Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không biết có phải Thẩm Giai cố ý khống chế hay không, hoa tâm nàng bị hắn nghiến đến mức phồng lên, mị thịt tê mỏi mà hắn còn ngạnh cổ nói chưa bắn được.
Đủ loại ‘áp bức lợi dụ’ dẫn đường nàng lên trên.
Khi dương vật chọc vào tới cửa tử cung, Đỗ Yểu Yểu cảm thấy mình bị lừa. Tư thế nữ ở bên trên vào quá sâu, một cây thẳng tắp cắm trong cơ thể nàng, cả người như sắp bị hắn xé ra.
Nàng ngồi trên người hắn, hoàn toàn không dám nhúc nhích.
Người khởi xướng tựa như không phát hiện, nhàn nhã thúc giục: “Yểu Yểu mau làm đi, nàng nhàn hạ sao ta bắn ra được.”
Cơ thể vừa triều xuy vốn không có bao nhiêu sức lực còn phải mặc cho hắn cưỡng ép lao động. Đỗ Yểu Yểu ngửa người chống tay lên chân hắn, chậm rãi nhổm người rút ra một nửa, lại lần nữa ngồi xuống nuốt tới tận gốc.
Thịt huyệt mềm nhũn bao vây lấy dương vật tráng kiện, dâm thủy theo động tác rút ra chảy xuống tí tách, tưới ướt nhẹp túi cầu dưới thân hắn.
Thẩm Giai không hài lòng, vỗ mông nàng một cái: “Chậm quá, vú còn chẳng lung lay.”
“A…”
Vách huyệt chịu kích thích, hoa tâm trào ra dòng điện nhỏ, Đỗ Yểu Yểu cố nén khoái cảm đứng lên ngồi xuống.
Nàng đương nhiên từng thấy diễn viên trong phim người lớn ngồi lên trên lắc vú thế nào.
Nhưng nàng chịu thôi, huyệt nông, mỗi lần gậy thịt thô dài chọc tới cổ tử cung là nàng mềm nhũn đến không nâng người dậy nổi, mới vài lần đã lại muốn tiết.
“Thẩm Giai… Bên trên không được…” Hai mắt Đỗ Yểu Yểu ngấn nước, đầu óc mê muội.
“Sao lại không được?” Hắn đỡ lưng nàng, ưỡn hông đảo hai cái: “Mau cưỡi!”
Đỗ Yểu Yểu ngậm ngọc hành của hắn lung lay sắp đổ, cắn môi rên rỉ: “Không được… Sẽ tiết mất…”
“Nàng đã tiết hai lần, không cho phép tiết nữa!” Thẩm Giai vỗ mông nàng vang dội, xoa âm hộ trắng nõn trêu chọc: “Huyệt của nàng thật là vô dụng, nam nhân vừa đi vào đã muốn cao trào, thật dâm đãng.”
“Đừng… Ưm…”
Đỗ Yểu Yểu ngậm hắn trong người co rút mãnh liệt, kìm nén khoái cảm cực điểm mà nức nở: “Phu quân, Yểu Yểu không nhịn được…”
Thẩm Giai bắt lấy hai mông nàng, dùng sức mà cắm, ngoài miệng còn ra lệnh: “Không nhịn được cũng phải nhịn, không được cao trào!”
Ngón tay chạm tới cúc huyệt của nàng, hắn đưa nửa đầu ngón tay tiến vào uy hiếp: “Nếu nàng không nhịn được cao trào, ta không rõ mình sẽ làm gì đâu.”
“Hu hức… Không cần… Không cần giang giao…”
Nàng nói rất lúng búng, Thẩm Giai nghe không rõ lắm, lớn khái là không cho nhập hậu huyệt.
Hắn rút tay ra dụ dỗ: “Ngoan, tự nàng cưỡi đi.”
Đỗ Yểu Yểu không ngồi dậy nổi, chỉ có thể ghé vào người hắn vặn vẹo mông, không đứng dậy, ghé vào hắn trên người vặn vẹo mông, vào sâu ra nông, co rút hoa tâm mút đỉnh quy đầu.
Thẩm Giai vén tóc dài của nàng tới sau vai, vuốt ve tấm lưng bóng loáng của nàng trấn an: “Yểu Yểu rất tuyệt, xoay giỏi quá, hút rất tốt.”
Hắn nhân lúc nàng ngồi xuống cố ý vô tình cắm càng sâu.
Cửa tử cung hút thẳng đỉnh quy đầu, linh khẩu chảy ra sơ tinh, dâm thủy thuận theo cổ tử cung chảy xuống, nhỏ vào mã mắt.
Dịch nhiệt tưới xuống, cảm giác sung sướng không thể tả.
Eo Thẩm Giai run lên, quy đầu nhảy đánh hai cái, muốn bắn.
Đỗ Yểu Yểu phản ứng mãnh liệt hơn cả hắn, quẫy đạp khóc ròng: “Muốn tiết… Muốn tiết…”
Thẩm Giai hơi rút ra, hít sâu một hơi, ngăn chặn: “Không cho phép tiết.”
“Nào có người như chàng, không cho nữ nhân của mình tiết…” Đỗ Yểu Yểu lý luận với hắn, nàng bị khoái cảm nửa vời bức cho muốn điên, dùng sức ngồi xuống mấy cái, bị gậy thịt quấy đảo trong huyệt.
Thẩm Giai đánh mông nàng trừng phạt nàng phản nghịch, bởi vì dùng sức nên đánh nàng tiết thân, tay chân mảnh khảnh gắt gao quấn lấy hắn, cơ thể không ngừng run rẩy rùng mình.
Chất lỏng nóng bỏng dưới thân như mất khống chế tràn ra, tẩm ướt nửa giường.
Thẩm Giai dùng ngón tay quệt dâm thủy lau lên mặt nàng, cười mắng: “Vô dụng!”
Hắn trở mình đặt người dưới thân, bẻ chân nàng ra hết mức, nhắm thẳng miệng tử cung mềm mại mà va chạm.
Đỗ Yểu Yểu đang cao trào nên chỉ muốn cuộn người lại, kết quả bị người cưỡng ép mở rộng, thừa nhận dục vọng bành trướng bừng bừng của đối phương.
Nàng lại cao trào, âm tinh từ nơi sâu bên trong phun ra.
Thẩm Giai tiến thẳng vào cửa tử cung, thở gấp bắn cho nàng một bụng dịch trắng.
Khoái cảm khôn cùng rốt cuộc cũng giải thoát. Đỗ Yểu Yểu bài trừ dục vọng dần mềm nhũn của hắn ra ngoài.
Chờ đẩy ra ngoài huyệt, hắn lại cứng rắn đặt tại bắp đùi nàng.
Nàng thở ra thì nhiều hít vào thì ít: “Đừng, đừng nữa mà…”
Làm nữa sẽ chết!
Thẩm Giai chỉnh lại tóc rối bên mai cho nàng, chưa đã thèm mà hôn nàng: “Đi phòng tắm.”
Trong thùng gỗ tại phòng tắm, hắn lại ấn nàng muốn làm lần nữa. Tuy rằng không đi vào nhưng đè ấn hạt đậu, trêu ghẹo hoa cúc, mài cọ phần đùi trong sưng đỏ mới miễn cưỡng bắn ra.
Hắn còn dùng ngọc thế chặn huyệt, giữ lại số tinh dịch bắn vào lần đầu, phòng ngừa chảy ra ngoài.
“Trướng như vậy thì sao ngủ được?” Đỗ Yểu Yểu nằm trên giường lớn mềm mại, làm nũng không thuận theo.
Giường lúc đầu cứng rắn cộm người, chăn nệm cũng không mềm mại thế này. Đỗ Yểu Yểu sờ sờ, cảm thấy bố trí có hơi giống phòng nàng.
Thẩm Giai nhấc áo ngủ của nàng lên, đặt tay to lên bụng nhỏ hơi trướng, cười nói: “Trong nàng có ta, trong ta có nàng. Nói không chừng Yểu Yểu ngủ càng ngon.”
Đỗ Yểu Yểu rất muốn trợn trắng hai mắt.
Chó má!
Nàng vô cùng mệt mỏi nên không muốn tranh chấp không đâu, đưa lưng dán lên lồng ngực hắn rồi nhắm mắt lại. Nàng còn đang lo lắng chuyện ban sáng.
“Nếu Hồng Ngạc công chúa giận thì phải làm sao?” Nàng rầu rĩ hỏi.
“Làm sao là làm sao?” Thẩm Giai vùi mặt vào gáy nàng, không muốn nhắc tới.
Đỗ Yểu Yểu cân nhắc dùng từ, thử nói: “Chúng ta thành hôn vài năm, ta không sinh được nhi tử có lẽ là do thân thể có tật. Hồng Ngạc công chúa đang độ thanh xuân, lại có quyền thế, có lợi với chàng…”
“Sau đó thì sao?” Thẩm Giai rút tay về, đẩy nàng ra, giọng nói thoáng cái lạnh xuống.
Đỗ Yểu Yểu im lặng.
“Sau đó nàng cảm thấy ta sẽ làm kẻ phụ lòng, hưu thê cưới người khác?” Thẩm Giai ngồi dậy hỏi lại.
“Không phải…” Đỗ Yểu Yểu sợ tranh cãi với người này, chỉ có thể qua loa tắc trách: “Ta chỉ thuận miệng nói một câu.”
“A!” Thẩm Giai cười lạnh: “Sợ là nàng xuân tâm chưa chết!”
Đỗ Yểu Yểu nửa ngồi dậy, quay đầu nhìn hắn.
Hai mắt đối diện, Thẩm Giai nhả từng chữ: “Wechat thế kỷ hai mốt. Năm năm thi lớn học ba năm mô phỏng của Yểu Yểu.”
“Chàng!” Hắn thật sự xem lén thư của nàng!
Thẩm Giai cười tự giễu, chậm rãi xuống giường khoác áo: “Đúng vậy, ta xem không hiểu.”
Hắn nhướng mày: “Biết vì sao Tống Hành Giai không đáp lại nàng không?”
Đỗ Yểu Yểu căm tức trừng hắn.
Chắc chắn là hắn động tay động chân.
Thẩm Giai thản nhiên thừa nhận: “Bởi vì ta ấn quan ấn của mình trên thư!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận