Chương 532

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 532

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bị Lợi Dụng
Cô nhìn sang phía cảnh sát: “Chuyện lúc đó chắc hẳn cũng đã có kết quả điều tra, tôi hoàn toàn chưa từng tiếp xúc với con trai của bà ấy, trong số khách khứa càng không có người tên Hạ Tuyết Thuần kia! Đây chính là vu khống!”
Cảnh sát nhíu mày, ngược lại đã từng nghe nói về vụ án mất tích trên du thuyền.
Người kia mất tích một cách ly kỳ, không hề xuất hiện trong bất kỳ camera giám sát nào.
Vả lại, không có bất kỳ người khả nghi nào.
Cảnh sát hỏi dò bà cụ Kiều: “Bà chắc chắn là có một người tên Hạ Tuyết Thuần đã nói với bà rằng cô ấy tận mắt nhìn thấy con trai của bà bị nhốt trong một chiếc bao bố?”
Bà cụ Kiều gật đầu như đảo tỏi: “Đúng vậy!”
Cảnh sát truy hỏi: “Bà chắc chắn khi sự việc xảy ra cô ta thật sự có mặt trên thuyền không? Cô ta có đưa ra bằng chứng cho bà xem chưa?”
Mặt mũi bà cụ biến sắc, ngược lại hơi ngập ngừng: “Cô ta không cho tôi xem bằng chứng…”
Cảnh sát cảm thấy thật vô lý, bỗng dưng cao giọng nói: “Không đưa bằng chứng cho bà xem mà bà tin luôn à? Rồi lái xe tông người ta? Bà có biết bà đã hại bao nhiêu người bị thương không hả?”
Bà cụ bị cảnh sát mắng đến run lên, vậy mà bật khóc ngay lập tức: “Cô ta là bạn gái mới của người nhà họ Long, cô ta có thể nói láo được sao? Huống chi tôi chỉ là một bà mẹ già yếu đuối! Tôi đã lớn tuổi thế này rồi, vậy mà phải trải qua nỗi đau mất con! Tôi cũng chỉ là có bệnh thì vái tứ phương mà thôi!”
Kiều Sở Sở hít mũi một cái, vừa khóc vừa nói: “Nhưng bà đã bị lừa rồi, bà nội. Lúc đó Hạ Tuyết Thuần còn chưa quen biết với người nhà họ Long, cô ta hoàn toàn không hề xuất hiện trên chiếc thuyền kia. Lúc đó cô ta còn đang làm thuê ở chỗ khác!”
Kiều Sở Sở cúi người, ra vẻ thương tiếc giải thích với bà ta: “Sở dĩ cô ta lừa bà, bởi vì cô ta muốn mượn đao giết người, cô ta ghét cháu nên mới lừa gạt bà, là chính bà đã báo thù sai người, còn tự đẩy bản thân vào nữa.”
Trên mặt bà cụ trắng bệch: “Sao có thể như thế!”
Kiều Sở Sở lau nước mắt trên mặt: “Bà không còn, chú của cháu cũng không còn, cha của cháu cũng không còn, nhà họ Kiều to như thế chỉ còn lại thím với chị gái của cháu.”
Dù cô đang khóc nhưng ánh mắt của cô lại là đang cười.
Biết điều này có nghĩa là gì không?
Nó nghĩa là ngôi nhà mà năm xưa bà cụ này chết cũng không chịu buông tha, có khả năng sẽ khiến cô thừa kế mọi thứ của nhà họ Kiều sau khi người nắm quyền nhà họ Kiều chết sạch.
Đương nhiên cũng không phải do Kiều Sở Sở cô đây ra tay tàn nhẫn mà bởi vì vốn dĩ cô và gia tộc của cô có mối quan hệ kiềm chế lẫn nhau và tổn thương lẫn nhau.
Sau khi cô bị gửi nuôi ở nhà họ Bùi, bà cụ Kiều đã suy tính âm mưu với tài sản của cô.
Bởi vì mẹ Bùi không tiếc tiêu tiền vì cô, kể từ ngày cô bước chân vào nhà họ Bùi, mẹ Bùi đã bắt đầu chuẩn bị của hồi môn khi kết hôn cho cô.
Nếu cô chết đi, người thừa kế tài sản của cô đầu tiên là ông bà nội của cô chứ không phải là mẹ Bùi, người đã tiêu tiền cho cô.
Sau khi mẹ Bùi mua cho cô căn biệt thự trị giá mấy trăm triệu, cô đã nhiều lần suýt bị bắt cóc.
Mẹ Bùi phải bày ra cái bẫy chèn ép nhà họ Kiều mới bảo toàn được cái mạng chó của cô.
Kiều Sở Sở nhìn dáng vẻ chật vật này của bà cụ Kiều, khóe miệng không nhịn được nhếch lên: “Cháu kiếm được một số tiền lớn vào độ tuổi rực rỡ nhất, còn điều gì vui vẻ hơn chuyện này nữa? Dù sao cháu cũng tổn hao gì hết.”
Thật ra, tính tới tính lui cô vẫn thua lỗ, lỗ một cái mạng chưa tính, để sống lại còn phải chịu không ít khổ cực.
Nhưng không quan trọng, quan trọng là cô không thua quá nhiều, còn bà cụ Kiều thì thua hết sạch.
Cũng coi như báo được mối thù năm đó đòi đào mộ mẹ ruột cô, cầm tro cốt mẹ đẻ của cô đi làm đám cưới âm.
Bà cụ Kiều bị Kiều Sở Sở đâm chọt một nhát như thế, giống như nhìn thấy được tương lai của nhà họ Kiều, đôi mắt gần như sắp lòi cả ra ngoài: “Không! Không được!”
Bà ta giương nanh múa vuốt nhào về phía cô nhưng lại bị cảnh sát đè xuống không thể cử động, chỉ có thể nổi giận bất lực: “Có tao ở đây, mày đừng hòng đụng tới một tí tài sản của nhà họ Kiều bọn tao! Mày không thể có được bất cứ thứ gì hết!”
Tông giọng của bà ta run run, liên tưởng đến chuyện Kiều Sở Sở sẽ thừa kế tài sản của bà ta thì bật khóc tuyệt vọng: “Mày không được lấy tiền của tao đi! Bất kể thế nào mày cũng không được lấy tiền của tao!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận