Chương 548

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 548

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nhờ Vả
Cô đã làm cho nữ chính không còn ở đây nữa, sao nam chính vẫn còn chứ!
Cô tức giận đi xuống xe, trong xe phía trước cũng có một người đi xuống.
Nhưng không phải Quý Yến Xuyên.
Là Diệp Huy Ninh.
Diệp Huy Ninh nhìn thấy cô, sắc mặt thả lỏng, vội vã vọt tới trước mặt cô: “Mấy ngày nay ngày nào tôi cũng đến nhà tìm cô, cô đi đâu vậy?”
Kiều Sở Sở không hiểu ra sao: “Bà quản cả việc tôi đi đâu à? Bà là gì của tôi? Sao mẹ con hai người lại giống nhau như vậy?”
Diệp Huy Ninh ngẩn ra, nén giận nói: “Cũng do tôi sốt ruột, cô đừng tức giận với tôi.”
Bà ta lấy ra vài chiếc Hermes da cá sấu bạch tạng từ trong xe, chúng không được gói lại, đều là những kiểu dáng rất bắt mắt.
Tất cả đều là túi da cao cấp có giá trị xa xỉ.
Những túi da này giống như gối ôm, nhét vào tay Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở vội vàng ôm chặt: “Làm gì vậy? Bà muốn đưa cho tôi, hay để cho tôi cầm không được bị rơi hỏng rồi lừa bịp tống tiền tôi?”
Diệp Huy Ninh cũng không tức giận, ngược lại còn ôn tồn xin lỗi cô: “Bé ngoan, lúc trước tôi nói chuyện khó chịu với cô, là tôi không đúng, cô đừng chấp nhặt với dì.”
Bà ta nói xong, nước mắt rưng rưng trào ra hốc mắt: “Sau khi con trai Quý Yến Xuyên của tôi bị mất trí nhớ, giống như biến thành một người khác, nó yêu một cô gái thuộc một gia đình bình thường, còn không nhận ra tôi, tôi nói chuyện với nó, nó không để ý tới tôi, tôi tìm người bắt nó lại, nó còn chạy, nó còn nhận người khác làm mẹ.”
Diệp Huy Ninh rưng rưng muốn khóc, nắm chặt cánh tay Kiều Sở Sở: “Tôi cầu xin cô hãy giúp tôi! Cô hãy thương hại người mẹ đáng thương như tôi đi, tôi chỉ có một đứa con thôi, giờ nó không chỉ phát điên, thậm chí còn nhận người khác làm mẹ nữa!”
Thẩm Chước Ngôn tháo hết túi xách trên người Kiều Sở Sở xuống, đặt lại trên xe Diệp Huy Ninh: “Không giúp!”
Diệp Huy Ninh biến sắc, đau lòng nói: “Những cái túi này có giá trị rất cao, tôi chỉ mới dùng có một hai lần, hơn nữa còn bảo quản nó rất tốt, cho dù chỉ cầm đi bán đồ cũ cũng có thể bán được hơn mấy trăm vạn, mà đây chỉ là tiền cọc thôi!”
Cô chờ mong nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Nếu cô giúp tôi, tôi còn có thể cho cô thêm năm trăm vạn, tôi xin lỗi cô, thật sự xin lỗi, thật sự rất xin lỗi.”
Kiều Sở Sở không cho cơ hội: “Lúc trước bà từng hạ nhục bạn tôi, cũng từng hạ nhục tôi, tôi không muốn nói gì thêm với bà nữa, bà đi tìm người khác đi.”
Diệp Huy Ninh đuổi theo cô: “Nhưng con trai tôi trước khi mất trí nhớ đã thích cô! Tôi biết nó mạo phạm cô, tôi biết cô rất khó vượt qua được chuyện này, nhưng tôi chỉ cần nó có thể trở lại bình thường, chuyện này cũng do bác sĩ nói với tôi, bảo tôi cố gắng dẫn nó đi gặp lại những người quen!”
Kiều Sở Sở không có động tĩnh gì, tiến vào cửa lớn.
Diệp Huy Ninh đứng ngoài cửa lớn, hắng giọng kêu lớn: “Nếu cô không đồng ý, tôi sẽ đứng mãi ở đây, đứng cho đến khi nào cô đồng ý mới thôi!”
Kiều Sở Sở quay đầu ghét bỏ nhìn bà ta một cái: “Bà có đứng đó bao lâu đi nữa tôi cũng không đồng ý, bỏ cái suy nghĩ đó đi!”
Diệp Huy Ninh mất mát đứng ở cửa, không trả lời nữa, chỉ chờ đợi nhìn cô.
Nhoáng một cái hai tiếng trôi qua, Lâu Nguyệt Tuyệt cũng đã tới nhà cô làm khách, Diệp Huy Ninh vẫn còn đứng ngây ngốc chờ ở cửa.
Lâu Nguyệt Tuyệt đứng bên cửa sổ: “Chị ơi, bà ta cứ đứng đợi mãi ở đó kìa, bà ta phải đợi tới khi nào đây? Bây giờ cũng tám giờ tối rồi.”
Kiều Sở Sở lười biếng xem ti vi: “Mặc kệ bà ta.”
Lâu Nguyệt Tuyệt: “Vậy nếu bà ta té xỉu, chúng ta cũng mặc kệ sao?”
Kiều Sở Sở: “?”
Cô đứng bật dậy, nhìn Diệp Huy Ninh ngã xuống ở cửa chính, co cẳng bỏ chạy: “Ôi trời! Mẹ của tôi ơi, đừng chết trước cửa nhà tôi! Nếu không, đến lúc đó còn phải tìm người đến nhảy lớn thần! (*)”
(*) Một phong tục trong nghi lễ dân gian
Lâu Nguyệt Tuyệt cười khẽ, đi theo sau Kiều Sở Sở, vui vẻ nói: “Cha em nói gần sắp tới ông ấy sẽ ở nhà chị, em cũng có thể vào ở cùng đúng không? Nếu đã cùng ở với nhau, vậy chúng ta chính là người một nhà, để em giúp chị giải quyết vấn đề.”
Kiều Sở Sở: “? Em giúp chị giải quyết?”
“Đúng vậy! Nếu chị không thích, để em xử lý là được rồi.” Lâu Nguyệt Tuyệt bước nhanh hơn, vượt qua Kiều Sở Sở, đi tới trước mặt Diệp Huy Ninh đã té xỉu, nói với vệ sĩ ở cửa…
“Xin hãy ném bà dì này vào thùng rác đi! Cảm ơn!”
Kiều Sở Sở: “?”
Diệp Huy Ninh đang giả vờ hôn mê: “?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận