Chương 519

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 519

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Người Yêu
Anh ta oán hận ngẩng đầu, cố sức nói: “Nếu không anh chết cũng không bỏ qua cho em!!”
Kiều Sở Sở đứng dậy rời đi: “Được, em tin.”
[Cũng đúng, nếu không thì sao anh ta lại tin tưởng mình thế, chắc chắn vì chúng mình là người yêu, như vậy dễ hiểu rồi.]
Những người khác: “?”
Quan hệ sao cơ?
Bùi Du Xuyên che tai, vô cùng hoang mang: “Có phải sốt cao quá nên tai tôi bị điếc rồi không?”
Vi Sinh Hoài Lăng đi đến trước mặt Doanh Trần, tức giận ra dấu: “Cô ấy mất trí nhớ, anh nói gì với cô ấy?”
Doanh Trần không ngờ Kiều Sở Sở lại dễ tin như vậy, có chút đắc ý: “Tôi nói tôi và cô ấy là người yêu của nhau.”
Vi Sinh Hoài Lăng mặt không thay đổi bóp dây truyền dịch của anh ta.
Doanh Trần: “? Tôi không ngờ cô ấy sẽ tin, mấy người đi giải thích giúp tôi đi.”
Mọi người đồng loạt trầm mặt.
Doanh Trần hết cách, chôn mình ở trong chăn: “Còn không để ý đến tâm trạng mới bị ám sát xong của tôi, dù sao cũng là anh em mà!”
Hoài Lăng đạp một cước lên giường bệnh, đi đến sau lưng Kiều Sở Sở, vỗ bả vai cô.
Kiều Sở Sở quay đầu nhìn cậu.
Cậu giải thích: “Doanh Trần lừa chị, anh ta không phải bạn trai chị.”
Kiều Sở Sở: “? Vậy là ai?”
Vi Sinh Hoài Lăng vô cùng chân thành: “Là em.”
Kiều Sở Sở: “?”
Biệt Hạc một tay kéo cậu về ném cho Vi Sinh Lẫm: “Khua tay múa chân loạn cái gì? Anh hai, anh quản nó đi!”
Anh ta lạnh nhạt đứng trước mặt Kiều Sở Sở, hắng giọng nói: “Lời hai người họ nói cô đừng tin, hai người họ đùa cô thôi.”
Kiều Sở Sở càng mơ màng hơn, đôi mắt sũng nước đơn thuần nhìn anh ta: “Vậy nếu hai người họ đều không phải thì là ai?”
Vi Sinh Biệt Hạc: “…”
Anh ta dừng lại.
Kiều Sở Sở gấp gáp: “Anh nói đi!”
Biệt Hạc quay đầu nhìn sau lưng.
Vi Sinh Hoài Lăng đang bị người trừng phạt.
Doanh Trần cũng đang bị người trừng trị.
Đôi mắt màu hổ phách của anh ta hiện lên ý cười xảo trá, cúi người lại gần cô: “Thật ra người theo đuổi cô rất nhiều, bọn họ đều thích cô, nhưng người thật sự ở bên cạnh cô, là tôi.”
Anh ta chăm chú nhìn cô, trên mặt không biểu lộ gì, ánh mắt lại như móc câu: “Chúng ta bí mật ở bên nhau, chúng ta mới là chân ái.”
Kiều Sở Sở: “Anh là người thứ ba.”
Vi Sinh Biệt Hạc: “?”
Kiều Sở Sở nhìn Doanh Trần: “Anh ta là bạn trai chính quy của tôi, đúng không?”
Biệt Hạc nắm chặt phật châu: “Anh ta không phải bạn trai cô!”
Kiều Sở Sở có lý nói: “Vậy vì sao anh ta lại tin tưởng tôi như vậy, còn giao cả việc làm ăn cho tôi?”
Biệt Hạc: “…”
Sao anh ta biết Doanh Trần nghĩ gì?
Có lẽ vì Kiều Sở Sở có thể dự đoán?
Kiều Sở Sở thấy anh ta không nói gì, còn tưởng rằng anh ta dừng lại, ngay thẳng vỗ vai anh ta: “Cho dù quá khứ chúng ta từng xảy ra việc gì, xen vào tình cảm của người khác là không thể, có lẽ quá khứ tôi là một lớn lão, tôi không phải người tốt lành gì, tôi cũng không chung thủy, bây giờ tôi không như vậy nữa, tôi không có cảm giác với anh, hai chúng ta chia tay đi.”
Vi Sinh Biệt Hạc nghiêng đầu, trong lòng tức giận, giọng điệu vẫn bình tĩnh như cũ: “Vì sao? Sao cô không chia tay với Doanh Trần mà lại chia tay với tôi? Tôi thua anh ta chỗ nào?”
Vẻ mặt anh ta bình tĩnh nhưng còn mãnh liệt hơn cả bão tố.
Kiều Sở Sở nhíu mày: “Tôi cũng muốn chia tay với Doanh Tần, nhưng không phải bây giờ anh ta đang bị thương sao? Dù sao công ty cũng cần người chống đỡ.”
Vi Sinh Biệt Hạc lời lẽ ngay thẳng: “Vậy cô chia tay với anh ta, chia tay rồi tôi chẳng phải thành chính thức rồi sao?”
Kiều Sở Sở bối rối dang tay ra: “Anh ta bị thương, hiện tại tôi không thể bỏ anh ta lại được. Việc này quá vô nhân đạo phải không?”
“Tôi có thể đợi, nhưng tôi không thể chấp nhận cô vì anh ta mà chia tay tôi! Anh ta mới quen cô bao lâu chứ?”
Giọng điệu Vi Sinh Biệt Hạc dần nặng nề: “Hơn nữa cô biết tôi là ai không? Vi Sinh Biệt Hạc tôi đời này chưa từng theo đuổi phụ nữ, từ nhỏ đến lớn tôi muốn gì có đó, tôi chưa từng ngã một lần! Vậy mà cô lại đối xử với tôi như vậy!”
Kiều Sở Sở lập tức tức giận: “Tôi nói tôi để anh đi rồi mà!”
Vi Sinh Biệt Hạc trầm mặt, thấp giọng phản bác: “Tôi không đi! Dựa vào đâu mà tôi phải đi! Đi cũng là Doanh Trần đi!”
Kiều Sở Sở cảm thấy anh ta như đang gây chuyện, đầu cũng to gấp đôi: “Mẹ của tôi ơi, tôi tôi cảm giác tôi không phải người bắt cá hai tay! Sao nói mãi lại không hiểu thế này!”
Vi Sinh Biệt Hạc nhìn cô như vậy thì thay đổi sắc mặt, lập tức kịp phản ứng.
Sao anh ta lại bị cuốn vào rồi?
Anh ta lúng túng nhìn phía sau, kéo Kiều Sở Sở sang một bên xin lỗi: “Thật xin lỗi, vừa rồi tôi nặng lời rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận