Chương 34

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 34

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chim Đậu Đậu: Là đồ chơi tình dục dành cho nữ ở thời hiện đại
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống, Đỗ Yểu Yểu cứng rắn cắn lấy môi, nắm chặt lấy cổ áo trước ngực để không phát ra tiếng khóc.
Đến muộn, nàng có thể nói gì đây, hắn đến vì tình cảm phu thê, không đến vì bổn phận của bạn tình. Nhưng con người như thế này thật kỳ lạ, trải qua sự sợ hãi kinh hồn, chịu đựng cơn mưa to bão táp thì trong lòng vẫn rất kiên cường không hề sợ hãi.
Nhưng lại vì một cái ôm ấm áp, một lời nói dịu dàng lại chọc trúng vào con tim mềm yếu, sống mũi cay xè, hốc mắt nóng lên.
Đỗ Yểu Yểu tự cho rằng mình không phải là người hay khóc, nhanh chóng kìm nén lại tâm trạng bị chạm đến.
Sau khi lên xe ngựa, nàng dần bình tĩnh lại. Ngoại trừ đôi mắt đỏ và đôi môi bị cắn đến trắng bệch thì hầu như không thấy được là nàng đã khóc.
Thẩm Giai đắp cho nàng một tấm chăn len dày, nàng ngồi trên chiếc ghế nhỏ cố nở một nụ cười nói với hắn: “Cảm ơn.”
Không phải là cảm ơn tấm chăn len mà là đã cho nàng thể diện khi rời khỏi thanh lâu. Không nhất thiết phải nói rõ thì hai người cũng hiểu. Thẩm Giai nghe nàng nói ‘Cảm ơn’, trái tim liền đập loạn nhịp rồi chăm chú nhìn nàng rất lâu.
Đỗ Yểu Yểu cố tỏ ra thản nhiên, Thẩm Giai để nguội chậu nước ấm rồi thấm ướt chiếc khăn tay, lặng lẽ lau mặt, lau tay cho nàng, cởi đôi giày thêu, nhấc chân nàng lên lau cẩn thận.
Đỗ Yểu Yểu không nói lời nào, để mặc hắn.
Cuối cùng Thẩm Giai muốn cởi bỏ hai lớp áo ngoài của nam nhân trên người nàng xuống, Đỗ Yểu Yểu tưởng hắn muốn giúp nàng lau cơ thể liền đẩy ra nói: “Không cần, trở về ta sẽ tự rửa.”
Hai tay Thẩm Giai ấn lên vai nàng, tạo thành một tư thế không dễ cự tuyệt. Đỗ Yểu Yểu không từ chối nữa, hắn cởi chiếc áo ngoài màu xanh thẫm trên người nàng xuống, mở cửa xe ra, thuận tay ném vào trong màn đêm thăm thẳm.
“Này, đó là của Lâm công tử…” Một lời nhắc nhở.
“Ta đền.” Thẩm Giai kiên định nói.
Ngươi đền thì ngươi đền đi, bằng lòng ăn dấm thì để ngày mai ta mua gạo ủ cho ngươi một hũ dấm.
Đỗ Yểu Yểu không có cách nào đánh giá được tính chiếm hữu kỳ quặc này của hắn.
Hắn ngồi xuống trước mặt nàng, đưa tay ra kéo tấm chăn len trên người nàng xuống. Đỗ Yểu Yểu kéo chặt không buông: “Đừng… ta lạnh…”
Lúc đầu thì lạnh, nhưng lửa than ở trong xe nóng lên khiến cơ thể nàng từ từ ấm lại.
Lúc cởi chiếc áo khoác màu xanh thẫm đó ra không biết hắn đã nhìn thấy bao nhiêu vết đỏ ở trên ngực.
Lần trước vì một vết ở trên eo mà hắn đã làm loạn ghê như vậy ở trên giường rồi, lần này không những ngực mà có lẽ là ở trước huyệt cũng có, Đỗ Yểu Yểu thật sự sợ thú tính của người này bộc phát thì sẽ ‘cưỡng hiếp’ nàng.
Thẩm Giai nắm tay nàng, ánh mắt khẽ rũ xuống, dịu dàng dỗ dành nói: “Để ta xem.”
Nhìn rồi thì huyết áp của ngươi có tăng cao cũng đừng trách ta, ai bảo cơ thể này có làn da mềm mại cơ thể nuột nà như vậy chứ.
Đỗ Yểu Yểu rút tay lại, cố gắng giả vờ không có chuyện gì khác rồi nằm xuống. Thẩm Giai bỏ chiếc chăn len sang một bên, cởi bỏ chiếc áo mỏng, bên trong là y phục ba tư, mảnh vải thêu màu đỏ ôm lấy bộ ngực trắng như tuyết, nơi riêng tư quyến rũ, trên khe ngực và đùi còn có một vài vết xước.
Hắn kiểm tra trên dưới một lúc lâu, ánh mắt dần trở nên u ám. Sau đó Thẩm Giai đột nhiên cúi đầu xuống. Đỗ Yểu Yểu tưởng rằng hắn nổi giận muốn cắn nàng nên sợ hãi co người về phía sau: “Đừng…”
Thân trên lạnh, áo ngực bị hắn xé làm hai, bộ ngực mềm mại lộ ra, bên trên còn có dấu bóp nặn.
Đỗ Yểu Yểu lo lắng dùng tay che lại, khẽ nói: “Đừng nhìn nữa, không có gì hay để xem cả…”
Thẩm Giai cương quyết tách tay nàng ra, cổ tay mảnh khảnh như xiềng xích giữ chặt hai tay nàng sang hai bên đỉnh đầu, ánh mắt dồn vào hai điểm anh đào mềm mại cao ngất. Đầu vú hồng mềm, như nụ hoa chứa đựng hương thơm, chưa hề có dấu vết của mưa gió tàn phá.
Sắc mặt của hắn hơi dịu lại, hắn há miệng ra ngậm vào một bên vú của nàng.
Bình thường hắn không bao giờ khách khí với nàng, ngay cả bú mút cũng ước chừng như muốn nhai nát da nàng, hiện giờ đã dịu dàng hơn nhiều.
Đầu lưỡi mềm mại bao lấy điểm đỏ, nhè nhẹ thăm dò rồi ăn cho đến khi nó căng lên tròn xoe mới đổi hôn đến điểm khác.
Mút cho đến khi hai đầu vú có vết đỏ che phủ vết xước nhào nặn ban đầu.
Cách săn sóc ân cần người tình bé nhỏ, trong khóe mắt Đỗ Yểu Yểu đầy chua xót, ngọ nguậy nói: “Đừng ăn nữa…”
Che đậy không có nghĩa là không có, đã xảy ra tức là xảy ra rồi.
Thẩm Giai nhả ra, đầu cúi xuống lướt qua eo và bụng nàng, xé rách chiếc váy ngắn của nàng rồi vùi đầu vào trong đó.
Hơi thở ấm nóng của hắn phả ra bên ngoài hoa huyệt trần trụi của nàng, Đỗ Yểu Yểu khép chân lại từ chối: “Chàng đừng như vậy…”
Thẩm Giai tách đùi của nàng ra, đồng thời ánh mắt nhìn chằm vào nơi huyệt hoa, có rất nhiều dấu móng tay trên mu hình gò đất, thịt sò ở vành môi hoa vẫn đóng khít như lúc trước, phần thịt mềm như được bảo vệ bởi vỏ sò một cách hoàn hảo.
Hắn tách ra, lỗ huyệt nhỏ bé hơi hé mở và thấm ra một chút dịch nhờn, có lẽ là vừa rồi do hắn liếm vú quá kích thích nên mới gợi tình. Ngửi một cách cẩn thận sẽ có phảng phất một chút hương tanh ngọt quấn quýt ở đầu mũi.
Đỗ Yểu Yểu không biết cuối cùng hắn muốn kiểm tra cái gì nên đá chân thúc giục: “Xem xong chưa?”
Nếu như kiểm tra một nữ tử đã thất thân hay chưa thì chỉ cần liếc nhìn qua ở phần cơ thể dưới sẽ biết liền chứ đâu cần nghiên cứu lâu như vậy.
Sự khác biệt giữa cắm vào và chưa bị cắm vào, người khác có thể chưa thử qua, nhưng hắn đã dùng qua rất nhiều lần như vậy vẫn chưa rõ sao?
Thẩm Giai nhìn chăm chú thật sâu vào hoa huyệt màu hồng, trong đôi mắt hắn như có hai đốm lửa bốc cháy, giữa hai cánh hoa có một hạt đậu tròn dễ thương ẩn bên trong thịt sò mềm mại, tròn tròn, nhỏ nhỏ giống như quả anh đào đỏ mọng treo trên đầu cành, trơn bóng và hợp khẩu vị.
Hắn đưa tay muốn chạm vào, nhưng Đỗ Yểu Yểu khó chịu vì bị kiểu kiểm tra cơ thể quá sâu xa như thế này của hắn, đạp một phát vào vai hắn: “Thẩm Giai, chàng phải chú ý, sau này nhớ tìm cho được một cô nương sạch sẽ, không nhất thiết phải miễn cưỡng.”
Nàng nói rất khéo léo, nếu như chê nàng đã bị người khác sờ vào thì cứ việc đi tìm cuộc sống mới.
Nam nhân thời cổ lớn đều thích tìm phiền phức, đặc biệt là nam chính như Thẩm Giai, thèm muốn cơ thể của thê tử, cơ thể của thê tử có chút tì vết thì ai biết được có làm tổn hại đến thể diện của chủ nghĩa nam tử kiêu ngạo không được phép xâm phạm đến của hắn hay không.
Thẩm Giai không trả lời, tóm lấy đùi nàng, há miệng hút lấy hạt đậu đó.
Đỗ Yểu Yểu ngẩng đầu hít một hơi thật sâu, hắn cắn quá chuẩn xác, ngay cả con chim Đậu Đậu cũng bì không kịp, lại không cần phải khởi động công tắc tìm kiếm.
Cơn cực khoái đó nàng vô cùng quen thuộc, áp lực học tập vào năm cuối cấp rất lớn, nàng mua đồ chơi nhỏ để giải tỏa căng thẳng tại phòng ký túc không người, hết lần này đến lần khác tự làm cho mình đạt khoái cảm mà không cần xâm nhập âm đạo.
Nàng nhớ có lần sau khi tự sướng xong thì Thanh Đại ca ca gọi điện cho nàng, nghe giọng nàng xong lập tức gác máy, nàng không hiểu, hỏi lại.
Thanh Đại lại nói, quá đáng yêu.
Ẩn ý đằng sau đó là dó hắn chịu không nỗi, có thể là đã cứng rồi?
Đó là lần duy nhất lời lẽ có mức độ không rõ ràng.
Thanh Đại vẫn luôn chính trực như vậy, Đỗ Yểu Yểu lại nhớ đến khuôn mặt tương tự như vậy của Tống Hành Giai.
Hạt đậu âm vật mềm mại, ngậm chặt trong miệng sợ sẽ bị hỏng nên Thẩm Giai nhẹ nhàng bú mút.
Đây là lần đầu tiên hắn hôn nàng, nghe Đỗ Yểu Yểu lẩm bẩm một cách thờ ơ nên Thẩm Giai có chút nghi ngờ, hắn hôn không tốt sao? Quá dịu dàng quá nhẹ nhàng sao?
Hắn đâu có biết Đỗ Yểu Yểu là một ‘nữ chiến sĩ’ ở thời hiện đại được huấn luyện qua bậc ba của đồ chơi tình dục chim Đậu Đậu. Kích thích âm vật một cách thông thường chỉ được xem là một món ăn khai vị đối với nàng.
Thẩm Giai không hiểu nhưng sẽ tăng thêm cường độ cho nàng, hắn ngậm chặt vào đầu hạt đậu giống như mút nhai nát vỏ đậu rồi nuốt luôn phần thịt hồng và nước.
“A đừng… đừng mạnh như vậy, ư…” Đỗ Yểu Yểu bỗng chốc uốn éo rên rỉ một hồi mới thay đổi giọng điệu.
Nếu như nói miệng của Thẩm Giai vừa rồi giống như chim Đậu Đậu khiến cho nàng tận hưởng sự liếm bú thì bây giờ lại đột nhiên nhảy đến bậc ba buộc nàng phải chạy nước rút để đạt cực khoái.
Nàng duỗi chân vùng vẫy, ngón chân đạp lên vai hắn cuộn lại thật chặt, những vòng ánh sáng mập mờ kéo nàng xuống, toàn bộ cơ thể bị lôi cuốn vào vòng xoáy khoái cảm.
“Thẩm Giai…” Lỗ huyệt nhỏ co rúm lại, một tia nước bắn vào dưới cằm và cổ hắn, Thẩm Giai buông bỏ âm vật, làm dịu đi sự run rẩy của thịt sò rồi đưa đầu lưỡi tiến vào huyệt khẩu nơi phun nước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận