Chương 520

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 520

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Ngày Trước Cô Đã Làm Những Gì Vậy
Anh ta nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng xoa bóp, nhỏ giọng dịu dàng giống như đang yêu đương vụng trộm: “Tôi là cậu tư nhà Vi Sinh, từ nhỏ đến lớn đã gọi mưa gọi gió, ngoài cha mẹ ra chưa từng có ai khiến tôi tức giận, cô là người đầu tiên, tôi có hơi uất ức, lúc nói chuyện đã hơi to tiếng với cô, nhưng tôi cũng chỉ là không thích bị thua kém người đàn ông khác, tôi không nhằm vào cô.”
Anh ta đẩy cô lên tường, tay xoa mặt cô: “Đừng giận tôi, có được không?”
Kiều Sở Sở mâu thuẫn quay đầu đi.
Ánh mắt anh ta buồn bã, giữ lấy mặt cô, ép cô phải nhìn mình.
Cô đành phải đối mặt với mắt anh ta.
Đôi mắt màu hổ phách của Biệt Hạc chứa đầy sự đố kị, nhẹ giọng cảnh cáo: “Không thể chọn Doanh Trần tiếp, tôi và anh ta lớn lên từ nhỏ với nhau, là bạn tốt nhất, tôi không cho phép anh ta ở trong lòng cô có vị trí cao hơn tôi, nhớ rõ.”
Lòng bàn tay anh ta lướt qua môi cô, nhân lúc những người khác không chú ý, nhẹ nhàng rời đi.
Kiều Sở Sở dựa lưng vào tường, tam quan vỡ nát!
Mẹ ơi…
Mẹ ơi!
Ngày trước cô đã làm những gì vậy?
Hai người này thậm chí còn là anh em tốt!
Doanh Diệu đi đến trước mặt cô: “Chúng ta có thể nói việc chính không?”
Kiều Sở Sở ngây ngốc nhìn anh ta.
Doanh Diệu nghi ngờ nhìn về phía mấy người đàn ông: “Tại sao tôi có cảm giác cách ở chung của họ cứ kì lạ, họ giống như đang đấu võ mồm vậy.”
Kiều Sở Sở lấy lại tinh thần, hít sâu một hơi: “Anh đừng để ý đến họ, người thảo luận với anh là tôi.”
Doanh Diệu cười cợt: “Tôi nói trước, tôi là người thẳng tính, cô là phụ nữ, buổi tối tiếp khách cô nhất định không thể xử lý được, vẫn nên để tôi đi.”
Kiều Sở Sở: “Không cho.”
Doanh Diệu: “?”
Kiều Sở Sở khó chịu: “Tôi không thích cách nói chuyện của anh, cho dù anh thẳng tính cũng không thể mở miệng nói vậy, đây là bệnh viện, đúng lúc anh có thể nhờ chuyên gia xem qua cho mình.”
Cô xoay người rời đi.
Doanh Diệu giữ vai cô lại: “Cô người này sao lại nói chuyện không khách sáo thế chứ!”
Hô hấp Kiều Sở Sở dừng lại, trước mặt đột nhiên hiện lên một hình ảnh.
Cô bị Doanh Diệu giẫm dưới chân.
Doanh Diệu dùng dao đâm vào cổ họng cô: “Đã nói với cô là đừng xen vào việc của người khác rồi!”
Cô run rẩy nắm lấy lưỡi dao, nhìn Thẩm Chước Ngôn đã bị người ta đâm chết ở bên cạnh, không cam tâm qua đời.
Sắc mặt Kiều Sở Sở thay đổi, đứng yên tại chỗ, dưới chân như mọc rễ, một bước cũng không đi được!
[Mẹ nó! Mình có năng lực dự báo tương lai!!]
[Tên Doanh Diệu này giết người thân tín của mình, lại còn cắt cổ mình! Anh ta còn nói mình xen vào việc của người khác!]
Tiếng cãi vã của mấy người kia nhỏ dần rồi dừng lại, họ đột nhiên đi đến đưa Doanh Diệu đi!
Doanh Diệu: “???”
Kiều Sở Sở nhìn bọn họ mang Doanh Diệu đi, nghi hoặc tiến lên.
Thẩm Chước Ngôn ngăn cô lại: “Đừng đi cô chủ.”
Kiều Sở Sở kinh ngạc: “Tại sao, mọi người muốn mang anh ta đi đâu?”
Thẩm Chước Ngôn nói: “Anh ta tự có nơi anh ta cần đến, cậu nghỉ ngơi đi, không cần cậu đi.”
Kiều Sở Sở do dự một chút, cũng vẫn nghe theo: “Thật ra tôi không nhớ gì hết, cậu tên là gì?”
Thẩm Chước Ngôn đau lòng thở dài: “Tôi tên là Thẩm Chước Ngôn, Chước trong châm chước, Ngôn trong ngôn ngữ.”
Cô đi về phía Doanh Trần: “Trước kia tôi là người thế nào?”
Thẩm Chước Ngôn: “Không khác lắm với hiện tại, chỉ là càng thân thiết với chúng tôi hơn.”
Cô dừng chân, có phần cẩn thận hỏi: “Thân thiết kiểu nào?”
Sẽ không phải kiểu thân thiết giữa nam nữ chứ?
Thẩm Chước Ngôn nhăn mày: “Là kiểu thân thiết rất bình thường, tôi ở bên cậu không lâu lắm, không biết rõ chi tiết nhỏ lắm.”
Kiều Sở Sở gật đầu, đi đến trước mặt Doanh Trần, ra hiệu Thẩm Chước Ngôn lùi ra đằng sau.
Thẩm Chước Ngôn nghe theo, lùi lại mấy bước quan sát bốn phía.
Cô hít sâu một hơi, cúi người hỏi Doanh Trần: “Anh cảm thấy thế nào?”
Mặt mày Doanh Trần tràn đầy sát ý, lòng cũng nguội một nửa: “Kẻ phản bội giết anh là người anh trai nuôi vừa bị bắt đi của anh, em nghĩ anh cảm thấy thế nào?”
Kiều Sở Sở: “? Làm sao anh biết Doanh Diệu là là kẻ phản bội giết anh?”
Doanh Trần: “Bởi vì anh nghe thấy em…”
Anh ta chú ý đến vẻ nghi hoặc của Kiều Sở Sở, ý thức được bản thân suýt nữa nói lỡ miệng, chuyển chủ đề: “Anh nhìn ra được, lòng dạ anh ta vô cùng giả tạo, đoán chừng là muốn giết anh, thâu tóm thế lực và tiền mà anh được phân ở Hoa Hạ đúng không? Dù sao gia tộc của anh không phát triển ở Hoa Hạ, anh mà chết, đồ vật cũng tự nhiên thuộc sở hữu của anh ta, người nhà của anh chỉ cần được chia hoa hồng là được, sẽ không truy xét chuyện cũ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận