Chương 37

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 37

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đỗ Yểu Yểu vô cùng xấu hổ, nàng che mắt hắn lại: “Không được nhìn, không được nhìn, hừ hừ…”
“Nhưng nàng làm bẩn ta rồi.” Lông mi của Thẩm Giai cọ vào lòng bàn tay trêu đùa nàng. Khi hắn nói thì yết hầu hắn chuyển động, Đỗ Yểu Yểu tức giận há miệng ra cắn, Thẩm Giai vỗ về lưng nàng cười nói: “Đừng, Yểu Yểu, để lại dấu vết thì ngày mai lên triều sẽ không thể gặp người khác.”
Bờ môi đỏ mọng của Đỗ Yểu Yểu hạ xuống rồi vồ lấy miếng thịt ngon trên vai hắn mà cắn mạnh.
Thẩm Giai không ngờ nàng thật sự cắn nên hắn đau đớn kêu lên: “Vẫn còn sức như vậy sao? Chi bằng dùng bên dưới cắn đi.
Dương vật mềm nhũn lại cứng, đứng thẳng lên trong huyệt của nàng, uy phong lẫm liệt đâm vào trong nhụy hoa.
“Đừng đến nữa…” Lên đỉnh mấy lần rồi nên thật sự không chịu nỗi nữa.
Thẩm Giai nghe trong giọng nói của nàng có hơi kiệt sức, mệt mỏi rã rời nên trả lời: “Được, nàng nghĩ ngơi một lúc đi.”
Đỗ Yểu Yểu vừa nhắm mắt thì nghe Thẩm Giai hỏi: “Đúng rồi, cách gọi ‘Ông xã’ thực sự là phương ngữ ở vùng quê Thanh Châu chỗ nàng sao?”
Trái tim Đỗ Yểu Yểu đập mạnh không hiểu hỏi: “Sao vậy?” Lúc trước nàng đã nói với hắn rõ ràng về hàm ý của từ này rồi.
Thẩm Giai nhìn nàng trầm ngâm khẽ cười: “Trong Ngự sử đài của ta cũng có một vài quan viên là nhân sĩ của Thanh Châu, nhưng bọn họ chưa bao giờ nghe qua cách gọi ‘Ông xã’ này.”
Đỗ Yểu Yểu: “…”
Ăn củ sen mà lớn lên à? Sao mà đa nghi như thế chứ?
Đỗ Yểu Yểu già mồm lắm lý lẽ phản bác lại: “Cùng ở một nơi, cách nhau mười dặm tám thôn, phương ngữ đâu phải giống nhau, có gì mà khác lạ chứ.” Nàng bổ sung thêm: “Đây là khi ta ra ngoài dạo chơi đến một ngôi làng ở trong núi hẻo lánh nên học được nó đấy.”
“Ồ, vậy sao?” Giọng điệu của Thẩm Giai bán tín bán nghi không biết là đang cười hay đang chế nhạo: “Không nhìn ra Yểu Yểu nhà chúng ta lại thỉnh giáo khiêm tốn như thế.”
“Chàng có nhiều chỗ chưa nhìn ra lắm.” Đỗ Yểu Yểu lẩm bẩm.
Thẩm Giai cắn tai nàng cười khẽ, nói: “Vừa rồi nhìn thấy vẻ quyến rũ đang vui cực độ của Yểu Yểu thì ta nghĩ rằng cách gọi ‘Ông xã’ không phải là bịa ra để lừa dối ta đâu.” Hắn dỗ dành: “Ngoan nào, gọi thêm một lần nữa.”
Đỗ Yểu Yểu giả chết vờ không nghe thấy gì cả, nhụy hoa bị đâm mạnh, Đỗ Yểu Yểu ưỡn bụng và buộc phải nhanh nhẹn kêu lên: “Ông xã.”
Bất giác đã đến sơn trang rồi, Đỗ Yểu Yểu buồn ngủ đến mức không mở mắt ra được, và để mặc Thẩm Giai bế nàng xuống xe, tắm rửa cho nàng, cuối cũng nằm xuống trên chiếc giường êm ái và chìm vào giấc ngủ.
Không biết là trôi qua một canh hay là đã qua một đêm, nàng quay lại chái nhà kia ở thanh lâu một cách khó hiểu.
Đầu của tên mã phu có đôi mắt hí kia vẫn đang chảy máu ở trên giường, nàng ném chiếc gương đồng bị dính máu đi rồi quay lưng muốn bỏ chạy.
Tên mã phu đó bất thình lình lăn xuống giường tóm lấy chân nàng và ấn nàng xuống bên dưới.
Khuôn mặt hắn dính đầy máu cưỡi trên người nàng, đôi mắt thù hằn ứ máu trừng nàng, hai tay nắm chặt cổ nàng mà khua khoắng: “Ngươi là một nữ nhân ác độc, tại sao ngươi lại giết ta, bên trên ta còn có người già, bên dưới ta còn có trẻ nhỏ… tiện nhân, người đền mạng cho ta.”
Đừng đừng, Đỗ Yểu Yểu bị nhéo đến sắc mặt tím tái, mặt trợn trừng, nước bọt từ trong khóe miệng chảy ra: “Ta không muốn… giết… muốn… chạy…”
“Độc phụ, tiện nhân.” Mã phu hét lớn dùng hết sức nhéo vào tay nàng.
“Đừng, đừng, ha a a a a…”
Đêm khuya thanh tĩnh đột nhiên có một tiếng hét inh ỏi bên gối vang lên, mượn ánh sáng của vầng trăng Thẩm Giai lờ mờ thấy Đỗ Yểu Yểu hoa tay múa chân toàn thân run rẩy, giống như đang rơi vào ác mộng.
“Yểu Yểu, sao vậy?” Thẩm Giai ôm lấy thân nàng, ai biết được vừa mở mắt ra đã loáng thoáng nhìn thấy khuôn mặt của hắn nên sợ hãi giật mình co người vào trong chăn lăn vào trong góc giường.
Thẩm Giai không rõ nên thăm dò gọi lên: “Yểu Yểu.”
Trả lời hắn là một giọng nức nở, yếu ớt bi ai của một nữ tử. Hắn xuống giường cầm đèn, vén tấm màn trướng lên.
“Yểu Yểu, không sao.” Âm thanh ấm áp trấn an, đưa hai cánh tay về phía nàng.
Đỗ Yểu Yểu rụt rè đưa đầu ra, đôi mắt rưng rưng nhìn chằm hắn không hiểu ý, một thiếu niên mặc y phục Trung Quốc màu trắng trơn, nước da ngăm đen, tướng mạo vô cùng tuấn tú điển trai, đôi môi mỏng, điểm tô thêm vài phần lạnh lẽo cho hắn như tuyết băng giá trên đỉnh núi và ngọc lạnh trong suối nước.
Vào lúc này hắn khẽ cười với nàng, vẻ mặt chứa đựng sự ân cần thân thiết. Đỗ Yểu Yểu cảm thấy lạnh vô cớ. Vì để chạy trốn khỏi sự kiểm soát của Sở Tuân và Hồng Ngạc mà nàng đã dụ dỗ tên mã phu Nam Chiếu rồi ra tay đánh chết hắn ta.
Mà người ở trước mắt có lẽ là hung thủ sẽ gây ra cái chết cho nàng trong tương lai, một chữ sắc cũng sẽ khiến cho nam nhân rơi vào cái chết, tên mã phu có thể chết, Thẩm Giai có thể chết không? Nếu Thẩm Giai chết thì sao? Vậy bản thân không cần lo lắng sợ hãi nữa, có lẽ sẽ quay về quê hương Thanh Châu yên ổn sống qua ngày.
“Yểu Yểu?” Thẩm Giai thấy nàng ngây người ra nên lại gọi to.
Đỗ Yểu Yểu định thần lại.
Không, Thẩm Giai không thể chết, cho dù đêm nay khi nàng xuống xe vẫn đang còn ngủ mê man nhưng bản thân vẫn nghe thấy tiếng vó ngựa theo sau, bất luận là hắn đi đâu chắc hẳn sẽ có một đội quân ám vệ đi theo sau.
Là tâm phúc hàng đầu của Thái tử thì nhất định Thái Tử sẽ bảo vệ hắn chu toàn, không biết đằng sau lưng có bao nhiêu lính mật đến từ Đông Cung.
Nếu như Thẩm Giai xảy ra chuyện thì chắc chắn Thái Tử là người đầu tiên không tha cho nàng, làm không tốt sẽ còn liên lụy đến toàn bộ người nhà của nguyên chủ. Ngay cả khi nàng có chết cũng không chịu thừa nhận, chống lại được sự thẩm tra của Thái Tử nhưng có thể nào sẽ vì thế mà thay đổi tình tiết trong sách không ‘Nam chính chết, Thái Tử yếu thế không thể đăng cơ và bảo Sở Tuân lên làm Hoàng Đế…’
Nàng cũng như vậy, sẽ không có con đường nào để sống sót.
Suy nghĩ tới lui hàng trăm nghìn lần, Đỗ Yểu Yểu hạ mắt che giấu, thút thít nói: “Khát, ta muốn uống nước…”
Rất lâu sau, Thẩm Giai mới thu tay về, làm vẻ chợt tỉnh ra rồi nở một nụ cười: “Khóc đến nỗi nước mắt đầy mặt, ta quên mất.”
Rót một cốc nước ấm ở trên bếp đồng ra, ngồi xuống bên giường: “Nào, uống chút nước bù lại đi.”
Đỗ Yểu Yểu ngoan ngoãn dự vào lòng hắn uống xong chén nước trong tay hắn, Thẩm Giai cầm một chiếc khăn trắng lau nước mắt trên má nàng: “Sao vậy?” Hai người lại nằm xuống, Thẩm Giai nhẹ nhàng hỏi dò.
“Gặp ác mộng.” Đỗ Yểu Yểu buồn rầu trả lời
“Ta cũng đoán như vậy.” Thẩm Giai ôm chặt lấy nàng phỏng đoán: “Có phải là vì cái tên mã phu ban ngày đó không?”
“Ừ.” Đỗ Yểu Yểu hỏi: “Hắn thật sự chết rồi sao?”
Nghe Mục tổng quản thuộc hạ của Sở Tuân nói, nàng giết chết tên mã phu, Đỗ Yểu Yểu không biết là thật hay giả.
Thẩm Giai im lặng trả lời không liên quan gì đến câu nàng hỏi: “Yểu Yểu sợ sao?”
Sợ, đương nhiên là sợ, cho dù là nàng giết người để tự vệ nhưng cuối cùng là giết chết một mạng người, ai chẳng có gia đình, chẳng có họ hàng lớn nhỏ.
Đỗ Yểu Yểu nhớ đến bà nội trước khi mất cũng không yên tâm với nàng, trong lòng chua xót khẽ nói: “Chàng có thời gian thì đến chùa giúp cho ta thắp cho hắn một ngọn đèn chong… rồi nhờ sứ thần Nam Chiếu cho người nhà hắn nhiều tiền một chút.”
Một hồi lâu Thẩm Giai vẫn không trả lời.
Hắn nhớ đến lần đầu khi gặp Đỗ Yểu Yểu, đó là lần hắn vào Kinh để đi thi, đối diện khách quán nơi hắn ở là bảo lầu có phần nổi tiếng về thức ăn ngon rượu thơm.
Một đứa trẻ ăn mặc rách rưới đứng bên ngoài cửa ăn xin, không cẩn thận đã đập đầu xuống đất và động vào đôi hài thêu của một nữ tử lộng lẫy. Nữ tử đó lập tức đá vào nó một cái, đứa trẻ ngã lăn ra đất, khóc thút thít hồi lâu rồi không bò dậy nỗi.
Hắn giả vờ đi ngang qua đường ném cho đứa trẻ vài miếng bạc, nữ tử đó vênh váo nhìn trừng vào hắn, sự ghét bỏ không thể diễn tả được.
Từ đó hắn luôn cảm thấy Đỗ Yểu Yểu không phải là người lương thiện. Nhưng sự hoảng sợ và hối hận vào thời khắc này không giống như đang giả vờ.
Lần đầu tiên Thẩm Giai cảm nhận sâu sắc được rằng cùng một cơ thể vậy mà nàng như có hai linh hồn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận