Chương 25

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 25

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi lên xe ngựa, Đỗ Yểu Yểu, lập tức cởi bỏ áo khoác lông cừu màu xanh đen trên người xuống, khách khí để bên cạnh Thẩm Giai.
Bên trong xe ngựa rộng rãi, còn có một chiếc trường kỷ. Lúc đến Đỗ Yểu Yểu mềm yếu nhẹ nhàng dựa vào vai hắn. Lúc về, nàng còn không dám không dám ngồi cùng Thẩm Giai, nửa quỳ trên tấm thảm lông thú mềm mại.
Ấm nước được đun trên lò đồng đã sôi, Thẩm Giai nâng tay áo pha trà, tự mình chậm rãi rót, từ từ uống, coi như không có ai trước mặt.
Hương trà nhàn nhạt.
Đỗ Yểu Yểu khẽ nuốt nước bọt, lăn lộn cả đêm, nàng mới được uống vài ngụm nước trà trong Thái Hòa điện.
Đãi ngộ trước yến tiệc và sau yến tiếc khác biệt quá lớn. Sớm biết như thế thì nàng đã không đi rồi.
Lúc này Thẩm Giải đã trầm ổn trở lại nhưng Đỗ Yểu Yểu lại không chịu được, hắn vẫn đang chờ nàng giải thích.
Vì thế, lời mở màn của nàng luôn là những thứ râu ria: “Ngân Diệp đâu rồi? Nàng đi cùng với ta.”
Sau khi bị khóa lại trong phòng, nàng không hề nghe thấy tiếng của Ngân Diệp nên nghĩ nàng ta đã bị người của Sở Tuân khống chế.
Thẩm Giai bình tĩnh nói: “Đêm nay sẽ trở về.”
“À.” Đối với hắn mà nói thì việc muốn tìm một nha hoàn về không phải việc gì khó.
“Cái áo khoác lông cừu vừa nãy của ta đâu?” Lại hỏi thêm mấy việc nhỏ vặt nó, hình như vừa nãy mới thấy hắn vứt đi rồi.
“Bẩn, vứt rồi.” Thẩm Giai nói ít ý nhiều.
Đỗ Yểu Yểu cảm thấy điều hắn muốn nói không phải là quần áo mà là mình. Nhưng bình thường hắn luôn nhìn nàng kỹ như vậy, sao có thể để cho nàng mặc đồ bẩn như vậy được.
Nàng pha trò: “Cái áo khoác đó năm nay mới làm, về giặt sạch vẫn có thể mặc được.”
Đúng là vẫn có thể mặc được thật. Đỗ Yểu Yểu khi còn ở hiện đại quá nghèo, lông cừu tốt như vậy, nếu như nàng đến trung tâm thương mại sờ một chút thôi cũng chỉ sợ bị nhân viên tiêu thụ nhìn bằng ánh mắt ghét bỏ.
Thẩm Giai nhíu mày: “Trong phủ ngươi thiếu quần áo lắm sao?” Biểu lộ bản thân không muốn nghe nàng nói nhảm nữa.
Đỗ Yểu Yểu tự biết thiết lập của bản thân là tỷ tỷ nhà giàu nhiều tiền, cũng biết Thẩm Giai không muốn nghe nàng nói mấy chuyện không liên quan nữa.
Nói qua nói lại, nói chung là do nàng sợ hãi. Bước lên một đao mà lùi lại cũng một đao, do dự mở miệng đi vào vấn đề chính.
“Đêm nay có một vị ma ma nói bản thân là hạ nhân của Đông cung nên ta mới đi theo sau.”
Chỉ e rằng bản thân nàng đã sớm bị theo dõi, thậm chí ngay cả cung nữ vô tính va vào người nàng kia cũng là âm mưu. Còn vị ‘ma ma Đông cung’ kia đã đứng đó từ trước rồi. Tất cả mọi thứ đều nằm trong kế hoạch của Thần Vương. Thậm chí cả lệnh bài của Đông cung mà một người làm chức vị Vương gia muốn vẫn có thể dễ dàng lấy được.
Chỉ có nàng là không hiểu mọi chuyện, cứ thế ngây ngốc trúng chiêu.
Đỗ Yểu Yểu không muốn thừa nhận bản thân mình ngu ngốc, nhanh chóng bổ sung: “Ma ma đó đưa lệnh bài Đông cung cho ta xem, ta nhất thời không để ý…”
Thẩm Giai nhìn nàng chằm chằm.
Đỗ Yểu Yểu tiếp tục: “Hắn ta không có sờ ngực, chỉ sờ eo…” Đây là biện hộ cho sự trong sạch của bản thân.
Thẩm Giai rời ánh mắt, ngón tay gõ nhẹ lên nắp trà.
“Lời Thần Vương nói chàng đừng để trong lòng. Trước đây ta không hiểu chuyện nên đã làm một số chuyện rất ấy trĩ…” Đỗ Yểu Yểu cân nhắc từ ngữ, cuối cùng vẫn nhận sai nói: “Khiến chàng mất mặt, ta thành thật xin lỗi…”
“Thật sự xin lỗi…” Vậy nên đừng so đo với ta của bây giờ được không?
Cái nồi này thật sự quá nặng, Yểu Yểu nàng không đội nổi.
“Hiện tại chỉ muốn cùng phu quân cử án tề mi, cầm sắt thân mật…” Thẩm Giai đột nhiên hỏi: “Lời này là thật sao?”
Được nhiên là giả rồi!
Tình thế bức bách nên nàng mới phát ngôn như vậy thôi, chỉ cần nghe là được rồi.
Trong lòng Đỗ Yểu Yểu biết bản thân phải biết dỗ hắn, nói ra lời thề son sắt, nghiêm túc, thật còn hơn cả trân châu luôn!
Nhưng khi đối diện với ánh mắt chờ mong của hắn, môi nàng lại ngập ngừng, mãi một lúc lâu sau vẫn không nói lên lời.
Nàng rất ít khi gạt người, yêu hận từ bản tâm.
Đỗ Yểu Yểu muốn nói vài câu vui đùa để đổi chủ đề nhưng Thẩm Giai lại giơ tay ngăn lại, mỉm cười khẽ nói: “Không cần.”
Do dự chính là đáp án nghiêm túc nhất của nàng.
Hoặc là gặp dịp thì chơi, hoặc là hư tình giả ý.
“Thật sự là ủy khuất nàng rồi.” Thẩm Giai nâng cằm nàng, vuốt ve vệt đỏ do Sở Tuân lưu lại, tựa như ôn nhu lại tựa như thương hại nói: “Đáng tiếc, cả đời này Tống Hành Giai không thể nào thao ngươi được.”
Sự yên lặng vừa rồi của nàng khiến mối quan hệ giữa hai người càng trở nên xa cách. Đỗ Yểu Yểu lắc đầu, muốn nói không phải ý đó.
Nhưng Thẩm Giai không thèm để ý đến, buông tay rồi nhắm mắt dưỡng thần.
Sau khi hồi phủ, Đỗ Yểu Yểu nhận được tin tức mới.
Tống Hành Giai đã nhận được bức thư nàng gửi đến Vĩnh Ninh hầu phủ, nói hắn ta không hiểu, mong rằng sau này nàng đừng dựa vào thân phân của mình làm những chuyện người khác không thể tưởng tượng nổi nữa.
Sau khi nhìn thấy gương mặt của Tống Hành Giai ở hầu phủ ngày hôm đó, Đỗ Yểu Yểu nghĩ tới nghĩ lui vẫn không từ bỏ ý định, nóng lòng muốn thăm dò nên đã gửi cho hắn ta một phong thư.
Ngoại trừ người hiện đại ra, không một ai có thể hiểu được nội dung trên đó.
‘Wechat thế kỷ hai mươi mốt, năm năm thi lớn học ba năm mô phỏng của Yêu Yểu.’
Nàng và Thanh Đại thường liên lạc qua điện thoại, Thanh Đại cũng từng gửi cho nàng câu ‘năm năm thi lớn học ba năm mô phỏng’, còn thường xuyên dùng wechat để kiểm tra bài tập của nàng.
Nếu như bọn họ là cùng một người thì nhất định đối phương sẽ hiểu nàng đang nói gì.
Đây chính là ám hiệu thuộc về nền văn minh hiện đại giữa hai người bọn họ.
Mà Tống Hành Giai lại nói hắn ta không hiểu, từ chối vô cùng hợp lý.
Hoàn toàn phù hợp với cách làm của người cổ lớn.
Đỗ Yểu Yểu vừa buồn bức vừa uể oải.
Chẳng lẽ thật sự là chỉ có gương mặt giống nhau còn linh hồn lại là người khác sao? Điều này đã quét sạch một chút hy vọng cuối cùng của nàng ở thế giới này.
“Phu nhân, đại nhân mời người đi qua.” Ngân Diệp lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của Đỗ Yểu Yểu.
Đỗ Yểu vừa mới tắm rửa xong, lúc này chỉ muốn vùi mình vào ổ chăn ấm áp, không muốn đi ra ngoài chút nào. Nhưng vì tiền đồ sau này của mình, nàng chỉ có thể mặc bộ quần áo màu có lệ rồi ra ngoài.
Sau khi vào phòng, Thảm Giai đã tắm gội xong, tiến lại gần là có thể ngửi thấy mùi rượu nhè nhẹ. Hẳn là lúc nãy hồi phủ mới uống.
“Cởi!” Hắn ngồi ở trên giường, hất cằm ra lệnh.
Đỗ Yểu Yểu biết bản thân mình hôm nay đuối lý nên chậm rãi cởi bỏ xiêm y, mặc yếm và tiết khố đi đến trước mặt hắn.
“Lại đây.” Thấy nàng thuận theo như vậy, giọng hắn cũng ôn hòa đi không ít.
Đỗ Yểu Yểu đi đến bên cạnh, Thẩm Giai thuận thế ôm nàng từ bên phải. Phần eo có vết đỏ do Sở Tuân lưu lại, hắn dùng lực, làm nàng đau đến mức hít khí lạnh.
Thẩm Giai ấn nàng ngồi trong lòng mình, vén yếm lên xem kỹ, làn da trắng nõn nà lúc này đã hiện lài vài dấu vết đỏ ửng do bị người ta cố tình để lại, phiếm hồng hơi sưng.
Ngón tay hắn vuốt ve nơi đó, Đỗ Yểu Yểu sợ hắn tức giận tăng lực, nhẹ nhàng rên rỉ: “Đau…”
Thẩm Giai rút tay về. Lông mi đen nhánh rũ xuống, nhìn yếm màu trắng trước ngực nàng.
Mảnh vải hơi mỏng nên không thể che được hai luồng bồng đào cao ngất tròn trịa trước ngực. Đầu ngực hơi nhô ra, dựa theo ngọn đèn mơ hồ có thể nhìn thấy hai điểm hồng hồng.
Lúc này trong mắt Thẩm Giai hiện lên tia dục vọng bị trộn lẫn với một ít cảm xúc khác.
Hắn cúi đầu, khẽ ngửi vú nàng.
Từng đợt hương đào ngọt ngào phả vào mũi hắn, tựa như được tỏa ra từ rãnh sâu thần bí kia.
Hắn há mồm, cắn đầu vú một bên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận