Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn không trả lời, Đỗ Yểu Yểu ngước mắt lên yếu ớt hỏi: “Sao vậy?”
“Không sao.” Thẩm Giai đẩy vào trán nàng hứa: “Sẽ làm xong.”
“Cảm ơn.” Nàng cọ xát trán mình vào bàn tay hắn, rõ ràng là đang lấy lòng.
Thẩm Giai cau mày, quan hệ thân mật giữa hai người chỉ giới hạn ở mức tán tỉnh và hoan lạc, sau khi tỉnh lại thì nàng đối với hắn luôn khách khí không rõ ràng và xa cách.
Bầu không khí ngưng đọng lại, không biết Đỗ Yểu Yểu đã đắc tội hắn ở đâu, bờ môi ấp úng không dám nói chuyện, cẩn thận đưa ngực đến trước người hắn.
Thẩm Giai lùi lại chống người lên, nắm chặt hai cổ tay nàng, ấn cả hai bên đỉnh đầu nàng. Đỗ Yểu Yểu dạng chân ra lộ rõ nửa thân dưới đau nhức, mơ màng hỏi: “Vẫn muốn làm nữa sao?”
Hắn chưa kịp trả lời thì nàng đã nhắm mắt cong lưng đón tiếp: “Chàng nhẹ một chút, có lẽ ta sẽ không sao.”
Thẩm Giai hất cổ tay nàng ra, mặt đầy tức giận: “Trong mắt nàng ta chỉ là một tên não chứa đầy tinh trùng thôi sao?”
Không phải như vậy sao? Trong lòng Đỗ Yểu Yểu kỳ lạ hỏi lại, sau cơn ác mộng, đầu nàng vẫn còn choáng nàng quay người lại: “Chàng không làm vậy ta đi ngủ đây.”
“Không được ngủ!” Thẩm Giai quay người nàng lại, Đỗ Yểu Yểu bị tâm trạng không thể hiểu nổi của hắn làm cho đầu óc mờ mịt.
Khẽ hỏi: “Ta làm sai ở đâu sao?”
Thẩm Giai nhìn đôi mắt mơ màng lại có phần ngây thơ của nàng đột nhiên nói không nên lời nản lòng hôn lên môi nàng: “Sau này, giữa phu thê không cần nói cám ơn.”
“Ừ.” Xem như Đỗ Yểu Yểu đã hiểu điểm mấu chốt của hắn, tính tình người này quá kỳ quặc rồi đấy.
Nàng học hắn cũng hôn lên trên môi hắn, gọi ngọt ngào: “Ông xã.”
Thẩm Giai cúi đầu xuống lại hôn nàng: “Đừng gọi nữa, gọi nữa lại cứng lên rồi.”
Đỗ Yểu Yểu lập tức che miệng an phận, trong phòng ngọn đèn vẫn chưa tàn, hình bóng người đang ôm nhau ngủ ở trên giường phản chiếu lên bức rèm.
Lưng của Đỗ Yểu Yểu tựa vào ngực của Thẩm Giai cong lại như con tôm co quắp trong lòng hắn.
“Yểu Yểu.” Thẩm Giai lên tiếng như thể giảng giải: “Nàng có biết không, chung quy thì vẫn có một số người vì dục vọng của bản thân mà hại chết mình, cho dù là hắn không chết hôm nay thì tương lai cũng sẽ chết.”
Ý thức được Thẩm Giai muốn nói gì, Đỗ Yểu Yểu quay người lại ngước mặt lên ngẩn ngơ nhìn hắn. Thẩm Giai và nàng nhìn nhau: “Nàng cho rằng tội của tên mã phu không đến mức phải chết nhưng nàng đã lỡ tay giết hắn, nên nàng hổ thẹn với hắn và người nhà của hắn phải không?”
Đỗ Yểu Yểu cụp mắt xuống, nàng yên lặng vì bị hắn nói vài phần rất đúng với nỗi lòng của nàng.
Thẩm Giai tiếp tục: “Ta đã nghe hết ngọn nguồn câu chuyện rồi, kỳ hạn cho Sở Tuân để nàng lại cho tên mã phu là lúc nửa đêm, vì nàng có ý muốn ra tay nên giờ Tuất đêm qua tên mã phu đã mất đi tính mạng vì hắn ham muốn làm chuyện đó với nàng.”
“Đêm qua vào giờ Hợi ta đã đuổi đến trong lầu muộn hơn nữa canh giờ so với giờ Tuất, nếu như tên mã phu đó ghi nhớ chỉ thị của Thần Vương giữ nàng đến giờ Tý, từ giờ Hợi đến giờ Tý là nửa canh giờ vậy thì nhất định ta có thể cứu được nàng và tên mã phu này sẽ không chết dưới tay nàng.”
Hắn đánh giá, nói: “Ông trời gây ra thì còn có thể tha thứ được, còn do mình tạo nghiệp thì không thể sống. Người không tuân lệnh chủ tử như vậy thì sớm muộn gì cũng không kéo dài được mạng sống.”
Một người như mã phu sẽ không thể sống lâu nếu làm thuộc hạ của Thẩm Giai. Vì tham lợi ích nhỏ mà làm hỏng lớn sự, không thể cự tuyệt lại cám dỗ thì cho dù là phạm phải lỗi nhỏ cũng nên nhận lấy hình phạt nặng để răn đe người khác.
Thẩm Giai có mấy lời mà không nói thẳng được, may mà hai tên mã phu gặp phải Đỗ Yểu Yểu nên mới có thể còn một tên sống sót, nếu như hắn tự mình cứu người để báo thù ‘Đại lễ’ của Hồng Ngạc thì chắc chắn phải chém đầu hai tên này và đưa đến dịch quán của Nam Chiếu mời bọn họ làm quả cầu đá.
Đỗ Yểu Yểu suy nghĩ lời của Thẩm Giai, quả thật là có vài phần đạo lý.
Giờ Tuất ở thời cổ lớn là tám giờ tối ở thời hiện đại, giờ hợi là chín giờ tối, giờ Tý là rạng sáng, vì nàng muốn chạy trốn nên đã chọn cách quyến rũ nam nhân. Nếu như tên mã phu có thể tuân theo lệnh bỏ mặc không quan tâm, chín giờ đến sáng sớm chỉ cách ba tiếng cũng đủ thời gian để Thẩm Giai cứu nàng rồi.
Nhớ lại lúc Sở Tuân ở trong hiên nhà đập lòng bàn tay vào khung cửa mà mắng lớn: “Hay cho tên Thẩm Giai.”
Đỗ Yểu Yểu tò mò hỏi: “Lúc trước chàng làm gì để đưa Thần Vương đi vậy?”
Thẩm Giai ngây ra một lúc, đột nhiên Đỗ Yểu Yểu nói chuyện người Thần Vương phủ đến thanh lâu gọi Sở Tuân về khiến hắn không phản ứng kịp.
Dùng thủ đoạn không vẻ vang cho lắm nên hắn nói không rõ ràng: “Mời tiểu Thế Tử của nhà bọn họ ra ngoài đi dạo một chuyến.”
Đỗ Yểu Yểu động não một chút liền suy đoán như thế này: “Chàng bắt cóc nhi tử của bọn họ?”
Thẩm Giai chỉ cười mà không nói gì.
Mí mắt của Đỗ Yểu Yểu nhướng lên: “Vậy đứa trẻ thì sao?”
“Nàng trở về rồi, nàng nói xem đứa trẻ thì sao?”
“Ừ.” Đỗ Yểu Yểu gật đầu, nếu như không để ý dặn dò: “Chuyện của người lớn, trẻ con vô tội.”
Là một quyền thần phò trợ Thái Tử đăng cơ trong tương lai thì không có gì kỳ lạ khi Thẩm Giai cài mật thám ở trong Thần Vương phủ. Trước mắt, thế lực của Sở Tuân rất lớn nên Thẩm Giai sẽ không hấp tấp đi động thủ cáu xé với hắn ta.
Chỉ là ở trong nguyên tác, cả nhà Thần Vương có kết cục rất bi thảm, toàn bộ mấy trăm người trong phủ đều bị Thẩm Giai mang quân đi tàn sát hầu như chẳng còn một ai, ngay cả đứa trẻ nữa tuổi cũng không tha.
Đột nhiên Thẩm Giai hứng thú tâm sự với nàng: “Yểu Yểu có biết lần đầu tiên ta giết người là khi nào không?”
Đỗ Yểu Yểu chớp chớp mắt, trong cuộc đời ngươi đã tự tay giết chết vô số mạng người, ta làm sao biết lần đầu tiên của ngươi là khi nào.
Lời mở đầu ở trong nguyên tác thì Thẩm Giai đã là một Ngự sử, ba tháng sau khi Thái Tử xưng đế Thẩm Giai được phong làm Thừa tướng, thống trị hàng trăm quan. Ngay sau đó là bắt đầu con đường sự nghiệp thành lập hậu viện, làm như thế nào để có công lao cho xã tắc và lợi ích cho ngàn đời sau, khiến cho cả đám nữ tử thanh xuân yêu đến chết đi sống lại…
Quá khứ liên quan đến hắn thì tác giả chỉ cho rất ít giấy mực.
Thực tế thì Đỗ Yểu Yểu không biết, Thẩm Giai nhớ lại nói: “Đó là khi ta ở trong thư viện Ngô Hưng vừa làm công vừa học, có một tên công tử ăn chơi ở trong viện yêu thích đồng tính, nhiều lần đối với ta… có lời nói việc làm không thích hợp.”
Hắn dừng lại, vẻ mặt thoáng qua một chút khó khăn: “Sau đó ta mua chuộc một người làm thuê ốm yếu ở vùng khác đến câu dẫn hắn ta hành sự, rồi tên nhà giàu này bị nhiễm bệnh và không thể quan hệ được nữa.”
“Sau đó thì sao?”
Không ngờ Thẩm Giai lại lúng túng như thế này, Đỗ Yểu Yểu che miệng cười lén.
“Sau đó tính tình của công tử này thay đổi rất lớn, đối với những người ở trong phủ không đánh thì mắng, thủ đoạn vô cùng độc ác. Có một hôm, hai tỳ nữ trong nhà thường xuyên bị hắn ta giày vò đã siết cổ hắn đến chết ở trên ghế.”
Đỗ Yểu Yểu thở dài lẩm bẩm: “Ta không giết Bá Nhân, nhưng Bá Nhân vì ta mà chết.”
Thẩm Giai xoa má nàng cười nói: “Vì vậy Yểu Yểu không cần phải tự trách, có một số người sống đã định là yếu sức nhưng lại bị dục vọng chi phối. Chúng ta chỉ đưa ra lựa chọn ở giữa chừng, là bọn họ vì ham muốn bản thân mà tự mình đi đến con đường chết.”
“Ừ.” Đỗ Yểu Yểu biết Thẩm Giai đổi cách để khuyên bảo nàng nghĩ thông thoáng một chút, chủ đề có hơi nặng nề, nàng thay đổi, nói: “Lúc đó chàng bao nhiêu tuổi? Bị tên công tử đó nhìn trúng như nào?”
“Khoảng mười ba mười bốn tuổi…” Thẩm Giai cười chỉ vào mặt: “Bọn thất phu thì vô tội, nhưng kẻ ôm ngọc thì có tội.”
“Tự luyến.” Làm gì có ai nói rằng khuôn mặt của mình khiến người khác phạm tội chứ? Đỗ Yểu Yểu bĩu môi trừng mắt nhìn hắn.
“Lúc bắt đầu không phải nàng thích khuôn mặt của ta, buộc ta…” Ý tứ của lời nói Thẩm Giai rất thâm sâu.
“Ai biết chàng như thế…” Nguyên chủ háo sắc, nếu như Đỗ Yểu Yểu không biết đức tính của hắn thì chỉ sợ cũng sẽ bị khuôn mặt này mê hoặc.
“Ta làm sao?”
“Chàng hư lắm!”
“Hư ở đâu?” Thẩm Giai không chịu thua, dịu dàng hỏi lại: “Ta đối với nàng không tốt sao?”
“Chàng quá tệ!” Đỗ Yểu Yểu tức tối tố cáo, lại nghĩ đến tính khí yêu ghét thất thường mỗi lần của hắn và thủ đoạn khiến cho người khác đòi sống đòi chết kia.
Thẩm Giai biết nàng bất mãn nên dỗ dành: “Cô nương ngốc, trên giường đối với nàng rất tệ đó là vì tình thú, hiểu không?”
Ngươi là nam chính, ngươi nói gì cũng đúng, nhận thấy dưới quần của hắn đang cứng lên nên Đỗ Yểu Yểu co người lại dịch vào trong giường.
Thẩm Giai không cho phép nàng trốn, kéo nàng đè xuống dưới: “Vừa rồi Yểu Yểu nói ta nhẹ một chút nàng vẫn còn có thể mà?”
“Không không không…” Vội vàng lắc đầu.
Thẩm Giai tiến vào trong váy nàng chọc vào vài cái rồi đưa ngón tay lóng lánh ra cười ra hiệu: “Nàng ướt rồi.”
Đỗ Yểu Yểu xấu hổ che mặt. Thẩm Giai nhanh chóng lột sạch nàng ra, từ từ vùi sâu vào trong cơ thể nàng: “Ư a a… căng a a…”
Đỗ Yểu Yểu cố gắng chấp nhận thứ thô to của hắn, nhẹ nhàng rên rỉ, xác thịt đan xen, linh hồn chạm nhau, đột nhiên nàng nghe thấy trong giọng nói thành kính và khát khao của hắn: “Yểu Yểu, sinh cho ta một đứa con đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận