Chương 554

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 554

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bị Điên À
Diệp Huy Ninh cũng nóng lòng chạy vào trong khu vui chơi, chạy đến bên cạnh Quý Yến Xuyên.
Bọn họ vây quanh Quý Yến Xuyên.
Quý Yến Xuyên không ngừng run rẩy, hai mắt mờ dần, đau đớn nói: “Hình như… hình như tôi nhớ ra rồi.”
Diệp Huy Ninh vui mừng nói: “Con nhớ lại rồi ư?!”
Kiều Sở Sở thấy thế, vui mừng quay người rời đi.
Xong việc!
Hai nghìn vạn tệ đến tay!
Cô nắm tay Lâu Nguyệt Tuyệt rời đi, nhưng phía sau bỗng lại vang lên giọng nói của Quý Yến Xuyên: “Thật ra anh đã phải lòng em rồi!!”
Kiều Sở Sở: “?”
Lâu Nguyệt Tuyệt: “?”
Hai người bọn họ đồng loạt quay đầu lại, nhìn Quý Yến Xuyên đang đứng ở trên cao.
Quý Yến Xuyên đổ mồ hôi đầm đìa, ôm ngực chân thành nhìn Kiều Sở Sở: “Ngày hôm đó anh đuổi theo xe, là vì muốn nói với em một lời xin lỗi, thế nhưng anh lại gặp tai nạn, nên anh đã quên hết mọi chuyện, nhưng giờ anh đã nhớ ra rồi.”
Kiều Sở Sở đứng ở trong bóng râm kinh ngạc nhìn anh ta.
Quý Yến Xuyên đứng trong ánh sáng, vừa nhìn cô, vừa hối hận lắc đầu.
Trông anh ta như thể không dám thừa nhận sự thật này, nhưng lại không thể không thừa nhận sự thật này vậy.
Tình yêu bất tận tràn ra từ khóe mắt lông mày anh ta.
Anh ta không thể che giấu, cũng không khống chế được.
“Anh biết là em ghét anh, cũng biết anh nói vậy với em, là anh có lỗi với bản thân đã bị sỉ nhục.”
“Thế nhưng anh thật sự thích em.”
“Anh thật sự thật sự thích em.”
“Xin hãy cho anh một cơ hội để theo đuổi em, Kiều Sở Sở.”
Quý Yến Xuyên đứng trong gió, vẻ mặt nghiêm túc chờ đợi câu trả lời của Kiều Sở Sở.
Lâu Nguyệt Tuyệt căng thẳng siết chặt tay Kiều Sở Sở, sợ cô sẽ không suy nghĩ kỹ đã buột miệng đồng ý.
Kiều Sở Sở “Anh bị điên à?”
Quý Yến Xuyên: “?”
Kiều Sở Sở khinh thường liếc nhìn anh ta: “Anh thở dốc trước mặt tôi thôi tôi đã cảm thấy xúi quẩy rồi, lại còn muốn tôi cho anh cơ hội ư? Nghe anh tỏ tình với tôi thôi đã thấy bẩn lỗ tai rồi!”
Quý Yến Xuyên: “?!”
Anh ta tệ đến mức đó sao?!
Kiều Sở Sở chán ghét quay người lại: “Anh đã làm nhiều chuyện với tôi như vậy, mà còn tỏ tình với tôi ư? Cứ làm như anh là người nặng tình nặng nghĩa có một không hai ở trên trời dưới đất vậy, đúng là ghê tởm.”
Quý Yến Xuyên nghẹn họng, tức giận đến mức không nói nên lời.
Lâu Nguyệt Tuyệt vui mừng lắc cánh tay Kiều Sở Sở: “Tốt quá, may mà chị không hề có mắt như mù!”
Kiều Sở Sở đắc ý nói: “Đương nhiên rồi!”
Nhưng lại có một nữ sinh chạy đến trước mặt cô: “Xin hãy chờ một chút!”
Cô nhìn kỹ lại, mới phát hiện đó là Mạnh Tuyết Nhi.
[Nói ra thì nhân vật Mạnh Tuyết Nhi này là nhân vật nữ ba trong kịch bản thì phải.]
[Bởi vì nam chính Quý Yến Xuyên mất trí nhớ, nên anh ta đã phải lòng nhân vật nữ ba Mạnh Tuyết Nhi.]
[Nữ chính thậm chí còn có cảnh tranh giành nam chính với Mạnh Tuyết Nhi nữa.]
Lâu Nguyệt Tuyệt nghe thấy những lời này, cười lạnh một tiếng.
Nam chính yêu người phụ nữ khác còn xứng đáng làm nam chính nữa sao?
Chị xứng đáng với nam chính tốt hơn!
Kiều Sở Sở thân thiện nói với Mạnh Tuyết Nhi: “Cô yên tâm đi, cô Mạnh, tôi không có ý gì với Quý Yến Xuyên cả, tôi sẽ không làm ảnh hưởng đến tình cảm của hai người đâu.”
Mạnh Tuyết Nhi sửng sốt, buồn bã cúi đầu xuống: “Tôi thích anh ấy, nhưng anh ấy không thích tôi, khi anh ấy mất trí nhớ, tôi đã biết là anh ấy có người mình thích rồi, anh ấy chịu qua lại với tôi, là bởi vì tôi có vẻ ngoài giống cô, hiện giờ anh ấy đã nhớ lại rồi, hai người bọn tôi lại càng không có khả năng đến với nhau.”
Cô ấy ngập ngừng nhìn Kiều Sở Sở: “Tôi muốn xin cô, có thể cho anh ấy một cơ hội để theo đuổi cô không?”
Kiều Sở Sở: “?”
Kiều Tuyết Nhi đan hai tay lại trước người, cô ấy cũng biết những lời mình nói rất đáng xấu hổ, nhưng lại vẫn cắn răng nói tiếp: “Tôi không cần cô phải chấp nhận anh ấy, chỉ muốn cô cho anh ấy một cơ hội theo đuổi cô mà thôi, cô đừng ghét anh ấy đến vậy, anh ấy thật sự là một người tốt.”
“Cô Mạnh.” Kiều Sở Sở không nghe tiếp được nữa, thẳng thừng ngắt lời cô ấy: “Anh ta từng tìm một đám người đến xâm phạm tôi, còn định quay phim nữa.”
Mạnh Tuyết Nhi không ngờ tới lại có chuyện này: “Gì cơ?”
Vẻ mặt Kiều Sở Sở rất nghiêm túc: “Nếu như cô là tôi, liệu cô có cho loại người này cơ hội không?”
Mạnh Tuyết Nhi kinh ngạc mở to hai mắt: “Thật ư?”
Kiều Sở Sở gật đầu: “Thật, anh ta từng chính miệng thừa nhận, giờ cô hỏi lại, có lẽ anh ta cũng sẽ thừa nhận đấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận