Chương 33

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 33

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Thư Ngạn ngây người, Sở Đắc cũng ngây ra.
Hôm nay tiểu thiếp bát phòng của Sở Đắc sinh con trai, trong lòng Sở Đắc rất vui nên kéo Lâm Thư Ngạn ra ngoài uống rượu. Ai mà biết tên ngốc Lâm Thư Ngạn này lại gặp ngay mỹ nhân ở sảnh tự chủ động nhào vào lòng hắn ta.
Sở Đắc vỗ tay cười lớn: “Được lắm, được lắm, Lâm huynh thật có số đào hoa, đêm nay sự trong sạch của huynh sẽ giao cho muội muội này.”
Lâm Thư Ngạn ngại ngùng đỏ mặt, y phục của nữ tử đang ở trong lòng rất mỏng nhẹ, đôi bồng đào đập mạnh vào ngực hắn ta, cánh tay mảnh khảnh ôm lấy eo hắn ta, hương thơm nhẹ nhàng xông vào đầu mũi.
Bên tai đã nghe nói nhiều về nữ thanh lâu rất phóng đãng, Lâm Thư Ngạn đẩy nàng nhắc nhở: “Cô nương…” Thị ý rằng giữa chốn đông người mà nam nữ ôm nhau là không phù hợp.
Người bị kéo, Đỗ Yểu Yểu nhẹ lùi cơ thể lại, tay ôm chặt eo hắn ta, nàng khẽ nói: “Lâm công tử, là ta.” Nàng vén tấm mạng che mặt lên, khuôn mặt thanh tú nhanh chóng lộ ra trước mắt hắn ta.
Nàng dùng khẩu hình nói với Lâm Thư Ngạn: “Cứu ta.”
Lâm Thư Ngạn sửng sốt.
Đỗ Yểu Yểu không thể tiếp tục giải thích, nhanh chóng che mặt lại vùi đầu cọ sát vào vai hắn ta: “Công tử, lâu rồi không gặp…” Giọng nói du dương.
Điệu bộ y hệt như kỹ nữ trong thanh lâu.
Một tay của Lâm Thư Ngạn đặt lên vai nàng, tay kia đặt vào eo nàng, phần tay áo to rộng che đi dáng vẻ lồi lõm lung linh ở bên dưới tấm vải mỏng, khiến người ta tưởng tượng xa vời.
Tình chàng ý thiếp, mọi người thu lại tầm mắt, hóa ra là một đôi uyên ương đã biết nhau từ sớm.
Một thị vệ đi đầu sải bước đến phía trước chắp tay chào hỏi: “Tam công tử, Lâm công tử.”
Đang ở trước mặt mọi người, thị vệ không thể gọi là Sở Đắc Hoàng tử, mà Lâm Ngạn Thư là cháu trai của Lâm tướng, vừa nhậm chức tiến sĩ ở Quốc Tử Giám.
Sở Đắc nhìn thấy y phục của thị vệ thì chắp tay sau lưng rồi ngẩng đầu lên nói: “Ôi, đây không phải là Mục Phong, Mục tổng quản trong phủ của nhị ca sao? Tại sao lại đến đây vậy?”
Mục Phong kính cẩn nói: “Thần phụng mệnh Vương gia làm một chút chuyện.” Sau đó hắn ta quay đầu nhìn về phía Lâm Thư Ngạn, ánh mắt dán vào người Đỗ Yểu Yểu: “Lâm công tử, thân phận của nữ tử này rất khả nghi, thuộc hạ cần phải đưa về Thần Vương phủ để thẩm vấn một số chuyện, xin công tử…”
Lời còn chưa nói xong thì Đỗ Yểu Yểu đã lên tiếng ngắt lời: “Ngạn, Ngạn ca ca, ta không quen biết bọn họ…” Giọng nói dịu dàng lộ rõ sợ hãi, khiến cho trái tim Lâm Thư Ngạn run lên. Hắn ta cúi đầu, hàng lông mi mỏng như cánh bướm bất lực run rẩy ở trên làn da trắng nõn.
Cho dù là chưa từng quen nhau thì Lâm Thư Ngạn cũng cảm thấy bản thân không thể từ chối nàng được. Sở Đắc đã chơi qua rất nhiều nữ nhân, luyện được một đôi mắt tinh tường, một đôi tai tốt. Vừa rồi nhìn thấy thân hình quen thuộc của nữ tử này, lại nghe nàng lên tiếng thì trong lòng cũng ngạc nhiên sửng sốt.
Đây không phải là phu nhân của Thẩm Giai sao?
Ban ngày, lúc bọn họ còn đang ở trong Đông Cung, Thẩm Giai nghe hạ nhân bẩm báo nói Đỗ Yểu Yểu đến chỗ của Hồng Ngạc công chúa để dự tiệc thưởng hoa. Hắn nghe xong liền lo lắng không yên chạy đi, hắn ta và Thái Tử còn đùa rằng Thẩm Giai này không có tiền đồ, nói không chừng sau này sẽ trở thành thê nô.
Quan trọng là, tại sao Đỗ Yểu Yểu lại từ buổi tiệc chạy đến thanh lâu? Lại còn bị người của Thần Vương truy đuổi?
Sở Đắc lớn lên ở trong cung, rất nhanh đã có thể đoán ra đây nhất định chuyện xấu xa của Hoàng gia.
Hắn ta chậm rãi đi đến trước mặt của Lâm Thư Ngạn, thân hình mập béo của hắn ta che khuất tầm nhìn của Mục Phong, bịa chuyện hét lên: “Mấy người thị vệ các ngươi thật sự là ăn gan chó rồi, rõ ràng nữ tử này là Dao Nương, người mà Lâm huynh của ta đã nâng niu trong thanh lâu này bấy lâu nay. Nói không chừng trong bụng đã có dòng dõi của Lâm gia, là chắt trai của Lâm tướng, thân phận nàng ta khả nghi ở chỗ nào? Các người mà đưa về Vương phủ thì đoán chừng nhị ca đó của ta lại thấy sắc sinh ý, muốn chiếm lấy mỹ nhân luôn đấy.”
Danh tiếng Thần Vương phong lưu không thua gì Sở Đắc, lại thích chơi đùa với nữ nhân đã có chồng, đã có tin đồn trên phố từ lâu.
Mục Phong không nói nên lời, rõ ràng hai quý nhân này quen biết với Ngự sử phu nhân nên mới cố ý giúp đỡ nói lời bao che.
Đang lúc do dự thì bên ngoài có một nhóm người tiến vào, giọng nói lạnh lùng của Thẩm Giai vang lên: “Từ khi nào mà Thần Vương phủ lại trở thành nơi thẩm tra, xử án vậy? Bổn quan chủ quản Ngự sử đài và Hình bộ, nói chuyện rất nhiều với Đại Lý Tự nhưng chưa bao giờ nghe qua chuyện này.” Ngữ khí ẩn chứa sự mỉa mai.
Lồng ngực Mục Phong đập mạnh, bản thân muốn bắt Ngự sử phu nhân thì Ngự sử đại nhân đã tìm đến rồi. Thân hình thẳng tắp của hắn bước tới, gương mặt lạnh lùng, toàn thân hắn toát lên vẻ uy nghiêm không cho phép ai nghi ngờ.
Mục Phong không dám chất vấn, Ngự sử đài là cơ quan giám sát của triều đình, phụ trách giữ trật tự và vạch tội các quan viên và cũng tham dự vào thẩm tra xử lý các vụ án lớn của Hình Bộ và Đại Lý Tự, nắm quyền giám sát thẩm tra trong tay.
Hắn ta chỉ là thị vệ của Thần Vương phủ, không thể vượt quá chức phận đi bắt người tra án, vậy nên hắn ta phải dùng tên mã phu ở trên lầu làm màn che cẩn trọng diễn đạt: “Thẩm đại nhân, nữ tử này có dáng vẻ khả nghi, dường như là hung thủ giết người, có người đã tận mắt nhìn thấy nàng ta đã giết một tên mã phu Nam Chiếu ở trong căn phòng trên lầu ba. Đúng lúc Thần Vương ở trong lầu nghe được tin này, vì muốn cho Công chúa của nước Nam Chiếu một lời giải thích nên Vương gia lệnh cho tại hạ đợi ở đây để bắt hung thủ thật sự.”
“Hả?” Thẩm Giai thản nhiên ngước mắt lên: “Thần Vương sao?”
“Vương gia có việc nên về trước rồi.”
“Vậy các ngươi ngây ra đây làm gì?” Sở Đắc chen vào chế giễu, lớn tiếng chỉ huy lính mà Thẩm Giai mang đến: “Ngự sử đại nhân tra án, lập tức đưa những người không liên quan đi đi.”
‘Những người không liên quan’ là bao gồm nhóm người của Mục Phong. Bắt phu nhân của người ta lại bị người ta bắt được, chuyện này làm… Mục Phong lập tức có thể tưởng tượng ra cơn thịnh nộ của Thần Vương.
Đối diện với tình hình ở thế yếu lại không được đi, Mục Phong cúi đầu khom lưng, ra vẻ nói: “Vậy làm phiền Thẩm đại nhân rồi.”
Định mang người chuẩn bị rời đi thì Thẩm Giai nhếch môi cười nhạo sau lưng hắn ta: “Giúp ta chuyển lời này về cho Vương gia các ngươi, món quà lớn hôm nay Thẩm mỗ đã nhận rồi, ngày khác xin hoàn trả gấp đôi.”
Nó mang ý nghĩa xé nát lớp mặt nạ, Mục Phong chỉ dám nghe không dám nói.
Vừa nhìn đã biết Thẩm Giai đã nhận ra phu nhân nhà mình. Bàn tính của Thần Vương chơi quá vụng về trước mặt người khác như thế, nhất thời Mục Phong không biết nên trách bản thân uống rượu chơi gái làm hỏng chuyện hay là hận vì đi theo Thần Vương – một chủ tử với thủ đoạn hèn hạ này.
Đi phá hoại thê tử của người khác không phải là chuyện một nam tử nên làm.
Binh lính xua đuổi những khách làng chơi và kỹ nữ ồn ào, Thẩm Giai xua tay ý bảo họ ra ngoài.
Đại sảnh lúc này chỉ còn lại Sở Đắc, Lâm Thư Ngạn, Đỗ Yểu Yểu và Thẩm Giai.
Khi Sở Đắc che tầm nhìn của thị vệ Vương Phủ thì Lâm Thư Ngạn đã cởi áo ngoài của mình khoác lên người Đỗ Yểu Yểu.
Hai người đứng mặt đối mặt giống như là tình nhân.
Mọi người rời đi, Đỗ Yểu Yểu biết bản thân phải tỏ ra là một nữ tử yếu đuối nên nhanh chóng bổ nhào vào trong lòng Thẩm Giai, khóc nức nở: “Phu quân, cuối cùng chàng cũng đến rồi.”
Không nhắc đến cuộc gặp gỡ thì ai cũng vui.
Nhưng đôi chân nàng như chì, không nhấc lên được. Ở trong phòng Sở Tuân lá mặt lá trái, nàng rất hy vọng hắn đến. Đấu trí với tên mã phu, điên cuồng chạy thoát thân, nàng khẩn thiết mong hắn ở trên trời rơi xuống.
Nàng lo lắng, sợ hãi, hoảng hốt… Ở trong thời điểm vô cũng nguy hiểm sốt sắng, nàng lao vào trong vòng tay Lâm Thư Ngạn, sau khi tìm được tia hy vọng sống sót thì cuối cùng hắn cũng đến.
Đỗ Yểu Yểu biết mối quan hệ là bạn tình thì không nên cưỡng cầu quá nhiều, nhưng chuyện này lại bắt nguồn từ Hồng Ngạc. Hồng Ngạc ở trong sách là nốt ruồi chu sa của hắn, mà ở thế giới hiện thực này cũng bị ám ảnh bới hắn.
Đỗ Yểu Yểu không thể không trút giận lên hắn, nàng không động, Thẩm Giai động.
Thẩm Giai nhìn thấy tư thế tương đối của Lâm Thư Ngạn và Đỗ Yểu Yểu và chiếc áo khoác trên người của nàng thì trầm mặt một lúc lâu.
Ánh mắt của hắn thất thường, Sở Đắc sợ ánh mắt của Thẩm Giai đốt một lỗ trên lưng của Đỗ Yểu Yểu nên vội bật cười ha ha: “Tẩu tẩu đã quá sợ hãi rồi, Thẩm huynh về nhà phải dỗ dành tẩu ấy nhiều hơn.”
Thẩm Giai vừa đi vừa cởi áo ngoài ra, không trút bỏ chiếc áo của Lâm Thư Ngạn mà trực tiếp khoác lên vai của Đỗ Yểu Yểu. Hắn bế nàng lên, từng bước kiên định đi ra bên ngoài.
Gương mặt của Đỗ Yểu Yểu vùi vào trong lòng hắn, co tay ở trước ngực, lúc đi ra khỏi thanh lâu thì nghe hắn nói: “Xin lỗi, Yểu Yểu, ta đến muộn rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận