ngôn.
Thẩm Chước Ngôn không cam lòng yếu thế, lạnh lùng nhìn cậu.
Hoài Lăng tàn nhẫn nheo mắt, đẩy Bùi Mộc ra, nằm lên đùi Kiều Sở Sở.
Mọi người: “?”
Kiều Sở Sở: “?”
Hoài Lăng giống một con mèo lớn thoải mái cọ xát trên đùi cô, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Thẩm Chước Ngôn muốn túm lấy cậu, trước mặt lại lóe lên ánh sáng bạc, một khẩu súng xuất hiện giữa trán anh ta!
Thẩm Chước Ngôn: “!”
Kiều Sở Sở: “?”
Súng?
Vi Sinh Hoài Lăng nằm trên đùi cô, không chút kiêng kị chĩa súng vào Thẩm Chước Ngôn, sau đó lại cất súng, khiêu khích nhếch miệng cười một tiếng: “Anh dám đi lên trước một bước không?”
Thẩm Chước Ngôn: “…”
Hoài Lăng trào phúng từng người đàn ông đang có sắc mặt không tốt: “Gối đùi là của tôi, mỗi người đều cút đi truyền nước đi.”
Mọi người: “?”
Hoài Lăng giơ ngón tay giữa lên, ngang ngược cười.
Kiều Sở Sở tát một cái đẩy tay cậu ra!
Hoài Lăng bị đau thu tay lại, vô tội nhìn về phía cô: “Đau quá chị!”
Kiều Sở Sở thẳng thừng đẩy cậu ra khỏi đùi: “Ai bảo cậu nằm xuống!”
Vi Sinh Hoài Lăng hơi giật mình, tội nghiệp ra dấu: “Vì sao không được chị, chẳng lẽ chị đã quên quá khứ khổ cực sống nương tựa với nhau ở cô nhi viện của chúng ta sao, đã nói một đời không chia cách rồi mà?”
Kiều Sở Sở: “? Tôi và cậu cùng nhau lớn lên sao?”
Bảy người nhà họ Bùi trăm miệng một lời nói: “Đừng nghe cậu ta nói bậy, tám người chúng ta mới là nương tựa lẫn nhau lớn lên!”
Bùi Uyên đi đến trước mặt Kiều Sở Sở, xoa đầu cô: “Em là em gái anh…”
Anh nghĩ đến gì đó, lại đổi lời: “Em là cô bé được gửi nuôi nhờ ở nhà anh, em họ Kiều, tên Sở, mọi người đều gọi em là Kiều Sở Sở.”
Anh ngồi xuống trước mặt Kiều Sở Sở, mong đợi hỏi: “Thế nào, có cảm thấy quen thuộc không?”
Kiều Sở Sở thất vọng nhíu mày: “Vậy mọi người không phải đàn em của em?”
Bùi Uyên: “…Anh là anh trai không có quan hệ máu mủ của em, giống như anh trai hàng xóm vậy, hiểu không?”
Hai tay anh đặt trên đầu gối cô, mong đợi nói: “Chẳng lẽ em không có chút cảm giác nào với anh sao?”
Cô nghe vậy, cẩn thận nhìn anh một cái: “Có.”
[Rất quen thuộc, có cảm giác ỷ lại, cảm giác anh ấy nói mình phải nghe theo, giống như mẹ vậy.]
Kiều Sở Sở chần chừ nói: “Em cảm thấy… anh có hơi giống mẹ, hoặc là giống anh cả, em nói đúng không?”
Bùi Uyên hơi giật mình, có chút thất vọng lướt qua ánh mắt anh.
Nhưng cũng chỉ trong chớp mắt.
Anh thản nhiên tiếp nhận, dịu dàng phụ họa cô: “Đúng, anh chính là anh cả, em còn thích gọi anh là anh mẹ.”
Anh nắm chặt tay Kiều Sở Sở: “Em là cô Kiều gửi nuôi tại nhà họ Bùi, cũng là bảo bối của các anh em tụi anh, vì tuổi tác chúng ta có khoảng cách nên vẫn luôn xưng hô anh trai em gái.”
Kiều Sở Sở mờ mịt: “Cho nên anh là anh cả?”
Bùi Uyên thấy trí nhớ cô trống trơn, mũi chua xót: “Đúng, anh là anh cả của em.”
Bùi Triệt cảm nhận được Bùi Uyên nghẹn ngào, cúi người nhìn anh: “Anh cả, anh khóc cái gì? Bác sĩ nói em ấy không sao, chỉ mất trí nhớ mà thôi, sẽ khôi phục trí nhớ, anh đừng lo.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận