Chương 535

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 535

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tranh Thủ
Hoài Lăng cười đuôi mắt chân mày cong cong giống như một con hồ ly nắm chắc phần thắng: “Chắc là hai anh trai quên mất em có thân phận gì rồi, một mình em trai thôi là có thể giải quyết. Không giống như hai anh, ra khỏi cửa là dẫn theo nhiều “chân” như “con cua” vậy.”
Kiều Sở Sở ngơ ngác nhìn bọn họ: “Các anh nội chiến cái gì vậy, chúng ta đi cùng nhau, chỉ là phân công việc khác nhau thôi.”
Vi Sinh Lẫm nghe vậy, đưa tay ôm eo cô, cố tình đè thấp giọng nói vừa trầm vừa mờ ám: “Cô Kiều, nếu chúng tôi bắt được người trước, liệu có được thưởng không?”
Kiều Sở Sở đẩy tay anh ta ra: “Anh muốn thưởng gì?”
Mu bàn tay của Vi Sinh Lẫm bị cô đánh đỏ lên, cảm giác tê tê ngứa ngứa lan ra, anh ta càng trở nên vui vẻ, kề sát bên tai cô: “Ra ngoài một mình với tôi một ngày.”
“Chỉ vậy thôi?” Kiều Sở Sở nhìn về hướng nhà thờ, không cho là đúng: “Tôi còn cho rằng anh sẽ đòi phần thưởng gì ghê gớm hơn chứ, ví dụ như lì xì.”
Vi Sinh Lẫm nhìn chằm chằm hàng lông mi dài mảnh của cô: “Tôi không thiếu tiền, tôi muốn đi chơi chỗ nào phong cảnh tươi đẹp với cô.”
“Được.” Kiều Sở Sở thoải mái gật đầu: “Có thể.”
Trong chớp mắt, mặt mày Vi Sinh Lẫm sáng sủa hẳn, xắn tay áo lên cười tà khí: “Vậy cô chờ tôi đi bắt người về hầm canh cho cô nhé!”
Anh ta dẫn người của anh ta rời đi.
Vi Sinh Hoài Lăng liếc mắt nhận ra thấy sai sai: “Chị, anh trai em nói gì với chị vậy?”
Kiều Sở Sở ra hiệu: “Anh ta nói nếu anh ta bắt được đôi nam nữ chó má kia thì muốn ra ngoài đi chơi riêng một ngày với chị.”
Hoài Lăng trợn tròn mắt, hung dữ nhìn theo bóng lưng của Vi Sinh Lẫm, rồi lại vội vàng vỗ bả vai Kiều Sở Sở: “Vậy nếu em bắt được bọn họ, có phải chị cũng nên khen thưởng em không?”
Kiều Sở Sở bất đắc dĩ: “Em muốn khen thưởng cái gì?”
Vi Sinh Hoài Lăng đầy chờ mong: “Đi nghỉ phép ở đảo riêng của gia tộc Vi Sinh bọn em!]
Cô gật đầu như đảo tỏi: “Được được được, theo ý em.”
Hai mắt Vi Sinh Hoài Lăng tỏa sáng, nhếch miệng cười với độ cong trông vô cùng gian xảo, co cẳng chạy đi!
Lâu Thính Tứ nhìn bóng lưng tràn đầy sức sống của hai người nọ, ung dung nói: “Cô Kiều, bất kể hai người họ thương lượng điều gì với cô, tôi cũng muốn.”
Kiều Sở Sở: “?”
Anh ta véo má cô, mỉm cười xoay người: “Tống Ngọc, đi thôi.”
Kiều Sở Sở nhìn bọn họ chia ra làm ba đường, chờ thời cơ chuẩn bị xuất phát.
Mẹ ruột của Liễu Thi đi tới bên cạnh cô, bực tức như không có chỗ để phát tiết, chờ mong nhìn Kiều Sở Sở: “Cô đã tìm được Hạ Tuyết Thuần chưa? Khi nào chúng ta qua đó chất vấn bọn họ? Tôi đã không chờ nổi muốn báo thù cho con gái tôi rồi.”
Kiều Sở Sở nghiêng đầu liếc nhìn bà ta: “Bà thật sự sẽ báo thù chứ? Khi Long Vân Tiêu tùy tiện cầu xin bà tha thứ, nói con của ông ta không có cha, bà sẽ không tha thứ cho ông ta đấy chứ?”
Mẹ Liễu không thèm nghĩ ngợi, đáp: “Sao tôi có thể làm như vậy được! Ông ta đẩy con gái của tôi ngã lầu, thậm chí còn dẫn con giáp thứ mười ba tới đây để chơi bời. Tôi tuyệt đối phải khiến ông ta trả giá đắt! Tôi muốn khiến ông ta có đi mà không có về!”
Nói xong, bà ta hơi chột dạ liếc nhìn Kiều Sở Sở vài lần, hình như đang xác nhận xem cô có tin hay không.
Kiều Sở Sở nở nụ cười giễu.
Đồ lừa gạt.
Nếu không phải cô dự đoán trước tương lai bà ta sẽ phản bội vì tiền, cô đã thật sự bị thiết lập nhân vật thế này của bà ta chiếm lòng tin rồi.
Kiều Sở Sở lạnh lùng quay mặt đi: “Toàn bộ quá trình bà chỉ có thể đứng xem, Long Vân Tiêu để tôi giải quyết, bà nói bà muốn xử lý ông ta thế nào là được.”
Vẻ mặt mẹ Liễu thay đổi, vội nói: “Tôi tự đi giải quyết là được rồi, tôi muốn để Long Vân Tiêu trở về ngày tháng hòa thuận với con gái tôi, cô xử lý con nhỏ bồ nhí kia là được rồi!”
Kiều Sở Sở cầm ống nhòm nhìn về phía xa: “Sao vậy, một tên đàn ông cặn bã ngoại tình và một cô bồ nhí ở bên nhau, mãi mãi chỉ có mình bồ nhí nên chết thôi sao? Còn đàn ông thì không có chút vấn đề nào cả?”
Mẹ Liễu không thèm nghĩ ngợi: “Đây là cách giải quyết rất bình thường, tất cả mọi người đều giải quyết như thế hết, cuộc sống luôn phải tiếp diễn.”
Kiều Sở Sở buông ống nhòm xuống, ung dung bình thản nhìn về phía bà ta: “Bà cảm thấy tên đàn ông đẩy con gái bà biến thành người tàn tật còn có thể sống tiếp?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận