Chương 552

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 552

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Gặp Lại
Cô tức giận đứng dậy khỏi tài siêu tốc, chỉ vào dây an toàn của Lâu Nguyệt Tuyệt nói: “Dây an toàn của đứa nhỏ này bị đứt rồi, thiếu chút nữa là thằng bé chết đó có biết không?!”
Nam sinh ngẩn ra, kéo kéo dây an toàn, sau khi nhìn thấy đoạn đứt lập tức thay đổi sắc mặt: “Đây không phải cho bọn tôi làm, ai biết có phải do cô tự cắt trên đường không, dây an toàn này chúng tôi đã dùng mười năm qua cũng không xảy ra vấn đề gì!”
Thần kinh căng thẳng của Kiều Sở Sở hoàn toàn bị phá vỡ: “Tôi dùng tiền chơi tàu lượn siêu tốc để cắt dây an toàn?! Tôi không muốn sống nữa sao?! Huống chi đây là một đứa trẻ chỉ mới hơn mười tuổi, nếu cậu bé xảy ra chuyện gì không hay, mấy người chịu nổi sao?!”
Lâu Nguyệt Tuyệt ngồi trong tàu lượn siêu tốc, ánh mắt lạnh như băng liếc nam sinh.
Nam sinh vẫn là không đồng ý, hắng giọng rống: “Ai biết mấy người tới đây có phải muốn lừa tiền bọn tôi hay không! Loại như mấy người tôi gặp nhiều rồi, chỉ vì muốn lừa tiền mà thủ đoạn ác độc nào cũng dám làm, tôi nói cho mà biết, không có cửa đâu!”
Lâu Nguyệt Tuyệt châm biếm: “Tiền? Ai thèm tiền của mấy người?”
Kiều Sở Sở ngẩn ra, nhìn về phía Lâu Nguyệt Tuyệt.
Cậu bé rời khỏi tàu lượn siêu tốc, sửa sang lại áo khoác cao bồi, cao ngạo hất cằm: “Mạng của tôi, mấy anh có bao nhiêu tiền cũng không bồi thường nổi, nếu thái độ cũng không tốt như thế, vậy thì đừng đòi hỏi gì cả.”
Cậu bé nhìn về phía mười thủ hạ của mình, tay nhẹ nhàng vung lên: “Đập.”
Vệ sĩ không nói lời nào, cầm gậy lên bắt đầu đập phá!
Nam sinh thấy vậy, sắc mặt lập tức thay đổi, lao lên bảo vệ khu trò chơi mình quản lý: “Mấy người đang làm gì vậy hả?! Không được phép ra tay đập phá!!”
Lâu Nguyệt Tuyệt lạnh giọng ra lệnh: “Đẩy những người vướng chân vướng tay sang một bên đi.”
Quý Yến Xuyên nóng lòng xông tới trước mặt Lâu Nguyệt Tuyệt: “Cậu làm gì vậy hả?! Cậu dẫn người đến để gây sự sao?!”
Lâu Nguyệt Tuyệt đứng dưới ánh đèn đường tù mù, đôi mắt phượng liếc nhìn Quý Yến Xuyên với vẻ biếng nhác: “Quý Yến Xuyên?”
Cậu bé cười lạnh, để lộ một chiếc răng nanh nho nhỏ, hất cằm khiêu khích: “Anh cảm thấy tôi giống loại người thích gây sự sao?”
Quý Yến Xuyên sửng sốt: “Sao cậu lại biết tên của tôi?”
Lâu Nguyệt Tuyệt không trả lời, dựa vào lan can, nhìn anh ta với vẻ cao ngạo: “Anh nên cảm thấy may mắn vì đây là Trung Quốc, nếu như ở địa bàn của tôi và cha tôi, nơi này đã biến thành một biển lửa rồi, chứ không phải là một đống sắt vụn đáng bị bỏ hoang từ lâu như thế này đâu.”
Cậu bé đá chân vào chiếc tàu lượn siêu tốc, nói với vẻ ghét bỏ: “Huống hồ ngay cả dây an toàn mà mấy người cũng không biết đường bảo dưỡng, không coi tính mạng của du khách ra gì, đã phạm phải sai lầm còn hùng hồn già mồm át lẽ phải, tôi đập nát chỗ này của mấy người cũng coi như là làm việc thiện tích đức.”
Cơn giận của Quý Yến Xuyên lập tức bùng lên: “Dựa vào đâu mà cậu lại làm như vậy với khu vui chơi của tôi!!”
Lâu Nguyệt Tuyệt hùng hồn nói: “Dựa vào việc tôi có tiền! Dựa vào việc dây an toàn bị đứt mấy người nói tôi giở trò để tống tiền! Dựa vào việc chuyện này khiến chị tôi thấy không vui!!”
Cậu bé chỉ vào mũi Quý Yến Xuyên, nói với vẻ hùng hổ: “Tôi tới đây để cùng vui chơi thả lỏng với chị tôi, không phải là để chị tôi có áp lực! Anh hại chị tôi vừa nãy cứ phải bảo vệ tôi mãi! Hoàn toàn không được hưởng thụ cả quá trình! Lâu Nguyệt Tuyệt tôi đây có thực lực để xả giận cho chị tôi, đương nhiên là tôi sẽ làm điều đó!!”
Quý Yến Xuyên bị cậu bé phản bác lại không nói nên lời, nén giận hỏi: “Chị cậu đang ở đâu?”
Lâu Nguyệt Tuyệt không nói gì, quay đầu nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Quý Yến Xuyên nhìn theo, sau đó không khỏi sửng sốt.
Kiều Sở Sở ngồi trên ghế gấp, vẫn chưa hoàn hồn lại được, mái tóc dài màu nâu đỏ bị gió thổi bay, ngước mắt lên nhìn về phía anh ta với vẻ chán ghét.
Trong mắt Quý Yên Xuyên ngập tràn vẻ kinh ngạc, ngây ngẩn nhìn cô.
Mạnh Tuyết Nhi vượt qua người Quý Yến Xuyên, cẩn thận kiểm tra dây an toàn.
Lớp vải dệt của dây an toàn có vẻ như đã trở nên mỏng hơn nhiều sau những tháng ngày dãi nắng dầm mưa, chỉ kéo nhẹ một chút thôi đã có rất nhiều mủn vải rơi ra.
Cô ấy buồn bã lo lắng đi đến trước mặt Kiều Sở Sở cúi đầu xin lỗi: “Xin lỗi quý khách, thật sự vô cùng xin lỗi, chúng tôi không kiểm tra kỹ dây an toàn này, dây an toàn này bị đứt không phải là vấn đề của cô, là vấn đề của chúng tôi! Chúng tôi còn đổ oan cho cô, thật sự vô cùng xin lỗi!”
Một nam sinh khác đang mải ngăn cản vệ sĩ đập phá, nghe thấy những lời này lập tức chạy đến bên người Mạnh Tuyết Nhi: “Tuyết Nhi, cô ngốc à! Đây rõ ràng là bọn họ đang tống tiền chúng ta mà!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận