Chương 571

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 571

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kiều Sở Sở, Mọi Chuyện Đều Là Do Em Tự Gây Ra
Nếu bắn trúng cậu, Hoài Lăng nhất định sẽ chết!
Sở Sở quả quyết xốc Hoài Lăng dậy, nhào về phía Quý Yến Xuyên!
Quý Yến Xuyên bắn một phát trúng lồng ngực cô!
Toàn thân cô chấn động, tựa như không cảm nhận được cơn đau, nắm chặt tay của Quý Yến Xuyên!
Hai mắt Quý Yến Xuyên đỏ ngầu, nghiến răng nghiến lợi: “Em nhất quyết đối địch với anh phải không?”
“Kiều Sở Sở, mọi chuyện đều là do em tự gây ra!”
“Anh để em chết dưới nòng súng đã là giúp em chết ngọt rồi! Ban đầu anh còn định thiêu sống em nữa kìa!”
Lỗ tai Kiều Sở Sở bị tác động kêu lên oong oong, không rảnh phân tâm nói chuyện với anh ta, run rẩy nắm chặt súng ngắn của anh ta.
Ngón tay Quý Yến Xuyên lại bóp cò.
Cô dồn hết sức lực vịn súng lục của anh ta!
Họng súng đúng lúc nhắm chuẩn vào bản thân Quý Yến Xuyên!
Con ngươi Quý Yến Xuyên đột nhiên co lại, ngã phịch xuống đất sau tiếng súng vang!
Anh ta khó lòng tin nổi nằm co quắp trên mặt đất, nhìn về phía Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở lảo đảo hai bước, bất lực đổ vào trong vòng tay của ai đó, nhìn lỗ máu to tướng trên yết hầu của anh ta, cô nở nụ cười thỏa mãn: “Anh không thể thiêu chết tôi, tôi thắng rồi.”
Quý Yến Xuyên khó khăn ngước nhìn cô, không nói được thành lời, cắn răng nhìn cô, khóe miệng hơi nhếch lên, trong mắt lại có nét sảng khoái.
Hai người bọn họ sắp đồng quy vu tận rồi.
Anh ta và cô có thể chết cùng nhau.
Kiều Sở Sở lại nhe răng cười: “Tôi vẫn còn một cái mạng để sống lại, tôi sẽ không chết cùng anh đâu!”
Quý Yến Xuyên kinh hãi, nghe không hiểu ý của cô, lập tức tắt thở.
Một đám vệ sĩ mà anh ta tiêu một số tiền lớn để thuê thấy tình hình không ổn, xoay người bỏ chạy!
Kiều Sở Sở cũng dần không còn sức lực, ngã vào trong lòng Bùi Uyên, máu tươi liên tục trào ra ào ào từ lồng ngực.
Hai mắt cô dần tối đi: “Hoài Lăng, Hoài Lăng sao rồi…”
Vi Sinh Hoài Lăng khó khăn đứng dậy, che bả vai bị thương, nắm lấy tay của cô.
Cô thấy cậu không phải bị trúng đạn ở tim, cuối cùng cũng yên tâm: “Yên tâm, cậu sẽ không chết.”
Đôi mắt Hoài Lăng đẫm nước mắt, đưa tay ra dấu: [Nhưng em không muốn để chị chết! Dù chị vẫn còn một cơ hội, em cũng không muốn để chị chết!”
Kiều Sở Sở cười bất lực, nhìn về phía đám người đứng vây quanh cạnh cô: “Kết cục cuối cùng… Rốt cuộc… Kết cục cuối cùng, chúng ta thắng rồi.”
Bùi Uyên ôm lấy cô thật chặt, nước mắt rơi đầy mặt: “Đúng, em thắng rồi, em giúp chúng ta thắng, là bọn anh không đúng, bọn anh không nên nhốt em lại, em đừng giận bọn anh, chỉ cần em khỏe mạnh, chuyện gì bọn anh cũng bằng lòng, cũng sẽ không nhốt em lại nữa! Thật sự xin lỗi, Sở Sở!”
Hốc mắt của bọn họ đều đỏ lên, rưng rưng nhìn cô.
Cô đã không còn sức nói chuyện.
Chỉ là thầm nói: [Em bằng lòng nói chuyện với mọi người, thẳng thắn nói ra tất cả, nhìn xem có thể thay đổi được gì không.]
Mắt của mọi người sáng lên: “Có thật không?”
Cô kiệt sức chớp mắt.
Nhưng hệ thống lại nói: “Kí chủ không còn thời gian nữa, cô chỉ còn một mạng cuối cùng thôi, tôi phải đưa cô đến những thế giới khác để làm nhiệm vụ.”
Kiều Sở Sở: [? Đưa ta đến thế giới khác? Vậy thế giới này của ta thì sao?]
Mọi người ngẩn ra, không biết cô đang nói chuyện với ai.
Hệ thống nói: “Cô không quay lại được, vì cô đã dùng hết sinh mệnh trong thế giới này, tôi còn phải giữ một mạng để đưa cô đến thế giới khác, cô phải làm nhiệm vụ.”
“Đang di chuyển linh hồn…”
“Mười, chín, tám…”
Sắc mặt của Kiều Sở Sở thay đổi, cuống cuồng nắm tay Bùi Uyên: “Lần này em chết thật, sinh mệnh của em bị chia ra để đến thế giới khác, em muốn nói với mọi người, thật ra em…”
Con ngươi của Kiều Sở Sở chợt rụt lại, hơi thở bỗng đứt đoạn, ra đi trong vòng tay của Bùi Uyên.
Bùi Uyên: “…”
Anh ấy ôm thi thể của Kiều Sở Sở, mê mang nâng khuôn mặt cô: “Sở Sở?”
Kiều Sở Sở không có phản ứng.
Đôi mắt cô đang mở, nhưng không còn thần thái của ngày thường, cứ thế để anh ấy chạm vào.
Bùi Triệt vội vàng ấn vào mạch của cô.
Mạch của cô đã ngừng đập.
Sắc mặt anh ấy thay đổi, kéo lại Kiều Sở Sở, muốn làm hồi sức tim phổi, lại thấy trên ngực cô bị súng bắn thủng một lỗ lớn.
Như vậy không có biện pháp làm thủ thuật!
Anh ấy cầm di động lên: “Gọi 120! Mau gọi 120!”
Những người khác nhìn thi thể của Kiều Sở Sở, hốt hoảng gọi to tên cô: “Sở Sở!”
Bùi Bất Tiện như phát điên, nắm thật chặt tay Kiều Sở Sở: “Vì sao Sở Sở của tôi không quay lại! Không phải em ấy nói còn một mạng nữa sao?!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận