Chương 534

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 534

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phản Bội
Kết quả mẹ Liễu lại thả Long Vân Tiêu ra!
Còn cố tình cầm chân cô hai tiếng đồng hồ trong tầng hầm.
Trong dự đoán, không phải cô không cảm nhận được thời gian trôi qua lâu, nhưng hết lần này tới lần khác mẹ Liễu cứ nói bà ta còn chuyện riêng khác chưa nói xong.
Sau hai tiếng đồng hồ, mẹ Liễu phát hiện điện thoại của Long Vân Tiêu không liên lạc được, không giống với kết quả Long Vân Tiêu đã xoa dịu bà ta. Sau đó mẹ Liễu mới báo cho cô biết sự thật Long Vân Tiêu đã rời đi.
Hạ Tuyết Thuần và Long Vân Tiêu dâng đến tận họng cứ thế bị đồng đội ngu như heo thả đi mất, sao cô không giận cho được?
Nhưng không sao cả.
Ít nhất cô biết ai là đồng đội ngu như heo rồi.
Hơn nữa cô còn biết cô tóm được Hạ Tuyết Thuần ở đây.
Cô bực bội xoa nắn cổ: “Đến nhà thờ nhỏ ở gần ngọn hải đăng.”
Bởi vì vẫn chưa tới thời gian cô nhận được tin nhắn kiếp trước nên cô không tập trung vào chỗ ngọn hải đăng kia, mà luôn tìm kiếm khách sạn sang trọng với nhà thờ.
Không ngờ hai người họ làm ở chính khu vực gần xung quanh ngọn hải đăng.
Xe đổi hướng chạy về chỗ hải đăng, cô bước xuống xe, đè thấp vành mũ lưỡi trai xuống.
Hoài Lăng vui vẻ chạy tới bên cạnh cô, tay kéo bả vai cô: “Chị ơi!”
Lâu Thính Tứ cười như không cười đi từ phía khác đến, chộp tay Hoài Lăng gạt sang bên: “Đừng có động tay động chân.”
Vi Sinh Lẫm vòng từ phía sau tới, ngờ vực nhìn cảnh sắc bình thường xung quanh đây: “Hai người đó có thể sẽ xuất hiện ở đây sao?”
Kiều Sở Sở không trả lời, tìm vị trí tốt quan sát được nhà thờ, lấy ống nhòm ra nhìn vào bên trong.
Vi Sinh Hoài Lăng nảy ra suy nghĩ gì đó, cúi người kề sát mặt cô, mượn cớ nhìn ống nhòm: “Sao rồi, có nhìn thấy không?”
Tất cả sự tập trung của Kiều Sở Sở đều dồn hết vào nhà thờ kia, bắt gặp được bóng dáng quen thuộc.
Trên người Hạ Tuyết Thuần mặc bộ váy dài màu trắng như tuyết, nhảy vào vòng tay của Long Vân Tiêu.
Trên đầu cô ta còn đội mũ chống nắng, che khuất gương mặt cô ta.
Kiều Sở Sở nhếch miệng cười, đưa ống nhòm cho Hoài Lăng: “Cậu nhìn đi.”
Ánh mắt Hoài Lăng luôn nhìn cô, tràn đầy lưu luyến, không nhận lấy ống nhòm, ngược lại nắm chặt tay của cô giống như đang làm giá đỡ ống nhòm, mượn góc nhìn về phía xa.
Lâu Thính Tứ thấy vậy nheo mắt, đứng vững ngay bên phải Kiều Sở Sở, cúi người tới vị trí ngang bằng với cô: “Cô thấy cô ta rồi à?”
Kiều Sở Sở gật đầu, chỉ về phía xa: “Cô ta đang ở trong nhà thờ, chúng ta chia ra ba hướng đi, bắt hai người bọn họ.”
Cô lấy lại ống nhòm ngắm thẳng vào nhà thờ: “Gần xung quanh bọn họ hình như có rất nhiều vệ sĩ, để người của mọi người xử lý một đợt, đừng rút dây động rừng.”
Lâu Thính Tứ cúi người, kề sát mặt với cô, dáng vẻ như muốn xem ống nhòm với cô vậy: “Được, tôi cũng xem xem.”
Vi Sinh Hoài Lăng ở bên cạnh u oán liếc nhìn anh ta.
Lâu Thính Tứ xem như không thấy, nắm chặt tay cầm ống nhòm của Kiều Sở Sở, nhìn lên rồi nhìn xuống: “Có rất nhiều vệ sĩ.”
“Vậy thì có ích gì chứ?” Vi Sinh Lẫm đẩy một phát gạt Hoài Lăng ra, đứng bên cạnh Kiều Sở Sở, dương dương đắc ý: “Người của chúng ta cũng rất đông.”
Kiều Sở Sở nghe vậy, ngược lại yên tâm nhìn ba người họ.
[Mình tin bọn họ có thể bắt Hạ Tuyết Thuần cùng mình, năng lực của bọn họ là điều không thể nghi ngờ.]
Mặt mũi ba người bọn họ lộ ra cảm xúc vui vẻ ở mức độ không giống nhau, kiêu ngạo giương cằm.
Ba người bọn họ là những người Kiều Sở Sở chỉ định trước dẫn theo tới.
Bởi vì cô cho rằng bọn họ có rất nhiều kinh nghiệm ở mặt này.
Doanh Trần cũng có cơ hội.
Nhưng Doanh Trần còn đang dưỡng thương không thể động đậy.
Những người khác đều phải bận rộn chuyện công việc trước, nên đã lùi chuyến bay trễ nửa ngày, hiện đang trên đường tới.
Thẩm Chước Ngôn cũng muốn đến nhưng bị Kiều Sở Sở phái đi ở nhà với người thân.
Đây là cơ hội ở riêng rất tốt!
Không có mấy người anh trai của Kiều Sở Sở làm vướng bận, không có Thẩm Chước Ngôn làm phiền!
Chỉ có ba người bọn họ!
Bọn họ nhìn chằm chằm Kiều Sở Sở, ánh mắt càng trở nên tham lam.
Lâu Thính Tứ tự tin dạt dào: “Để người của tôi đi bắt bọn họ lại.”
Anh ta gọi Tống Ngọc.
Tống Ngọc sải bước đi đến sau lưng anh ta: “Lão lớn, tôi chuẩn bị bất kỳ lúc nào.”
Vi Sinh Lẫm khẽ xùy: “Người của tôi cũng đâu kém.”
Anh ta vỗ tay bồm bộp.
Mấy người nước ngoài đi ra sau lưng anh ta: “Boss.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận