Chương 540

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 540

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cảm Giác Bất Ngờ
Kiều Sở Sở không nói gì, cầm tấm bùa nguyền rủa ném vào mặt cô ta: “Cô nhắc đến lần trước tôi lại tức! Có phải cô thuê người đâm xe tôi không?!”
Trong tài liệu có viết mấy điểm nghi vấn, để cô thẩm vấn Hạ Tuyết Thuần.
Cô nhất định phải tìm hiểu rõ ràng! Không nhớ được cũng phải biết rõ!
Hạ Tuyết Thuần hốt hoảng, lên tiếng chối: “Tôi không làm! Tại sao tôi phải tìm người đâm xe cô, đối với tôi mà nói làm thế không có lợi ích gì!”
Bùi Du Xuyên cười khẩy: “Đừng nói dối, lúc ấy chúng tôi đã nhận ra, chính Bùi Phong Lộng đã kêu người mua hai chiếc xe phía sau mới cứu được Sở Sở!”
Kiều Sở Sở ngạc nhìn nhìn Bùi Du Xuyên: “Anh nói gì?”
[Mình không có trí nhớ, nhưng mình cảm thấy rất ngạc nhiên.]
[Có cảm giác… Cảm giác bất ngờ.]
Bùi Phong Lộng hung hăng đánh Bùi Du Xuyên: “Anh nói gì thế?!”
Bùi Du Xuyên chợt ý thức được, che miệng: “À, anh lỡ mồm!”
Kiều Sở Sở: “…”
Bùi Phong Lộng lúng túng nhìn Sở Sở: “Sở Sở, không phải anh không tin em, mà vì chuyện lúc ấy khẩn cấp, anh sợ em xảy ra chuyện, nên mới mua chuộc hai người kia.”
Bùi Phong Lộng lấy lòng nói: “Hai người kia hợp tác muốn hại em, anh chỉ đưa em vị trí số một vốn thuộc về em thôi…”
Bùi Phong Lộng càng nói giọng càng nhỏ hơn, vô cùng chột dạ nhìn cô.
Sở Sở sẽ không tức giận chứ?
Ngày trước cô rất không thích anh ấy giấu cô làm chuyện gì liên quan tới cô.
Trong lòng Kiều Sở Sở phức tạp.
[Không ngờ anh tư cũng từng âm thầm giúp mình, giúp mình mà không nói.]
Bùi Phong Lộng được khen mà vừa mừng vừa lo.
Sở Sở không trách anh ấy?!
Kiều Sở Sở thận trọng cân nhắc: [Bây giờ Hạ Tuyết Thuần và Long Vân Tiêu ở đây, mình không muốn để bọn họ nghe được quá nhiều chuyện liên quan đến mình và người nhà, trước tiên cứ xử lý xong bọn họ đã.]
Cô biết ơn mà nhìn Bùi Phong Lộng: “Chuyện hai chúng ta lát nói sau.”
Trong mắt Bùi Phong Lộng hiện lên ánh sáng mong đợi, liên tục gật đầu!
Hạ Tuyết Thuần thấy vậy không khỏi cười gằn một tiếng: “Hóa ra không phải ngày hôm đấy cô gặp may, mà là người bên cạnh giúp cô.”
Kiều Sở Sở nhăn mày nhìn cô ta: “Đây là cô đang thừa nhận?”
Hạ Tuyết Thuần không phục hất cằm: “Thừa nhận thì sao, vậy còn cô? Sau cuộc so tài cô tìm người đánh chúng tôi, chẳng phải là cô làm à?”
Kiều Sở Sở khó hiểu: “Tôi tìm người đánh cô lúc nào?”
Hạ Tuyết Thuần căng cổ: “Cô còn không nhận! Chính là cô tìm người đánh tôi, suýt nữa đã đánh chết anh Long Tiêu của tôi!!”
Vi Sinh Văn Trạm: “Là tôi tìm người.”
Kiều Sở Sở ngạc nhiên nhìn Văn Trạm.
Văn Trạm ngồi trên ghế sô pha, đôi chân dài đang vắt chéo, dáng vẻ lười biếng, dùng ánh mắt cực kỳ khinh miệt nhìn Hạ Tuyết Thuần: “Tìm người xử lý hai người, là tôi.”
Kiều Sở Sở thật sự chấn động: “Sao lại không nói cho tôi biết chuyện tốt như đánh Hạ Tuyết Thuần và Long Vân Tiêu! Dù thế nào tôi cũng phải đứng bên cạnh xem chứ!”
Vi Sinh Văn Trạm: “?”
Kiều Sở Sở lại nhìn Hạ Tuyết Thuần: “Bạn bè bên cạnh tôi tìm người trừng trị cô thì làm sao?”
“Làm sao ư?” Hạ Tuyết Thuần có lý không sợ, ưỡn thẳng người trên: “Trước đấy cô còn giúp tôi, lần này cô lại để người bên cạnh ngược đãi tôi! Cô còn mặt dày hỏi tôi làm sao, vì sao cô không làm người tốt đến cùng đi!”
Kiều Sở Sở cầm súng nhắm ngay trán cô ta.
Hạ Tuyết Thuần: “!”
Kiều Sở Sở chán ghét không muốn nhìn, cắn chặt răng hàm: “Lúc trước Long Tuấn làm nhục cô, tôi giúp cô, cô lại thuê người đâm xe tôi, tôi giúp cô có ích gì không? Hạ Tuyết Thuần?”
Hạ Tuyết Thuần hoảng sợ tránh né nòng súng, mặt trắng bệch: “Đó là do cô giúp tôi nhưng không giúp đúng chỗ, cô không thể trách tôi không biết ơn, tôi muốn quả táo, nhưng cô lại đưa tôi quả lê, cô cảm thấy tôi còn phải biết ơn cô sao?!”
Mọi người không thể tin nhìn Hạ Tuyết Thuần đang lý lẽ hùng hồn.
“Thật sự không biết xấu hổ.” Bùi Bất Tiện mở to mắt nghẹn họng: “Đúng là nhìn quá đủ không biết xấu hổ rồi.”
Bùi Mộc và Bùi Từ nhìn Lâu Thính Tứ: “Em cảm thấy da mặt của cô ta có thể làm được áo chống đạn.”
Lâu Thính Tứ nghiêm túc cân nhắc: “Nếu da mặt cô ta có thể làm thành áo chống đạn thì tôi có thể kiếm rất nhiều tiền rồi.”
Hạ Tuyết Thuần để ngoài tai, mặt mày hung dữ: “Cho dù các người chế giễu tôi như thế nào, tôi chỉ có thể nói, từ đầu đến giờ, Hạ Tuyết Thuần tôi chưa từng làm chuyện gì sai!”
Cô ta nhìn chằm chằm Kiều Sở Sở: “Người làm sai là cô! Nếu ngay từ đầu cô không đuổi tôi đi, để tôi ở lại nhà cô, làm bảo mẫu cho nhà cô, tôi cũng sẽ không gặp nhiều chuyện như vậy! Cô mới là người phải tự xem lại!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận