Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyện đã lan truyền khắp kinh thành, ngay cả Đỗ Yểu Yểu ở trong phủ cũng nghe nói.
Tên cặn bã Sở Tuân kia “không giữ nam đức, gãy mấy cái xương”. Tuy Đỗ Yểu Yểu đã đoán ra đây có thể là kiệt tác của Thẩm Giai, nhưng tận sâu thâm tâm nàng vẫn vui sướng lâng lâng.
Có thê tử rồi, hậu viện cũng nhét đầy cơ thiếp, còn háo sắc đi thông đồng khắp nơi, cưỡng ép và lăng nhục thê tử của người khác. Đúng là khiến người ta ghê tởm, cần bị báo ứng kẻo lại ra ngoài gây hại cho nữ tử nhà lành.
Việc Hồng Ngạc ủ rũ trở lại Nam Chiếu nằm ngoài dự đoán của Đỗ Yểu Yểu. Trong nguyên tác, Hồng Ngạc quay về Nam Chiếu là sau khi làm hòa với Thẩm Giai. Một lần, Thẩm Giai phụng thánh chỉ tới Ô Hoàn làm việc, trên đường trở về cùng nàng ta về nước.
Bởi vì sự xuất hiện của mình khiến cho tình tiết thay đổi. Nốt chu sa này coi như đã out khỏi cuộc chơi, Thẩm Giai sẽ không cần nữ nhân từng bị Sở Tuân chơi qua.
Nghĩ lại, đi theo Thẩm Giai có gì tốt chứ, mỹ nữ như mây, hắn chẳng từ một ai. Hồng Ngạc làm công chúa ở quê nhà uy phong biết bao, muốn tìm kiểu nam tử gì mà chẳng được, hà tất phải giẫm theo vết xe đổ như trong nguyên tác. Vì một tên tra nam ở lại Đại Sở nhẫn nhục làm thiếp.
Đỗ Yểu Yểu lại hơi ngưỡng mộ Hồng Ngạc.
Nàng mới chẳng thèm Thẩm phu nhân thân bất do kỷ.
Tuy nhiên không muốn lại có thể làm gì được đây, vẫn phải xu nịnh lấy lòng, lăn lộn sinh tồn như cũ.
Hôm nay là 29 tháng chạp, Đổ Yểu Yểu ra lệnh cho hạ nhân quét dọn, trang trí phủ.
Trong phủ đeo đèn lồng, dán tranh ở cửa, khắp nơi treo đèn kết hoa khiến bầu không khí rộn ràng, vui vẻ.
Thẩm Giai đã tiến cung từ sáng sớm, Đỗ Yểu Yểu hầm chè trong bếp.
Thời tiết nắng đẹp, ánh dương dịu êm, ấm áp. Đám hạ nhân đang treo những dải lụa màu lên cây trong hoa viên, Đỗ Yểu Yểu đi dạo liếc thấy bèn xắn tay áo muốn giúp đỡ.
“Phu nhân, không được đâu, nếu để đại nhân trông thấy sẽ lột da chúng em mất.” Ngân Diệp ngăn cản.
“Ta không yếu ớt thế đâu.” Đỗ Yểu Yểu lắc lắc cổ tay mảnh khảnh, tỏ vẻ mình rất khỏe: “Vận động nhiều sẽ tốt cho sức khỏe, thái y nói sức khỏe của ta quá kém, ngày thường chú ý ăn uống và cần vận động nhiều.”
Nàng vốn là cô gái nghèo nơi sơn thôn ở hiện đại, vì để chia sẻ gánh nặng với bà nội, từ nhỏ Đỗ Yểu Yểu đã lên núi chặt củi, xuống ruộng cấy mạ. Việc nặng nhọc, vất vả nào chưa từng làm chứ, thật sự không dính dáng chút nào với yếu ớt cả.
Ngân Diệp ngó chiếc thang dựng bên cây để trèo lên cao, lo lắng nói: “Không được, không được…” Lại liếc nhìn hạ nhân xung quanh: “Điều này sẽ ảnh hưởng đến hình tượng của ngài.”
“Ta có hình tượng gì à?” Đỗ Yểu Yểu cười tự giễu, nguyên chủ vô cùng đanh đá, hạ nhân khắp phủ thấy nàng đều nơm nớp lo sợ.
“Phu nhân…” Ngân Diệp vẫn muốn nói thêm gì đó, nhưng Đỗ Yểu Yểu đã nhấc làn váy bước lên chiếc thang.
Cũng may nàng có kinh nghiệm làm việc nặng nhọc, dáng đứng vững vàng treo những dải lụa sặc sỡ lên mấy cái cây.
Thẩm Giai về phủ hỏi quản gia về hành tung của Đỗ Yểu Yểu, thì nghe nói nàng đang tản bộ trong hoa viên. Ai dè từ đằng xa đã trông thấy bóng dáng mảnh mai đang giẫm trên chiếc thang cao cao, không biết lôi kéo gì trên cây.
Dưới gốc cây, chỉ có mấy người giúp đỡ giữ thang, còn những người khác bận việc của mình.
Trời đất bao la, làn váy của nàng phất phơ như thể một chú bướm lắc lư muốn rơi xuống.
Trái tim Thẩm Giai lập tức vọt lên cổ họng, bước nhanh qua đó.
“Phu nhân, phu nhân…”
Ngân Diệp đã trông thấy người từ đằng xa, sốt sắng gọi chủ nhân.
“Sao…” Chữ ‘thế’ phía sau còn chưa kịp thốt ra, thì Đỗ Yểu Yểu đã liếc thấy bóng dáng xanh thẫm của Thẩm Giai ở sau lưng.
Nàng ổn định lại cảm xúc, giả bộ không có việc gì: “Chàng về rồi à?” Sau đó, nhấc chân định xuống thang.
Thẩm Giai thấy dáng vẻ không chút sợ hãi này của nàng, gân trán nảy thình thịch, lập tức thốt lên: “Nàng đang làm gì thế?”
Giọng nói lạnh băng cùng ngữ khí nghiêm khắc. Đỗ Yểu Yểu chưa từng nghe thấy hắn nói chuyện với mình bằng giọng điệu này bao giờ cả. Hai chân nàng mềm nhũn, chân phải giẫm hụt ‘xoạt’ một tiếng ngã xuống khỏi đỉnh thang.
Chiếc thang cao ba bốn mét, bên dưới vang lên mấy tiếng la hét: “Phu nhân!”
Đỗ Yểu Yểu sợ tới mức nhắm chặt mắt lại, giây phút đó ý nghĩ vụt qua nhanh như chớp. Có lẽ vận mệnh chú định phải nghe theo ý trời, cuối cùng nàng vẫn sẽ chết trong tay hắn.
Nhưng cơn đau trong tưởng tượng lại không xuất hiện, nàng rơi vào một vòng tay ấm áp. Hai cánh tay ôm nàng siết rất chặt, khiến Đỗ Yểu Yểu cảm thấy đau đớn.
Ngoài suy nghĩ về “cái chết” ra, vừa rồi Đỗ Yểu Yểu còn thầm nhủ trong lòng: Thẩm Giai sẽ không để mặc nàng ngã xuống đất, hắn sẽ đỡ được nàng, nhất định sẽ đỡ được!
Đỗ Yểu Yểu có thể đưa ra kết luận tự luyến như vậy là vì: Lúc ở trên giường, hắn đau lòng nàng, yêu thương nàng hết sức nghiêm túc.
Thẩm Giai vẫn chưa chịu buông ra nên Đỗ Yểu Yểu không dám mở mắt hay lên tiếng.
Ngân Diệp phát hiện bầu không khí không thích hợp, vội dẫn mọi người lùi ra ngoài mười bước.
“Không nghe lời, để nàng ngã chết đi!” Câu đầu tiên của Thẩm Giai rất cay nghiệt và nghiêm khắc.
Đỗ Yểu Yểu thầm cảm thấy hơi ấm ức.
Nàng chưa từng hẹn hò, nhưng cũng biết gặp phải tình huống như vậy, không phải bạn trai nên ôm hôn rồi nâng cao, an ủi tâm hồn bị sợ hãi của vợ à.
Huống chi, nàng bị hắn dọa sợ.
Phu thê hờ có cần phải lòng dạ độc ác như thế không? Dù nàng đoán hắn tức giận nên không biết lựa lời, nhưng Đỗ Yểu Yểu vẫn bị câu nói này làm tổn thương ghê gớm. Nàng giãy giụa thoát khỏi vòng tay hắn rồi lảo đảo trên đất mấy bước.
Khi đã đứng vững, nàng hếch cằm cãi lại: “Ngã chết ta cũng vừa khéo hợp ý chàng, tiện thể nhường vị trí cho biểu muội bạch nguyệt quang của chàng!”
Đỗ Yểu Yểu tức giận váng đầu, chỉ muốn phản kích lại Thẩm Giai bằng lời lẽ bén nhọn y hệt. Mặt khác, nguyên chủ chết là vì Lâm Thư Uyển, mà Thẩm Giai bị nghi là hung thủ. Từ đầu tới cuối, đây vẫn là gút mắc canh cánh trong lòng nàng.
Thẩm Giai á khẩu, hắn ý thức được thái độ của mình không được tốt lắm. Đỗ Yểu Yểu không phải là thuộc hạ ở Ngự Sử Đài mặc hắn dạy dỗ. Nhưng hành động nàng trèo cao nguy hiểm như thế, thật sự khiến hắn kinh hãi.
Hắn mềm giọng, xuống nước: “Ngày mai là tết rồi, nói chết gì chứ, không may mắn.” Sau đó, hắn lại giải thích: “Sau khi thành thân, ta đã không còn quan hệ gì với Thư Uyển nữa.”
Trước khi thành thân, hắn thi đỗ Trạng Nguyên, sau khi nhận thân với Lâm tướng, là ngoại tổ Lâm gia đã từng đồng ý hôn sự giữa hắn cùng Lâm Thư Uyển. Sau lại, Đỗ Yểu Yểu nhanh chân tới trước, thế nên việc này cứ lỡ làng như vậy.
Thẩm Giai không hiểu tại sao nàng lại lấy chuyện của ba năm trước ra nói.
Hắn xuống nước trước nên Đỗ Yểu Yểu cũng không tiện ngang ngược vô lý. Nhưng nàng không định cho qua dễ dàng, châm chọc bằng chính lời của hắn: “Không phải chàng là người nói cứ để ta ngã chết trước à?”
“Ta sai rồi.” Thẩm Giai dứt khoát nhận sai, đi đến trước mặt Đỗ Yểu Yểu: “Ta nóng đầu lên nói trái lòng, Yểu Yểu, đừng tức giận nữa.” Tay hắn kéo ống tay áo của nàng.
Đỗ Yểu Yểu hất tay, ấm ức hừ khẽ: “Chàng tức giận là có thể mắng ta thế à?”
“Vậy nàng mắng lại ta đi nhé?” Thẩm Giai dè dặt dò hỏi, cất tiếng dỗ dành: “Nếu không đánh trả cũng được, ta hứa sẽ không mắng hay đánh lại. Thẩm phu nhân, nàng đại nhân lớn lượng, đừng so đo với kẻ đầu gỗ như ta được không?”
Tay già đời tra án thẩm vấn tội phạm lúc này lại tự xưng mình là “kẻ đầu gỗ” chỉ để dỗ dành nữ tử.
Đỗ Yểu Yểu bĩu môi.
Thẩm Giai thấy sắc mặt nàng tốt hơn đôi chút, bước tới ôm vai nàng rồi an ủi: “Ngự Sử Đài toàn là nam tử, ngày thường ta nói chuyện thẳng thừng không cân nhắc. Vừa rồi ta lỡ lời, nàng đừng để bụng nhé?”
Cái gì mà thẳng thừng không cân nhắc chứ, chàng là lão lớn của Sử Ngự Đài, quan cao một cấp đè chết người đấy. Đỗ Yểu Yểu không cam lòng ‘ừ’ một tiếng đáp lại.
Thẩm Giai vờ như không thấy vẻ qua loa lấy lệ của nàng, cánh tay dịch xuống dưới bất ngờ ôm chặt nàng vào lòng đầy nâng niu, đến giờ nghĩ lại mà sợ.
“Yểu Yểu, nàng thật sự dọa ta rồi! Trong nhà ta chỉ có một mình nàng…”
Dường như hắn vẫn chưa nói hết câu, nhưng Đỗ Yểu Yểu nghe hiểu ẩn ý của hắn.
Hắn chỉ có nàng là người thân duy nhất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận