Chương 562

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 562

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đừng Làm Loạn Nữa
Tất cả mọi người đều đi ra khỏi nhà, đi theo phía sau lưng cô: “Sở Sở, em đừng chạy nữa, em không ra khỏi đây được đâu!”
Kiều Sở Sở quay đầu lại nhìn về phía sau lưng.
Tất cả mọi người đều lo lắng đi về phía cô, dẫn đầu là Bùi Uyên.
Bọn họ đi thành nhóm, mang theo cảm giác áp bức ngột ngạt, như thể vực sâu không nhìn thấy đáy, muốn hút cô vào trong đó!
Nỗi sợ trong lòng cô ngày một lớn hơn.
[Đây rõ ràng không phải là những người mà mình muốn kết bạn!]
[Đây đều là một đám biến thái sẽ giam cầm người khác!]
Cô tăng tốc chạy về phía cổng lớn!
Thế nhưng cô lại bỗng bị vấp phải chiếp dép lê ở dưới chân!
Cả người cô đập mạnh xuống bãi cỏ!
Sắc mặt bọn họ lập tức thay đổi, chạy về phía cô: “Sở Sở!”
Bùi Uyên chạy đến đầu tiên, cúi người xuống lật người cô lại: “Đã bảo em đừng chạy rồi mà!”
Anh đau lòng nhìn vết trầy xước trên lòng bàn tay cô: “Chúng ta về nhà nhé? Đừng làm loạn nữa.”
Cô đẩy anh ra: “Đừng chạm vào em!!”
Bùi Triệt ở bên cạnh sầm mặt lại, cưỡng chế bế cô lên: “Sao mà phải tốn sức như vậy chứ! Theo anh về nhà!!”
Cô vô cùng hoảng sợ, tay chân vùng vẫy giãy giụa: “Thả em ra!!!”
Hai tay Bùi Du Xuyên giữ chặt lấy cổ chân cô: “Đừng vùng vẫy nữa, Sở Sở.”
Bùi Phong Lộng tóm chặt lấy tay cô, đau lòng nhìn cô: “Sở Sở, đừng làm loạn nữa, chúng ta về nhà thôi.”
Lâu Nguyệt Tuyệt gật đầu phụ họa: “Đúng thế chị Sở Sở, bọn em sẽ không làm tổn thương chị đâu.”
Cô bất lực bị bọn họ vây quanh, trơ mắt nhìn cánh cổng cách mình càng ngày càng xa, nhìn về phía cánh cửa biệt thự xa hoa.
Trước cửa, Thời Duật ngồi trên xe lăn, khoanh tay mỉm cười với cô.
“Chào mừng về nhà, cô Kiều.”
[Đồ điên!]
[Tất cả đều là một đám người điên!]
Kiều Sở Sở bị Bùi Triệt ôm, tất cả tay chân đều bị người khác giữ chặt.
Cô dùng hết toàn bộ sức lực giãy dụa, giống như là con dê núi sắp bị ném vào nồi: “Buông ra!”
Bùi Triệt ôm cô đi vào phòng, nhẹ nhàng thả cô xuống trên giường.
Kiều Sở Sở bật ngồi dậy một cái như cá chép, muốn tìm khoảng trống để thoát ra.
Bùi Triệt thuận tay đẩy ngã cô!
Cô ngã trở về trên chiếc giường mềm xốp, không thể tin được: “Các anh cũng dám làm vậy với em?!”
Bọn họ vây thành một xung quanh cô.
Ngày thường mỗi người đều trưng ra gương mặt hết sức dịu dàng đối với cô, ngay cả làm chuyện quá đáng như vậy, cũng đều tinh tế và xinh đẹp.
Đẹp đến nỗi làm cho cô cảm thấy nổi cả da gà.
Cô cầm gối đầu lên, ném chính xác lên người Bùi Triệt: “Tấm lòng chân thật của em đối với các anh tất cả đều cho chó ăn rồi có phải không?!”
Sắc mặt mọi người hơi thay đổi, khổ sở nhìn cô, nhưng vẫn không nói.
Kiều Sở Sở như là đấm vào bông, tức giận không có chỗ trút: “Nói chuyện!”
Bùi Triệt động đậy trước tiên.
Anh ấy xoay người nhặt gối đầu của cô lên: “Thật ra không có gì kỳ quái, Sở Sở.”
Kiều Sở Sở: “?”
Anh ấy quỳ lên trên trên giường của cô, đi đến trước mặt cô, đặt gối đầu về lại vị trí ban đầu, ghé mắt nhìn cô: “Bọn anh vốn chính là người như thế.”
Kiều Sở Sở giật mình ngơ ngác, nhìn về phía những người bốn phương tám hướng vây quanh cô.
Bùi Triệt theo ánh mắt của cô nhìn quét qua từng người một, không nhanh không chậm nói: “Nhỏ có Lâu Nguyệt Tuyệt, lớn có những người trưởng thành như bọn anh, ngay từ đầu em đã biết bọn anh không phải người tốt gì, mà mỗi người đều là tên biến thái thủ đoạn tàn nhẫn.”
Lâu Nguyệt Tuyệt đứng ở một góc khác khổ sở nói: “Đúng vậy chị, trước kia không phải chị thích bọn em nhất sao? Chị đã nói nhân vật tiểu thuyết càng biến thái càng có cảm xúc mà.”
Kiều Sở Sở: “…”
Vi Sinh Dư Xán nhoẻn miệng cười: “Đúng rồi Sở Sở, lúc đó em cứu chị chẳng phải bởi vì chị là người chị mà em rất thích sao?”
Cô ấy nhìn những người anh em bên người: “Nhà họ Vi Sinh bọn chị không phải đều là nhân vật em rất thích sao? Bây giờ bọn chị đều rất thích em nha.”
Ánh mắt Kiều Sở Sở càng bối rối đảo qua trên người bọn họ.
Câu nói hệ thống từng nói qua với cô đột nhiên vang lên ở trong đầu…
“Kí chủ, những người bên cạnh cô tất cả đều là nhân vật phản diện ngũ độc câu toàn.”
(Ngũ độc câu toàn gồm có năm tật: Uống rượu, đánh nhau, hút thuốc, bài bạc và háo sắc.)
Sắc mặt cô thay đổi, thân thể sợ hãi lùi về phía sau, lúng túng tựa vào đầu giường, càng nghĩ càng kinh hãi: “Cho nên mấy người cảm thấy đây là lỗi của tôi? Tôi cứu các người, kết cục này là tôi tự tìm?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận