Chương 546

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 546

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Anh Có Thể Hiểu Được
Bùi Triệt đứng dậy từ dưới đất, lau sạch máu ở khóe miệng, rộng lượng nhún vai: “Sở Sở, vừa nãy anh đã nói với em rồi, Hoài Lăng này sẽ hiểu lầm chúng ta, anh còn bị đánh nữa.”
“Nhưng mà anh không hề đánh lại đó.”
Anh ấy khiêu khích nhìn Hoài Lăng cười: “Anh sợ cậu ta khóc, dù sao cậu ta cũng thích khóc nhất.”
Hoài Lăng âm thầm nghiến răng với Bùi Triệt, lại lo lắng nhìn Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở kiễng chân, quan sát khóe miệng Bùi Triệt: “Nhưng khóe miệng anh bầm mất rồi.”
Bùi Triệt nhìn ánh mắt quan tâm của cô, ý cười càng sâu: “Không sao đâu, không cần lo lắng cho anh, Hoài Lăng luôn có ham muốn chiếm hữu em rất lớn. Tuy rằng chúng ta từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, tình cảm sâu đậm hơn cậu ta, nhưng trong mắt cậu ta cũng không chấp nhận được hạt cát nào, không muốn bọn anh ở bên cạnh em, chỉ muốn độc chiếm em.”
“Anh có thể hiểu được.”
Bùi Triệt nhìn về phía mặt Hoài Lăng đang xanh trắng, ánh mắt tỏa sáng khiêu khích.
“Anh hiểu được rất rõ đấy.”
Hoài Lăng trợn tròn mắt, lo lắng nhìn Kiều Sở Sở.
Trên mặt Kiều Sở Sở đã có vẻ giận dữ: “Cậu về trước đi Hoài Lăng.”
Trong lòng Hoài Lăng căng thẳng, hoảng hốt lắc đầu, dùng thủ ngữ với vẻ mặt đáng thương: “Xin lỗi Sở Sở, em cho rằng anh ta bạo lực gia đình với chị, nên mới khiến chị đụng vào cửa, chỉ là em quá lo lắng cho chị thôi! Nhất thời mới quá vội vàng thôi.”
Kiều Sở Sở: “?”
Bùi Triệt: “?”
Bạo lực gia đình?
Hoài Lăng thành khẩn giải thích: “Không phải em ghen tị đâu, Sở Sở, thật sự em đã nghĩ chị bị bạo lực gia đình!”
Bùi Triệt cảm thấy buồn cười: “Sao có thể…”
Kiều Sở Sở bị thuyết phục: “Thật sao?”
Bùi Triệt: “?”
Bùi Triệt bị chọc cười: “Sở Sở, có phải do anh nuôi kỹ quá khiến em quá đơn thuần rồi không, cậu ta đang nói dối để lừa em đấy, vậy mà em cũng tin sao?”
Kiều Sở Sở không cảm thấy như vậy: “Nhưng lý do này rất xuôi tai đó.”
Bùi Triệt nhíu mày: “Trên người em không có vết thương nào, tóc cũng không rối cọng nào, chỗ nào giống như anh đã đánh em? Cậu ta nói như vậy chỉ để tự bào chữa cho bản thân thôi!”
Hoài Lăng chạy đến trước mặt Bùi Triệt, dùng điện thoại di động đánh một chuỗi chữ: “Anh trai đừng giận, em không phải cố ý đâu! Em hiểu lầm anh rồi!”
Bùi Triệt thấy cậu làm như vậy không vui: “Cậu nói chuyện đừng có xưng anh anh em em được không? Em trai ruột của tôi cũng không gọi tôi như vậy đâu!”
Vi Sinh Hoài Lăng lắc đầu, tiếp tục đánh chữ: “Nhưng em chỉ muốn gọi anh trai cho thật kính trọng thôi mà, anh đừng tức giận, em biết sai rồi.”
Tay cậu xoa xoa trước người, thành khẩn khoa tay múa chân với anh ấy: “Em biết sai rồi, anh trai đừng nóng giận, em tình nguyện bồi thường tiền cho anh, còn có thể bôi thuốc giúp anh nữa!”
Kiều Sở Sở thấy thế không đành lòng, đứng bên cạnh phiên dịch: “Anh, cậu ấy nói cậu ấy biết sai rồi, hy vọng anh đừng tức giận, tình nguyện bồi thường cho anh còn có thể bôi thuốc cho anh.”
Lông mày Bùi Triệt gần như có thể kẹp chết một con ruồi, nhìn đôi mắt ướt sũng của Hoài Lăng.
Hoài Lăng mím môi, nước mắt nhanh chóng ngưng tụ trong hốc mắt.
Giống như mưa nhân tạo, chuẩn bị khóc huhu rồi.
Bùi Triệt lười nói chuyện với cậu, đi ngang qua cậu: “Không cần khóc, tôi đi.”
Hoài Lăng đưa mắt nhìn anh ấy đi xa, khóe miệng mơ hồ nhếch lên, vẻ mặt tủi thân nhìn Kiều Sở Sở: “Thật sự xin lỗi chị, em đánh anh trai chị, chị đừng tức giận.”
Cậu nhìn về phía chiếc giường lộn xộn, liếm môi dưới nói mập mờ: “Em có thể dỗ chị ngủ, bù đắp lỗi lầm của em.”
Kiều Sở Sở: “?”
Kiều Sở Sở thẳng thừng đá cậu ra khỏi phòng: “Cút!”
Hoài Lăng xoa cái mông bị đạp đau, vẫn rất vui vẻ.
Bùi Triệt đứng ở cửa lạnh lùng nhìn cậu: “Hừ.”
Hoài Lăng ngẩn ra, cầm lấy điện thoại đánh chữ: “Sao anh còn chưa đi?”
“Không đợi được cậu đi ra tôi sẽ không đi.” Bùi Triệt châm chọc liếc cậu: “Tôi mà còn ở đó, cậu còn muốn lấy tôi ra làm đệm lưng.”
Bùi Triệt khinh thường xoay người rời đi.
Vẻ mặt Hoài Lăng khó chịu nhìn bóng lưng anh ấy.
Mấy người đàn ông bên cạnh Kiều Sở Sở không có ai tốt cả!
Kể cả cậu luôn!
Hừ!
Cậu chạy đến bên cạnh Vi Sinh Dư Xán, kéo kéo cánh tay Dư Xán!
Dư Xán đang nhắm mắt dưỡng thần đắp mặt nạ, bị cậu kéo đến mức thấy phiền: “Làm gì đấy?!”
Hoài Lăng nhìn quanh bốn phía, lén lút dùng thủ ngữ: “Em muốn mua cho Kiều Sở Sở một căn nhà! Để cho cô ấy vào đó ở!”
Mấy người nhà Vi Sinh thấy vậy đều hào hứng
Vi Sinh Dư Xán ngồi thẳng người, tò mò hỏi: “Sau khi mua nhà thì sao?”
Vi Sinh Hoài Lăng chờ mong: “Em sẽ cầu hôn cô ấy.”
Vi Sinh Dư Xán: “?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận