Chương 579

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 579

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đại Kết Cục 2
Tiểu Tạ cứng đờ tại chỗ, nhìn ra cửa.
Cửa được mở ra.
Một thiếu niên đẹp trai đi vào trước tiên.
Tay của cậu ấy đang cầm gậy chơi golf, cười to nhìn về phía sau: “Chị, hôm nay chị thua, chị đã nói là sẽ đi chơi với em, chị không thể lỡ hẹn đâu.”
Một anh chàng đẹp trai khác có đôi mắt hồ ly đang cười híp mắt: “Nguyệt Tuyệt, con vẫn còn là trẻ con.”
Nụ cười của Lâu Nguyệt Tuyệt cương lại, câm nín nhìn sang anh ấy: “Con không phải trẻ con, cha, con đã trưởng thành từ lâu rồi, hơn nữa con cũng đã đứng đầu gia tộc, cha không thể chèn ép con như lúc còn sống trước kia được.”
Lâu Thính Tứ cười giả tạo: “Có cha ở đây thì không được.”
Lâu Nguyệt Tuyệt tức giận, đi vòng đến trước mặt thiếu nữ: “Chị thử nói xem! Cha già như thế mà còn quản em, vẫn nghĩ rằng em vẫn là đứa trẻ hơn mười tuổi à, em đã lớn như vậy rồi, không hề có tí nào tự do cả!”
Thiếu niên tóc bạc đẩy Lâu Nguyệt Tuyệt ra: “Đừng có dính người như thế! Sở Sở nhà anh không muốn quan tâm mấy chuyện linh tinh nhà hai người đâu.”
Lâu Nguyệt Tuyệt thấy thế, nhếch mày cười xấu xa: “Bùi Bất Tiện, thật ra chính anh đang căng thẳng, sốt ruột vì lúc các người chết, em vẫn còn là trẻ con, đợi đến khi em chết, em đã là người lớn, bây giờ bỗng nhiên ngồi ngang hàng với mọi người, nên mấy người có cảm giác không an toàn với em.”
Bùi Bất Tiện trừng to mắt: “Anh căng thẳng cái gì?! Tình cảm giữa anh và Sở Sở mới không phải là việc một đứa nhóc xảo quyệt như em phán xét! Bọn anh còn cùng đồng cam cộng khổ những năm tháng ấy kìa!”
Kiều Sở Sở: “…”
Bùi Mộc và Bùi Từ nhân tiện đẩy Lâu Nguyệt Tuyệt ra: “Đúng thế, em coi em là gì chứ, dám thể hiện ở trước mặt lớp đi trước bọn anh.”
Bùi Du Xuyên ôm chặt vai Kiều Sở Sở, cọ vào má cô: “Dù nói thế nào đi nữa, Sở Sở của chúng ta có tình cảm sâu đậm nhất với nhà họ Bùi, có đúng không Sở Sở.”
Kiều Sở Sở: “…”
Bùi Phong Lộng ngẩng đầu lên, rất kiêu ngạo nói: “Còn phải nói sao? Sở Sở đã dự đoán được từng người chúng tôi sẽ chết đầu tiên, quan hệ của bọn tôi đã sớm khắc ở trong máu.”
Bùi Triệt đẩy Bùi Du Xuyên ra: “Đừng có động tay động chân.”
Anh ấy nắm tay Kiều Sở Sở: “Đi, chúng ta đi rửa tay.”
Kiều Sở Sở: “? Không phải anh cũng đang động tay động chân sao?”
Bùi Uyên cầm lấy bàn tay còn lại của cô: “Đúng, rửa tay xong thì ăn hoa quả.”
Quản gia đang đứng bên cạnh lập tức hùa theo: “Đã chuẩn bị xong đĩa hoa quả, thưa cậu chủ cô chủ.”
Thẩm Chước Ngôn nhìn vẻ mặt của Kiều Sở Sở: “Sao mặt của em lại tối thế, không thoải mái sao?”
Vừa dứt lời, mọi người cuống cuồng, căng thẳng nhìn cô không dời mắt.
Doanh Trần đứng phía trước, chọc mặt cô: “Em không sốt chứ?”
Vi Sinh Lẫm đứng trước Kiều Sở Sở: “Đến đây! Anh cõng em về phòng!”
Vi Sinh Văn Trạm sờ trán cô: “Không bị sốt, chẳng lẽ là cảm nắng?”
Vi Sinh Biệt Hạc nóng vội nói: “Quay về ngủ một lúc đi, Sở Sở, em nghỉ một lát cho khỏe.”
Lâm Thâm đẩy hết bọn họ ra: “Sở Sở, em muốn ăn cháo không? Để anh nấu cho em.”
Vi Sinh Hoài Lăng lắc tay Kiều Sở Sở: “Chị đừng có chuyện gì chị nhé!”
Thời Duật đã lấy ra xe lăn của anh: “Lại đây! Em ngồi xe lăn đi!”
Tất cả khó hiểu nhìn Thời Duật: “Sức khỏe của cậu đã khôi phục bình thường rồi, sao còn ngồi xe lăn?”
Thời Duật nghiêm túc: “Bởi vì thói quen của tôi.”
Mọi người: “…”
Vi Sinh Dư Xán khoanh tay đứng một bên xem kịch.
Lâm Thanh nhịn cười: “Không phải em ấy không thoải mái, mà là bị bọn họ làm phiền, mỗi ngày vo ve vây quanh em ấy, ồn ào chết mất.”
Vi Sinh Dư Xán gật đầu: “Để tự bọn họ tra tấn nhau đi, chị đi thay quần áo tìm các cục cưng của chị đây.”
Lâm Thanh nhìn di động: “Đúng vậy, em cũng phải đi thay quần áo, hôm nay em còn có hẹn.”
Kiều Sở Sở bị một đám người vây quanh, đột nhiên bắt đầu hối hận.
[Sớm biết thế này, lúc đầu mình không nên để bọn họ quay lại, chỉ để chị Lâm Thanh và chị Dư Xán quay về là được rồi, ngày nào cũng ồn muốn chết.]
Vi Sinh Dư Xán và Lâm Thanh nhìn nhau cười, vỗ tay: “Ừm! Tụi chị không gây phiền hà!”
Những người khác vểnh tai: “? Em nói gì?”
Bùi Du Xuyên bóp mặt cô: “Em dám không để bọn anh quay về?!”
Cô bị đau, vội vàng nói lại: “Nói đùa, nói đùa thôi!”
[Mình quên mất bọn họ có thể nghe được tiếng lòng của mình! Đáng ghét!]

Bình luận (0)

Để lại bình luận