Chương 530

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 530

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đau Lòng
Chẳng lẽ Kiều Sở Sở dùng cà vạt của Bùi Triệt để sống lại?
Vậy chẳng phải em ấy…
Bùi Triệt nhớ tới cảnh tượng đó, nhịp tim đột nhiên như dừng lại mấy nhịp, nhào đến ôm lấy cô!
Kiều Sở Sở không kịp chuẩn bị, loạng choạng lùi về sau hai bước!
Bùi Phong Lộng cũng đưa tay ôm lấy cô từ phía sau!
Cô bị hai người này kẹp lại ở giữa như bánh mì sandwich!
Bùi Phong Lộng vùi vào bên cổ cô từ phía sau, áy náy lẫn hối hận: “Anh không đáng đâu Sở Sở, anh thật sự không đáng để em cứu anh như vừa nãy!”
Thậm chí còn sống lại để cứu anh ấy!
Bùi Triệt ở trước mặt há miệng có nghìn lời muốn nói trong lòng nhưng không nói ra được.
Anh ấy không thể nói ra khỏi miệng.
Chỉ có thể nhẫn nhịn, kìm nén hỏi: “Chắc chắn vừa rồi em bị hoảng sợ rồi phải không?”
Điều anh ấy thật sự muốn hỏi là: [Vào khoảnh khắc muốn sống lại đó, chắc chắn em đã rất đau khổ phải không.]
Kiều Sở Sở bị hai người họ ôm lấy, cảm nhận nhiệt độ cơ thể như thiêu đốt của hai người họ vì sốt.
Cô ngân ngấn nước mắt mỉm cười: “Em không sợ.”
Bùi Triệt và Bùi Phong Lộng lấy làm khó tin: “Không sợ?”
“Đúng vậy.” Kiều Sở Sở có cảm giác như được giải thoát lan ra từ trái tim, xen lẫn với mọi cảm xúc đau khổ dằn vặt trong bốn ngày vừa qua, toàn bộ đều giải phóng ngay trong khoảnh khắc này.
Cô rất muốn bật khóc thật to, kìm nén nước mắt dâng lên trong hốc mắt: “Trái lại em cảm thấy em rất hạnh phúc.”
Hai người họ ngạc nhiên, không hẹn mà đỏ mắt.
Kiều Sở Sở nhắm mắt lại, mím môi, nín nhịn sự đau khổ của bản thân.
[Sẽ không một ai biết, người mà mình tận mắt nhìn thấy chết đi, lại một lần nữa còn sống xuất hiện ở trước mặt mình là chuyện hạnh phúc đến cỡ nào.]
[Phần lớn mọi chuyện mình không nhớ rõ, điều duy nhất ghi nhớ chính là dáng vẻ của những kẻ được gọi là người nhà kia hùng hổ uy hiếp giết mình ngay trước mộ phần của người mẹ ruột đã qua đời của mình. Mà chính vào lúc mình tứ cố vô thân, là mẹ Bùi và các anh trai đã xuất hiện giúp mình.]
[Khi mẹ Bùi đối mặt với những kẻ họ hàng tạp nham kia, là các anh trai đứng hai bên trái phải mình, nắm lấy tay của mình.]
[Anh trai và mẹ Bùi là điều ấm áp lần đầu tiên mình cảm nhận được khi mới đến thế giới này.]
[Mặc dù hiện giờ mình mất đi phần lớn ký ức nhưng trong lòng mình vẫn nhận thức rõ một chuyện.]
[Mẹ Bùi thương mình yêu mình đã qua đời từ hơn mười năm trước.]
[Ở thế giới này, mình chỉ còn các anh trai thôi.]
Tâm trí người nhà họ Bùi dao động, tựa như gợn sóng gì đó khơi dậy trùng trùng điệp điệp trong lòng bọn họ.
Cảm giác kia lan ra khắp toàn thân, liên tục tuôn ra từ lồng ngực.
Tim bọn họ nghẹn ứ khó chịu, tiến đến bên cạnh lau nước mắt cho cô, dịu dàng thì thầm dỗ dành: “Đừng khóc nữa, bọn anh sẽ không khóc nữa!”
Lòng bọn họ đã nhói đau.
Khó mà tưởng tượng nổi cô đã đau khổ bao nhiêu từ trong vài lời nói mô tả đơn giản kia.
Nhưng vừa được bọn họ an ủi như vậy, Kiều Sở Sở càng đau lòng khóc to hơn: “Tay các anh nóng quá đi, các anh mau đi truyền nước biển đi, nếu còn không đi truyền nước biển, em sợ các anh sẽ từ sống sờ sờ thành chết ngắt cả đó!”
Người nhà họ Bùi giật mình, lập tức bị câu nói này của cô chọc cười: “Em đúng thật là!”
Người gia tộc Vi Sinh cũng cay cay đầu mũi, ngay cả Văn Trạm cũng cảm động.
Thẩm Chước Ngôn im lặng rơi nước mắt ở bên cạnh, không ngẩng đầu, len lén lau khô nước mắt.
Lâm Thâm nghiến chặt răng, cố nén nước mắt nhìn cô.
Doanh Trần đã nước mắt giàn giụa, khóc với Kiều Sở Sở đang được bảo vệ bên trong: “Hu hu hu! Sao không ai nói với tôi là sau khi bị tổn thương tuyến lệ lại phát triển tới thế vậy chứ, cảm động chết tôi rồi hu hu hu!”
Kiều Sở Sở đẩy bọn họ ra: “Mau đi truyền dịch đi, nếu các anh bị sốt tới chết rồi, em sẽ đánh các anh một trận đấy!”
Vi Sinh Văn Trạm trông thấy bà cụ Kiều bị cảnh sát khống chế: “Chuyện của bà ta vẫn chưa giải quyết xong kìa.”
Kiều Sở Sở lau khô nước mắt, ánh mắt đột nhiên trở nên tàn nhẫn: “Em tự đi xử lý.”
Thẩm Chước Ngôn và Lâm Thâm chủ động ở lại: “Tôi/anh không bị sốt, tôi/anh giúp cậu/em.”
Bùi Triệt tỉnh táo trở lại đầu tiên: “Đúng rồi, bệnh này không thể để sốt kéo dài thêm nữa, không sẽ lan sang phổi, cũng thật sự có thể gây viêm cơ tim cấp tính. Chúng ta mau đi thôi, chỉ khi mau chóng khỏi hẳn bệnh mới có thể giúp đỡ Sở Sở.”
Nếu không với tính tình của Kiều Sở Sở, một ai trong số bọn họ vừa chết đi, em ấy lại đòi sống lại tiếp.
Anh ấy không nỡ nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Sở Sở, chờ anh hạ sốt rồi, anh lại chăm sóc em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận