Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Giai nắm chặt tay trong ống tay áo nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra rất thản nhiên: “Không cần tam hoàng tử phải nhọc lòng.”
“Nữ nhân chơi đùa là được rồi, cớ sao phải một lòng…” Sở Đắc khinh thường lẩm bẩm.
Thẩm Giai nghe thấy thế thì nở một nụ cười nham hiểm: “Vậy thì tại sao cứ đến ngày mồng ba tháng ba hàng năm Sở huynh lại đến bãi tha ma ngoài thành đốt giấy tiền với viếng mộ vậy?”
“Huynh.” Sở Đắc đứng bật dậy, chỉ tay vào Thẩm Giai gương mặt tái mét.
Ai cũng có giới hạn và tâm sự không thể chạm đến, Sở Chính mỉm cười giảng hòa: “Mấy câu bông đùa thôi mà, sao phải đỏ mặt tía tai với nhau thế chứ.”
Lâm Thư Ngạn phụ họa, khẽ gạt nắp trà: “Biểu huynh, uống trà, Sở huynh, uống trà đi, trà quân sơn ngân trâm ở chỗ điện hạ rất kiếm thấy đó.”
Sở Chính cười nói: “Thư Ngạn thích à, cô tặng ngươi hai lạng.” Thấy Sở Đắc nhìn sang, hắn ta lắc đầu nói: “Tam đệ không phải là người thích uống trà, không cần phải nhìn qua đây hóng chuyện đâu.”
Sở Đắc nhìn bốn xung quanh, khóe miệng cong cong: “Không biết nơi này của lớn ca có thứ gì tốt cho hai đứa đệ hay không?” Sở Đắc nhìn Sở Chính ý chỉ hắn ta và Thẩm Giai đang ở bên cạnh.
Cùng là thần tử với nhau, không thể bên trọng bên khinh được, Sở Chính hỏi: “Tối hôm qua thái tử phi đã tự tay làm một ít bánh hạnh nhân, Thẩm khanh với tam đệ có muốn gói một ít mang về không, để cho phu nhân của hai ngươi nếm thử?”
Sở Đắc thèm thuồng, hắn ta vui mừng ngay lập tức: “Bánh tẩu tử làm cho đệ là được rồi, hoàng phi nhà đệ không thích ăn bánh.”
Nghe thấy “hạnh hân”, Thẩm Giai chau mày, hắn vốn định từ chối nhưng suy đi tính lại lại chần chừ đáp rằng: “Tạ ơn sự ưu ái của điện hạ.”
Sở Đắc ngạc nhiên nhìn Thẩm Giai: “Chẳng phải phủ của huynh cấm hạnh nhân đó sao?”
Sở Chính cũng thấy hoài nghi, hắn ta nhìn Thẩm Giai bằng ánh mắt dò hỏi.
Sở Đắc nhanh nhảu giải thích: “Có một lần bọn đệ uống rượu ở bên ngoài, Đỗ… à Thẩm phu nhân của Thẩm Giai nói muốn đánh chết đầu bếp ở trong phủ, tướng công của đầu bếp phải chạy tới cầu xin Thẩm huynh, hỏi ra mới biết là vì Thẩm phu nhân không thích phô mai hạnh nhân, thế cho nên… chẹp chẹp…” Giọng điệu cuối cùng tỏ ý không tán thưởng cho lắm.
Sở Chính nghe tin Đỗ Yểu Yểu hung hăng, ngang ngược từ lâu, lần trước gặp trong cung yến hắn ta chỉ thấy nàng là một nữ tử dịu dàng yếu đuối, hắn ta coi lời đồn hơi quá, cũng chưa bao giờ nghĩ nàng lại hung hăng đến thế, ánh mắt hắn ta nhìn Thẩm Giai có thêm chút buồn cười và thông cảm.
“Có một thê tử đanh đá như thế, Thẩm Khanh cần phải phát huy bản lĩnh của phu quân đấy.”
“Thần sẽ cố gắng.” Thẩm Giai cắn răng nói gằn từng chữ.
Sở Chính mỉm cười rời đi, tỳ nữ phân chia quà tặng.
Sở Đắc thấy Thẩm Giai ăn quả đắng cũng thấy thoải mái trong lòng, hắn ta giơ tay cướp hộp bánh của Thẩm Giai.
“Thẩm Huynh ăn gì bánh hạnh nhân chứ, chẳng thà để lão đệ gánh vác giúp huynh. Ăn cái này xong huynh mà hôn Đỗ Yểu Yểu, cẩn thận sẽ bị nàng ta đá xuống giường đấy.”
“Tam hoàng tử thích bắt chó đi cày như thế này từ khi nào vậy.” Thẩm Giai giơ tay tránh đi, ánh mắt lạnh lùng.
“Lại dám nói bổn vương quản chuyện không đâu.” Sở Đắc nghiến răng nghiến lợi đuổi theo bước chân đi ra ngoài của Thẩm Giai.
Ba người đi đến ngoài cửa cung, chuẩn bị ai lên xe ngựa của người đó.
Thẩm Giai cúi đầu nói cảm ơn Lâm Thư Ngạn: “Cảm ơn Thư Ngạn chuyện lần trước.”
Lời cảm ơn này của Thẩm Giai là vì chuyện Lâm Thư Ngạn đã giải vây giúp Đỗ Yểu Yểu ở thanh lâu lần trước.
Lâm Thư Ngạn lễ độ trả lời lại: “Chuyện Thư Ngạn nên làm thôi.”
Hắn ta do dự, muốn hỏi tình hình dạo gần đây của Đỗ Yểu Yểu, “thẩm phu nhân” thì quá xa cách, biểu tẩu lại không nói ra được, ngập ngừng mãi mới nói: “Nàng ấy… nàng ấy vẫn khỏe chứ?”
Nghe thấy “nàng ấy”, Thẩm Giai chau mày rồi cười nói: “Phu nhân của ta, ta tự biết chăm sóc.”
Nhớ đến chiếc áo khoác xanh bị ném đi, Thẩm Giai nói: “Chiếc áo khoác đó của đệ Yểu Yểu làm bẩn mất rồi, nàng ấy nói muốn đền cho đệ, lúc nào rảnh rỗi ta sẽ gọi thợ may đến Lâm phủ may cho ngươi một bộ.”
Lâm Thư Ngạn lắc đầu nói: “Huynh đệ trong nhà không cần phải khách sáo như thế đâu.”
Thẩm Giai từ chối, hắn cười nói: “Là Yểu Yểu nói không muốn nợ đệ, ta chỉ nghe theo thôi.”
Lâm Thư Ngạn nhớ đến dáng vẻ yếu đuối và giọng nói dịu dàng của Đỗ Yểu Yểu, ngọn lửa rung động trong lòng cũng bị chậu nước lạnh lý trí dập tắt.
Cuối cùng hắn ta cũng lên tiếng: “Cảm ơn biểu tẩu.”
Thẩm Giai hài lòng: “Huynh tẩu trong nhà, không cần phải cảm ơn.”
Đứng từ đằng xa Sở Đắc trông thấy hai người vẫn còn lề mề không đi, hắn ta ngồi trên xe ngựa rồi hét: “Hai người đang làm gì vậy?”
“Nói cảm ơn.” Thẩm Giai trả lời lại.
“Nói cảm ơn à.” Thẩm Đắc hét lên: “Vậy cũng có một phần công lao của đệ nữa, ngày đó đệ cũng góp sức, để hôm nào đó Thẩm huynh mời đệ đến Bách Hoa Lâu uống rượu nhé.”
“Ta là quỷ ám, lửa cháy ở nhà cũ không cứu được đâu.” Thẩm Giai nhắc lại lời của Sở Đắc lúc ở Đông Cung rồi dùng khẩu hình tặng hắn ta bốn chữ.
“Ngươi cút cho ta.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận