Chương 585

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 585

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phiên Ngoại 5
Cô ăn kẹo cao su, hoài nghi bản thân: “Em có mùi sao?”
“Không có mùi.” Bùi Triệt liếc nhìn cô, giọng không vui: “Anh không thích em ăn bữa sáng của người đàn ông khác làm, ăn kẹo cao su, anh coi như em chưa từng ăn.”
Khóe miệng cô lại giật một cái: “Sau đây chúng ta đi đâu?”
Bùi Triệt nói: “Điền Tâm mở triển lãm tranh, cô ấy bảo anh mời em đến xem.”
Mắt của Kiều Sở Sở sáng ngời: “Được đó!”
Bùi Triệt thấy cô cười, vẻ mặt đỡ âm u hơn một chút: “Nhớ đăng lên tường Wechat, giữ làm kỉ niệm”
Kiều Sở Sở: “…”
[Lòng dạ hẹp hòi, chỉ luôn nhớ đến tường Wechat.]
Bùi Triệt cầm tay lái, cười lạnh lùng: “Anh cứ hẹp hòi đấy, em có giỏi thì khiến anh không hẹp hòi đi.”
Cô thở dài, giơ di động lên tự chụp, chụp ảnh Bùi Triệt, bắt đầu đăng lên tường Wechat: “Đi xem triển lãm tranh cùng anh hai! Rất vui!”
Cô bấm “đăng”.
Cô giơ di động cho Bùi Triệt nhìn: “Như vậy được chưa?”
Bùi Triệt nhìn chằm chằm: “Em đúng là làm cho có.”
Nói thì nói vậy, nhưng biểu cảm trên mặt Bùi Triệt đã chuyển từ u ám sang sáng sủa.
Kiều Sở Sở đắc ý: [Bùi Triệt nhìn rất hung dữ, nhưng thật ra vẫn rất dễ dỗ, xoa dịu anh ấy thật đúng là quá dễ dàng!]
Bùi Triệt: “… Hừ”
Hai người đến triển lãm tranh, anh ấy giơ tay lên, ý bảo cô khoác tay anh ấy.
Kiều Sở Sở bất đắc dĩ, khoác lấy tay anh ấy, cùng Bùi Triệt đi vào triển lãm tranh.
Họa sĩ Điền Tâm đang đứng ở cửa chờ, thấy hai người họ thì mắt sáng lên: “Anh Bùi! Cô Kiều! Hoan nghênh hai người đến chơi!”
Kiều Sở Sở cười ngọt ngào: “Đàn chị Điền Tâm, đã lâu chưa gặp.”
Phía sau Điền Tâm có một thiếu niên thanh tú trông có vẻ ngại ngùng ló đầu ra, cậu ta đỏ mặt nói: “Cô Kiều, lâu rồi chưa gặp.”
Ngay lập tức mặt Bùi Triệt trầm xuống.
Kiều Sở Sở lịch sự chào hỏi: “Điền Thiện, lâu chưa gặp.”
Điền Thiện đỏ mặt cúi đầu xuống, cười rất câu nệ.
Mắt của Điền Tâm đảo một vòng, chào hỏi với Bùi Triệt: “Anh Bùi, hay là tôi đưa anh đi thăm quan, tình cờ chồng tôi đang ở phía trước, để em gái anh ở đây nói chuyện với em trai tôi là được.”
“Không.” Vẻ mặt Bùi Triệt tối tăm: “Tôi muốn ở cùng một chỗ với Kiều Sở Sở.”
Điền Thiện và Điền Tâm ngẩn người.
Kiều Sở Sở cũng hơi lúng túng: “Anh hai, anh đi đi, em ở đây được rồi.”
[Đây là xã giao tất yếu, sao có thể không theo chứ?]
Ánh mắt cô cảnh cáo.
Nhưng Bùi Triệt vốn khéo léo trước mặt người ngoài, nay lại phớt lờ cảnh cáo của cô, giọng điệu không cho cãi lại: “Anh nói, anh không muốn tách khỏi em.”
Điền Thiện rất thất vọng, liếc nhìn Điền Tâm.
Điền Tâm cười gượng: “Được, được, được, anh em hai người có quan hệ tốt, vậy chúng ta cùng đi.”
Cô nháy mắt với Điền Thiện.
Điền Thiện lập tức nở nụ cười: “Sở Sở, chúng ta đi ở phía sau.”
Kiều Sở Sở vừa định gật đầu, bỗng nhiên eo cô bị Bùi Triệt ôm: “Không được!”
Tay của anh mạnh mẽ chặn cô lại, từ dáng vẻ lịch sự biến thành ngang ngược, mặt không biểu cảm liếc Điền Thiện.
Điền Thiện ngơ ngác, nhìn tay của anh ấy như thể đang nhìn một tên biến thái: “Anh… Sao anh lại đối xử với em gái như vậy chứ?”
Bùi Triệt nhướn mày: “Em gái?”
Anh ấy hất cằm, nhìn Điền Thiện bằng nửa con mắt và nói: “Chúng tôi lớn lên ở cô nhi viện, không có quan hệ máu mủ, gọi nhau là anh em vì tôi lớn tuổi hơn em ấy, chứ không phải là anh ruột, cậu không biết à?”
Điền Thiện như bị sét đánh!
Vẻ mặt của Điền Tâm thay đổi: “Tôi không biết hai người không phải anh em ruột, thật sự xin lỗi.”
Cô ấy khó xử đến mức chân đứng không yên.
Bởi vì em trai cô ấy vẫn luôn có ấn tượng tốt với Kiều Sở Sở, nên lần này Điền Tâm muốn ghép đôi cho em trai cô ấy và Kiều Sở Sở.
Kết quả lại tát vào mặt bạn trai người ta!
Bùi Triệt ôm Kiều Sở Sở thật chặt, khéo léo nở một nụ cười giả tạo: “Không sao, giờ biết vẫn còn kịp, bây giờ hai chúng tôi có thể đi cùng nhau chưa?”
Điền Tâm gật đầu lia lịa với Bùi Triệt: “Được, được, được, đương nhiên được!”
Cô ấy lôi em trai đang mất hồn ra sau lưng: “Mời!”
Bùi Triệt ngang ngược dẫn Kiều Sở Sở đi ở phía trước.
Kiều Sở Sở quay đầu nhìn hai chị em, nhỏ giọng hỏi: “Sao anh phải từ chối như thế chứ?”
Bùi Triệt ôm cô chặt hơn: “Anh nhìn ra Điền Thiện thích em, nếu thằng nhóc này cũng là một tên gây rối, là một cầm thú hất xăng thì làm thế nào? Chúng ta không thể để lại bất cứ hậu hoạn nào.”
Sự nghi ngờ của cô biến mất ngay tức khắc, cô giơ ngón tay cái lên: “Có lý! Anh hai đúng là biết cách làm thế nào đề phòng chuyện chưa xảy ra!”
“Bởi vì thế giới này rất nguy hiểm.” Bùi Triệt quay sang nhìn Điền Thiện đang mất hồn mất vía, tựa sát tai cô: “Em phải biết trên đời này người thích em nhất là ai, ai sẽ là người không làm tổn thương em, lòng tốt của những người khác đều là giả.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận