Chương 525

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 525

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đau Khổ
Bà ta chỉ vào Kiều Sở Sở, cười điên cuồng: “Trên mặt của mày toàn là máu của anh trai mày! Tất cả đều là máu của anh trai mày!!”
Kiều Sở Sở cứng đờ tại chỗ, nhìn xem đầu của Bùi Phong Lộng bị nghiền nát.
Thậm chí cô quên cả hô hấp, hình ảnh dự đoán cùng cảnh tượng trước mặt dần dần hợp lại.
Biến thành hình ảnh giống nhau.
Cô cảm thấy vô lý: “Tôi không thể cứu được?”
Cơ thể cô run rẩy, ngắm nhìn Bùi Phong Lộng không còn hơi thở ngã trên mặt đất, khó có thể tin.
“Tôi không thể cứu được?”
“Tôi không thể cứu được?!!”
Đột nhiên Thẩm Chước Ngôn ôm cô trốn vào cái khe giữa cái xe bất kỳ khác: “Trốn đi!”
Bà lão giẫm lên chân ga, hung hăng vọt về phía bọn cô: “Đi chết đi! Tao nói sẽ để mày không chết tử tế được! Mày sẽ không chết tử tế được!!!”
Lái xe và bảo mẫu của bà lão khiếp sợ nhìn thi thể trên mặt đất, run rẩy bấm điện thoại báo cảnh sát.
Thẩm Chước Ngôn nâng Kiều Sở Sở dậy, liên tiếp né tránh xe bà lão nghiền ép!
Cô thất thần nhìn thi thể của Bùi Phong Lộng, ngoảnh mặt làm ngơ với tiếng còi chói tai sắc bén.
Trên đầu cô giống như đội một bể cá.
Cô nghe không rõ ràng, thấy cũng không rõ ràng lắm.
Bùi Phong Lộng ngã vào trong vũng máu, cơ thể không hề phập phồng một chút nào.
Bùi Phong Lộng chết rồi.
Chết ở trước mặt cô.
Từ khoảnh khắc cô bắt đầu xác nhận anh ấy đã chết, cô giống như đang nằm mơ, tất cả mọi chuyện bên cạnh đều đang trôi dần đi.
Bà cụ Kiều bị bắt.
Xung quanh có rất nhiều người đều đang quay video.
Các anh trai khó có thể tin chạy đến bên cạnh thi thể của Bùi Phong Lộng.
Vi Sinh Hoài Lăng túm chặt lấy cô, vẫy tay trước mặt cô: “Chị gái! Chị làm sao vậy?!”
Kiều Sở Sở không hề phản ứng.
Chớp mắt một cái, mấy ngày sau, cô xuất hiện trong đám tang của Bùi Phong Lộng.
Lâm Thanh ngồi xổm trước mặt cô, rưng rưng an ủi cô: “Sở Sở, người chết không thể sống lại, em đã làm điều tốt nhất rồi.”
Cả người Kiều Sở Sở mặc quần áo màu đen, nghe vậy, con ngươi tan rã khẽ di chuyển, tập trung vào khuôn mặt Lâm Thanh.
Lâm Thanh thấy cô như vậy, biết ngay cô vẫn chưa lấy lại tinh thần, cái mũi đau xót, há mồm muốn nói gì.
Bùi Triệt đi đến bên cạnh cô với vẻ mặt tái nhợt: “Lâm Thanh, em đi đi, để anh.”
Lâm Thanh gật đầu, lau nước mắt đứng lên.
Bùi Triệt quỳ gối trước mặt Kiều Sở Sở, hai tay đặt lên đầu gối của cô: “Sở Sở.”
Cô không hề phản ứng, chỉ nhìn chằm chằm mặt anh ấy không nói câu nào.
Trên mặt Bùi Triệt không còn chút máu, chỉ có cặp mắt kia đang sưng đỏ.
Anh ấy cầm tay cô, bàn tay nhẹ nhàng xoa nắn: “Em đã làm được tốt nhất, đừng tự trách.”
Bốn ngày trước, Bùi Phong Lộng qua đời, cô vẫn cứ luôn ngơ ngác không nói lời nào.
Ban đầu bọn họ còn tưởng rằng cô bị thương, hơn nữa còn có nguyên nhân mất trí nhớ.
Nhưng cơm cô cũng không ăn, nước cũng không uống, chỉ là ngồi im lặng.
Bà cụ Kiều bị bắt, cô không hề phản ứng.
Bùi Phong Lộng chôn cất rồi, cô cũng không có phản ứng.
Cô cứ giống như người gỗ, điện thoại cũng không nhìn, cái gì cũng không làm, ngay cả quần áo cũng do Tiểu Tạ thay giúp.
Anh ấy thật sự rất sợ.
Sợ cô điên rồi, cô không chịu nổi.
Bùi Triệt ôm cô vào lòng, lần đầu tiên giọng nói run rẩy: “Đây không phải lỗi của em, Sở Sở, đây thật sự không phải lỗi của em!”
Anh ấy nghẹn ngào: “Khi còn sống Phong Lộng từng lập di chúc, nếu em ấy chết đột ngột, sau khi chết tất cả tài sản đều thuộc sở hữu của em, ít nhất… em ấy để lại tất cả cho em.”
Khi cô dựa vào trong lồng ngực anh ấy, mới có chút phản ứng.
Dường như… trước kia cô từng dự kiến được cảnh này.
Nhưng cô không nghĩ ra.
Dường như… cô biết sẽ có người chết.
Cô mất mát cụp mắt xuống.
[Biết rõ sẽ có người chết, mình lại không bắt được cơ hội, ngược lại cho kẻ thù thừa cơ lợi dụng.]
[Mình không thể tha thứ cho bản thân mình.]
Bùi Triệt đau lòng nhìn cô.
Đây là lần đầu tiên trong bốn ngày vừa qua anh ấy nghe thấy tiếng lòng của Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở há miệng, rốt cuộc trong cổ họng nặn ra âm thanh khàn khàn khó nghe: “Bà già kia… nói như thế nào.”
Bùi Triệt ôm chặt cô: “Bà ta nói rằng Hạ Tuyết Thuần nói cho bà ta biết, em giết con trai của bà ta, bà ta vì ăn miếng trả miếng mới làm vậy, cũng là Hạ Tuyết Thuần kiến nghị bà ta dùng xe cán ép, bà ta nhất thời tức giận nên mới cán, nhà bọn họ hi vọng chúng ta có thể thỏa thuận hòa giải.”
Trong mắt Bùi Triệt tràn ra sự thù hận, cắn chặt răng: “Sau khi xảy ra chuyện này Hạ Tuyết Thuần và Long Vân Tiêu ra nước ngoài ngay, đến nay vẫn chưa tìm thấy bọn chúng…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận