Chương 543

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 543

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sao Lại Mơ Thật Như Thế
Anh ấy nghịch chúng một cách nghiêm túc, vừa ngước mắt, đã chạm phải ánh mắt mê mang của Kiều Sở Sở.
Bùi Phong Lộng: “…”
Kiều Sở Sở: “… Anh đang làm gì thế?”
“Đeo nhẫn cho em.” Anh ấy giơ tay cô lên, mặt hơi đỏ: “Anh muốn cho em một bất ngờ.”
Nhẫn ư?
Kiều Sở Sở thu tay về, nương theo ánh đèn quan sát: “Nhìn rất đẹp, chắc cái này rất đắt phải không?”
Bùi Phong Lộng không suy nghĩ: “Không đắt.”
Anh ấy nghiêm túc nhìn cô: “Vì em, tiêu bao nhiêu cũng không đắt.”
Bởi cô đã chịu nhiều đau khổ rồi.
Anh ấy cúi người, ôm lấy mặt cô, cẩn thận ngắm từng đường nét của cô.
Ánh mắt anh ấy tràn ngập đau lòng, tựa như nhìn ai đó từ cô vậy: “Vừa rồi anh nằm mơ, mơ thấy em vì cứu anh, mà làm tổn thương bản thân.”
Kiều Sở Sở ngạc nhiên: “Thật sao?”
[Sao lại mơ thật như thế? Chẳng lẽ do nguyên nhân khó giải thích như không gian và thời gian chồng lên nhau sao?]
Bùi Phong Lộng dịu dàng vuốt ve khuôn mặt cô: “Hẳn là em đã chịu nhiều khổ cực rồi.”
Kiều Sở Sở ngây người, nhưng không phủ nhận.
[Chắc chắn là khổ, khi ấy không những khó chịu, còn sụp đổ nữa.]
[Nhưng tất cả đều đã qua.]
Cô nghĩ đến Hạ Tuyết Thuần luôn làm liên lụy đến tính mạng của cô giờ đã chết, Kiều Sở Sở thở phào nhẹ nhõm.
[Thật may mọi chuyện đã kết thúc.]
Bỗng cô bị Bùi Phong Lộng ôm thật chặt!
Cô bất ngờ không kịp đề phòng, cảm giác Bùi Phong Lộng dùng sức ôm cô, tựa như không có cảm giác an toàn mà ôm cô rất chặt: “Anh tình nguyện chết vì em, Sở Sở.”
Kiều Sở Sở: “?”
Không biết liệu anh ấy có đang khóc không, giọng của Bùi Phong Lộng run lên: “Anh là người ăn nói vụng về, không biết nên nói gì, nhưng anh muốn em biết, anh tình nguyện vì em làm bất kỳ điều gì. Anh biết em không nhớ ra anh, nhưng anh muốn em của lúc này đây biết, anh thật lòng tự nguyện vì em làm mọi chuyện.”
Có giọt nước ấm áp rơi trên cổ cô.
Bùi Phong Lộng kìm nén: “Anh quan tâm em, đặc biệt quan tâm em.”
Trái tim của Kiều Sở Sở rung động, sự ấm áp cứ thế lan ra khắp người, theo từng giọt nước mắt của anh ấy: “Em biết.”
[Cho dù mình không nhớ được quá khứ, mình vẫn mơ hồ biết anh ấy là ai, mình còn biết, chính tay mình hủy hoại tiền đồ của anh ấy.]
[Trong tài liệu đã giải thích quan hệ của mình và Bùi Phong Lộng, là mình hại anh ấy gãy xương, từ đó về sau lưu lại mầm bệnh, khiến anh ấy không thể bước lên trường đua được nữa.]
[Nếu không phải vì mình, anh ấy vẫn là tay đua xe giỏi nhất.]
Kiều Sở Sở áy náy nói: “Thật sự xin lỗi, em phá hỏng tương lai của anh.”
Cánh tay đang ôm cô của Bùi Phong Lộng siết chặt hơn, anh ấy ra sức lắc đầu: “Đều qua rồi, anh không nghĩ đến nữa, bây giờ anh có chuyện quan tâm hơn, chỉ là… em có chê anh không?”
Bùi Phong Lộng không có cảm giác an toàn hỏi: “Anh không biết ăn nói như những người khác, liệu em có ghét anh không?”
“Vì sao phải chê anh?” Kiều Sở Sở thấy kì lạ: “Anh làm chuyện gì để bị chê sao?”
Bùi Phong Lộng nghĩ đến từng gương mặt kia thì cảm thấy phiền muộn: “Bên cạnh em có quá nhiều người, anh lại không phải là người biết nói chuyện, em gặp nhiều người vui tính như vậy, có thể sẽ không thích ở cạnh người kiệm lời như anh.”
Giọng nói âm u của Bùi Triệt vang lên: “Tự thấy bản thân ít nói thì bỏ tay ra, đừng ở chỗ này ôm người khác không suy nghĩ thế.”
Bùi Phong Lộng: “?!”
Anh ấy đứng bật dậy, cảnh giác nhìn Bùi Triệt đang đứng ở cửa: “Sao anh đi vào mà không nói một tiếng?!”
Anh ấy ôm Kiều Sở Sở, thậm chí còn bị Bùi Triệt nhìn thấy dáng vẻ không có cảm giác an toàn!
Bùi Triệt dựa vào cửa, cười mỉa mai, không trả lời mà nói: “Ra bên ngoài đợi đi, anh có lời muốn nói với Sở Sở.”
Bùi Phong Lộng khó chịu: “Dựa vào đâu?”
“Chỉ bằng anh là anh trai.” Bùi Triệt không nói lời nào, kéo anh ấy khỏi giường, đẩy ra ngoài cửa!
Bùi Phong Lộng không phục muốn đi vào, nhưng nghĩ đến gì đó, lại bất đắc dĩ rời đi.
Kiều Sở Sở ngồi dậy ở trên giường, cảm thấy kỳ quái: “Sao vậy?”
Bùi Triệt đang định nói chuyện thì nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng bước chân thoăn thoắt!
Có người tới!
Sắc mặt anh ấy thay đổi, không nói hai lời đã kéo Kiều Sở Sở từ giường lên, đưa cô chạy thẳng vào phòng tắm!
Hoài Lăng mở cửa, trên mặt vẫn giữ nụ cười hiền hòa.
Hửm?
Chị đâu rồi?
Cậu nhìn xung quanh và liếc nhìn phòng tắm đang đóng chặt.
Cậu hiểu ra, ngồi trên giường ngoan ngoãn chờ cô.
Bùi Triệt nhẹ nhàng đẩy ra một khe hở, thấy Hoài Lăng ngồi trên giường, quay lưng về anh ấy, Bùi Triệt dứt khoát khóa lại phòng tắm: “Đồ bám người.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận